Những Câu Chuyện Nhàm Chán Của Tôi
Đây là cảm xúc của mình. chỉ đơn giản là khi về đến căn phòng của mình.ngắm nhìn những dòng led chạy dọc trên các bức tranh và mình viết ra điều gì đó ..…
Đây là cảm xúc của mình. chỉ đơn giản là khi về đến căn phòng của mình.ngắm nhìn những dòng led chạy dọc trên các bức tranh và mình viết ra điều gì đó ..…
Câu chuyện về một con mèo và một con người nương tựa dìu dắt nhau đi qua đại dịch xác sống.Tác giả lười viết văn án nên là viết sau nạ.…
Các mẫu truyện mình sưu tầm trên mạng.…
Đơn giản là những câu chuyện mình nghĩ bạn sẽ bắt gặp bản thân mình ở đâu đó... Tại đây.Hoặc cũng là nơi bạn để lại những câu chuyện của chính mình.…
Cuộc sống là một cuốn phim. Buồn có. Vui có. Nhưng đời mà, phải tập quen thôi…
-Bài học rút ra từ cuộc sống của tôi.+Khi các bạn gái lớp tôi tranh cây súng nước, tôi nói: món đồ chơi này thật ấu trĩ, vui tức thời, ướt dài lâu, dễ bị đau, nhiều rắc rối.…
Nhân vật nguyên tác/trong phim/bên ngoài nguyên tác x Tô Mộ Vũ (Tô Mộ Vũ luôn là thụ, trường hợp đồng nhân có nữ và nam thì sẽ là nữ trên nam dưới.…
Chỉ đơn giản là những dòng tâm sự nhảm nhí của mình về thế giới xung quanh thôiCác cảm nhận và nhận xét đều là chủ quan, mọi người đừng mắng mình nhé! Tấm thân nhỏ bé này đã chịu bao đày đọa từ cuộc đời rồi!…
Tôi đã sống được chính xác là mười hai năm, hai tháng và tám ngày (tính đến cái lúc tôi chuẩn bị viết cái thứ bạn chuẩn bị đọc đây). Đôi lúc tôi vẫn tự hỏi rằng tôi sống để làm gì cơ chứ? Đơn giản là chỉ để trải nghiệm mọi "cung bậc" và "mùi vị" của cuộc sống, xong rồi chết. Nhưng mà thôi, sao phải quan tâm tới những thứ xa vời mà người đời vẫn đang thắc mắc! Mệt não. Trời đã ban cho chúng ta cơ hội để sống, để cảm nhận thì sao ta không thử? Cơ mà sao mình viết cái này để làm gì nhỉ? Thôi lỡ gõ từng này chữ rồi thì cứ sáng tác vậy! Cố lên!…
Vũ Anh được đánh giá là một người vô tư hồn nhiên nhưng đâu ai biết, sau vẻ ngoài lạc quan đó là một tâm hồn rất dễ đổ vỡ. Vào một đêm khuya nọ, trong khi cô đang cố gắng ngủ thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa. Cô tưởng trộm nên cầm sẵn một con dao nhỏ, vừa thấy một bóng dáng đang lại gần Vũ Anh đã giơ dao lên vs ý định rạch thẳng vào mặt người đó nhưng chưa kịp làm gì thì cổ tay đã bị giữ chặt lấy, mặt của tên đang giữ cổ tay cô dần dần lộ ra qua ánh trăng bên cửa sổ. Một gương mặt y hệt Vũ Anh hiện ra, 2 người chỉ khác nhau mỗi chiều cao thôi. "Bỏ dao xuống đi rồi nói chuyện"Tên kia nói tự nhiên như thể 2 người quen nhau vậy, mặc dù Vũ Anh không biết ả có phẫu thuật thẩm mĩ không mà có gương mặt y chang cô nhưng ko hiểu vì sao cô lại nghe lời mà mặc cho người kia lấy con dao ra khỏi tay. Từ đó một câu chuyện dài bắt đầu:D------Thể loại: đời thường, gl (chắc là gl?), có chút chữa lành, có skinshipCó lẽ sẽ ko có phản diệnCó chút xàmCó chửi tục nên cân nhắc nhaTác giả lườiTác giả trình viết còn non lắmCảm ơn đã đọc…
Lần cuối tôi gặp cậu...là khi nào nhỉ? Khi chúng ta còn là một đứa trẻ bé nhỏ? Khi chúng ta đã trở thành thanh thiếu niên? Khi tôi nhìn thấy cậu với cơ thể lạnh lẽo? Hay...lần cuối tôi đến thăm mộ cậu trước khi nó bị đập? Ngày chắp bút:12/7/2025 Ngày dừng bút:??? Chỉ là một cuốn truyện để chúc mừng sinh nhật tuổi mới của tôi.Giống như một món quà tôi tự tặng cho mình... Happy Birthday to me🎉Truyện không có ý xúc phạm đến bất kì quốc gia,lãnh thổ hay tổ chức nào.Truyện không liên quan đến lịch sử,chính trị,tôn giáo.Truyện viết theo thể loại giống nhật kí theo nhiều góc nhìn khác nhau.Truyện nhạt,nhảm xàm.Truyện có ngôn ngữ và tình tiết có thể khiến người đọc cảm thấy khó chịu.Cân nhắc trước khi xem!Không đạo truyện dưới mọi hình thức!Truyện được đăng tải tại Noveltoon - WattpadChân thành cảm ơn!…
Kem & Sữa là 1 cặp sóc đất, duyên số đã đưa đẩy 2 đứa được gặp và quấn quýt bên nhau không rời. Trong khi Kem là một chú sóc nghịch ngợm và tinh ranh thì Sữa là một cô sóc khá nhút nhát và nội tâm. Hãy cùng đón xem câu chuyện về 2 cô cậu sóc đáng yêu nào!…
Những "món quà" mà cuộc sống này ban tặng cho mình, những "món quà" mình ước rằng chưa bao h phải nhận. Cảm giác buồn chán, tâm trạng nặng nề, mình chẳng có ai để tâm sự cả nên mình viết lên đây.…
Truyện ngôn nhé các bạn! Nói về chuyện tình của 1 cô gái và chàng trai từ lúc còn là niên thiếu cho đến lúc trưởng thành. Sau bao nhiêu năm ấy thế mà lại... 🤫Cùng hóng bộ chuyện ra lò mỗi ngày nào!!!👉👈🥳…
Đây là ghi chép và phát triển thêm của mình từ một vài giấc mơ, chuyện xảy ra xung quanh mình và một số ý tưởng nhỏ.Không có cốt truyện, chỉ là những mẩu chuyện nhỏ ngẫu hứng thôi.…
Trường học là nơi những bông hoa tình yêu lần đầu nở có phải không? Hãy đọc và cảm nhận...…
Rồi đến một ngày, bọn trẻ lóc chóc hô biến thành một người lớn chững chạc, biết nếm mùi vị của thất bại và lại đứng lên bước tiếp trên con đường nó đã chọn. Ở thành phố rộng lớn này, dường như đang kéo dài khoảng cách của những đứa trẻ ở làng Đèn Xích thuở ấy dần trở thành người dưng nước lã. Chẳng lẽ khi trưởng thành, mỗi người đều sẽ thay đổi hết sao? Tôi cóc quan tâm điều đó, tôi chỉ biết rằng năm đứa trẻ ngày xưa vẫn yêu thương và quý mến nhau lắm!Cái Dòm tựa đầu lên vai tôi, lọn tóc nhỏ của nó cứ trượt nhẹ qua cổ tôi, cảm giác vừa nhột nhột mà lại thích thích. Đám lá rụng cứ chơi đùa với từng đợt gió..."Xào xạt, xào xạt"Mùi hương tóc của Dòm làm tôi rung động, muốn nói lắm nhưng môi miệng cứ mím thật chặt lại...Dòm ơi, mày biết nhỏ Cúc Hương mến mày lắm không?…
" Gió nhẹ sang tôi ngỡ trời xuân Nắng hừng lên tôi ngỡ đông tànAi có ngờ đâu đông vẫn còn đâyXuân chưa về ..." - Lê Ánh Tuyết Tác giả: MaiPunny…
Chỉ là những dòng ghi vội lúc bâng quơChỉ là tiếc thương người cũ đã đi rồiĐêm lạnh lẽoHải Phòng mờ hơi sương.(Ba xạo, hôm nay có hửng nắng rồi) Bắt đầu viết ngày: 13/2/2018 - 14/2/2018.…