Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những con người vô tình gặp gỡ rồi họ yêu nhau và chúng ta thường nói tình yêu đẹp nhất là tình yêu tuổi học trò.Vì ở độ tuổi này pha một chút trẻ con của tuổi mới lớn lại công thêm nét chính chắn nhưng còn ngây ngô và tình yêu của đôi bạn trẻ không có nhiều toan tính và lợi dụng như ngoài xã hội. Và câu chuyện sau đây kể về tình yêu thời học trò của hai nhân vật chính.…
Một mối tình bị ngăn cấm.Một hiểu lầm kéo dài.Một cái kết không ai kịp nói lời sau cùng.Và 5 năm sau...quá khứ quay lại, dưới một hình hài khác.Nhưng có những sự thật - một khi bị chôn giấu...sẽ không bao giờ biến mất.…
Một câu chuyện học đường nhẹ như nắng, buồn như gió cuối mùa - nơi ba tâm hồn lặng lẽ tìm thấy nhau giữa ồn ào của tuổi trẻ và khoảng lặng của những điều chưa kịp nói.( truyện do AI viết ) thêm yếu tô dẫn dắt của người đăng…
Là new ver của bộ cũ . Do tác giả đã già nhưng vẫn yêu nghề , đọc lại tác phẩm đầu tay của mình thấy quá "trẩu" =))) nên bộ này là xem như sửa lại cho nó vừa hợp lý vừa logic mà còn bớt trẩu =)))- Huyệt Anh: Cô nàng thể thao hay còn gọi là cô nhóc đẹp trai. Tính tình khá lười,mê thể thao, không nữ tính, quậy không thể tả,học không được tốt nhưng đổi lại nhóc này rất ngốc, hòa đồng.Nhị đẳng Karate.-Mamako: Trong mình mang hai dòng máu Nhật-Việt .Tuy xinh đẹp, đoan trang, thông minh nhưng đó chỉ là phần ngoài chứ thật sự cô nàng rất lém lỉnh.Thông minh trong sách vở nhưng ngu ngơ ở ngoài đời.Đôi bạn thân ấy vô tình chạm mặt hai tên hotboy chí cốt với nhau từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ:- Kaishito: Như Mamako là người Lai. Đã nói hot là phải cực kì đẹp. Cực kỳ giỏi lẫn thể thao, nghệ thuật và tri thức. .Tình cảm đặc biệt với Huyệt Anh.Tính tình lạnh lùng, băng giá.- Phong: Cũng hot như Kaishito nhưng anh lại mang vẻ hài hước , đáng yêu nhưng thật ra trái tim anh thuộc thể loại giá băng. Rất giỏi thể thao, nghệ thuật và tri thức. .Tình cảm đặc biệt với Mamako.Một câu truyện tình cảm kinh điển không có gì đặc biệt nhưng là làm mới lại cách đây mấy năm nên mong mọi người không chê ( ^ _ ^ )hiều chi tiết vui, hài và lãng mạnCó 6 cặp đôi nhưng có hai cặp là chính nhất.…
🪷 Tên truyện: Bác Sĩ, Lòng Dạ Đen Tối🪷 Thể loại: Ngôn tình, ngọt sủng, nữa thanh xuân nữa đô thị,...🪷 Lưu ý: Truyện sẽ không có quá nhiều cảnh H+ mạnh bạo hay lạm dụng, phù hợp với các tình yêu thích nhẹ nhàng và nhẹ nhàng thôi![Giới thiệu sơ nét về bối cảnh]🪷 Đầu tiên, chính là nhà họ Trần giàu có chuyên sản xuất đá quý thuộc tập đoàn Hưng Thịnh tại thành phố Hồ Chí Minh, cũng nằm trong hàng top danh giá có tiếng nhất nhì trong nước.🪷 Thứ hai, bệnh viện Quốc tế An Nam (tư thục)🪷 Sau khi ông chủ tịch Trần tái hôn sau 16 năm gà trống nuôi con đã khiến con gái độc nhất của ông ta khó mà chấp nhận. Sau này ông lại còn mang thêm đứa con riêng của bà vợ kế về ở cùng nhà, cậu ta giỏi giang, còn là bác sĩ, xuất thân bằng thạc sĩ tại đại học Harvard.[Giới thiệu nhân vật chính]🪷 Nữ chính Trần Nhã Quân, ái nữ "gậm thìa vàng ra đời" duy nhất cũng là người thừa kế khối gia sản của nhà ông chủ tịch Trần ông chủ tập đoàn đá quý Hưng Thịnh, bên cạnh lại có cậu ruột là nhà thiết kế tầm cỡ Quốc tế. Chỉ là tính tình có đôi chút hung tàn, ngang ngược sau vụ tai nạn giao thông đã cướp đi người anh trai duy nhất của cô ấy.🪷 Nam chính Huỳnh Triệu Thiên, con riêng của người vợ kế thứ 2 nhà ông chủ tịch Hưng Thịnh. Anh ta chính là bác sĩ được đích thân chủ tịch bệnh viện Quốc tế An Nam đích thân mời về làm việc. Xuất thân bằng thạc sĩ loại giỏi tại trường đại học Harvard. Nhưng nhìn chung tính cách của anh ấy lại rất điềm tĩnh, dịu dàng.…
"Một năm học. Một lớp học. Một khoảng cách tưởng như nhỏ xíu... lại khiến tim ai đó rung lên."Ngọc Minh chưa từng nghĩ rằng năm lớp 11 sẽ có gì đặc biệt. Vẫn là những ngày học bài đến khuya, những buổi kiểm tra bất chợt, những lần dở khóc dở cười vì điểm số và áp lực thi cử. Nhưng rồi một vài thứ bắt đầu xáo trộn - một ánh mắt lướt qua nơi bàn cuối, một tin nhắn gửi nhầm, một lần vô tình chạm vai giữa hành lang chật hẹp.Gia Bảo không thích những thứ phức tạp, nhất là khi nó bắt đầu từ một người cứ mãi lặng lẽ như Ngọc Minh. Nhưng giữa vô vàn những tiếng cười, tranh cãi, trách móc và lặng thinh... cậu bắt đầu hiểu rằng có những điều không cần nói ra thành lời - vẫn đủ để khiến một ngày trở nên khác biệt.Câu chuyện không phải là một bản tình ca lãng mạn, cũng không phải là một cuốn nhật ký ướt át. Mà là về một tuổi trẻ ngốc nghếch, vụng về nhưng không kém phần rực rỡ. Và biết đâu, bạn sẽ tìm thấy một phần của chính mình giữa những dòng chữ này.…
Thời học sinh, có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Chúng ta được đi học, được gặp thêm những người bạn mới. Và được trải qua những khoảnh khắc đẹp nhất của tuổi đầu đời, cảm giác thích thầm một ai đó, trải qua tình yêu ngây ngô, những lần gây gổ với bạn bè vì những xích mích nhỏ, và tất nhiên "nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò" với những hành động khiến thầy cô không thể đỡ.Em từng nói rằng, sẽ không bao giờ yêu ai khi học cấp ba, vì em sợ ta sẽ chẳng đi cùng nhau, nhưng vấn vương nhiều lắm, sợ lỡ dỡ việc học của mình, sợ không đạt được ước mơ. Nhưng chính anh là người khiến em đạp đổ bức tường đó, và yêu anh, yêu anh đến điên cuồng, yêu bằng tất cả quảng trời thanh xuân tươi đẹp, bằng cả trái tim, cả lúc về già.Cảm ơn anh đã ở bên em, cùng em đi qua quãng trời cấp ba, dù không dài nhưng cũng là kỉ niệm đẹp. Và đến bây giờ, cả những năm tháng cuối đời anh cũng vẫn đi cùng em, chịu đựng được cái tính ương dở của em. Dù trải qua nhiều đau khổ, nhưng mình vẫn về với nhau! Anh nhỉ?"Mận! Tao là trò đùa của mày, có phải không, mày xem thường tình cảm của tao, không tôn trọng tao, có phải không?""Mày cảm thấy tao không tôn trọng mày? Không tôn trọng mày, nhưng nghe mày ốm đêm khuya tao vẫn nấu cháo cho mày, đi mua thuốc cho mày, không tôn trọng mày nhưng khi nghe mày ngồi cùng chỗ con Vy tao lại ghen lồng lộn. Không tôn trọng, vậy tình cảm tao dành cho mày cũng là thương hại?""Mẹ, mày câm đi, lời mày nói, tao nghe ngứa tai lắm. Mày là loại giả tạo. Cút đi, cút khỏi mắt tao. Từ giờ t…
Vào một buổi chiều cuối thu hôm đó có đôi tình nhân nắm tay nhau trên cây cầu mà đôi tình nhân đó gọi đó là cây cầu tình yêu của riêng họ và cũng chính nhờ cây cầu đó mà họ đã gặp nhau lần đầu tiên và cũng nơi chứng kiến biết bao niềm vui và nỗi buồn của đôi tình nhân đó. - Mày còn nhớ mấy trỗ này không ? - cô gái tựa đầu vào chàng trai rồi chỉ tay về phía bãi cát phía dưới chân cầu - Mày bớt hỏi thừa đi, mà mày bớt gọi mày tao được không. - chàng trai đáp - Hôm nay mày ốm ah hay có bệnh gì ? . - cô gái đột gột đưa tay nên trán chàng trai - Tao bình thường, tao thấy tao với mày cũng lớn cả rồi, tao còn hơn mày 2 tuổi nữa, lại còn đang yêu nhau, mày thử ra kia xem có đôi nào như tao với mày không. - chàng trai gạt tay cô gái rồi bla bla - Thằng chó mày dám đánh tao, bọn nó yêu nhau thế nào kệ họ đi, tao không muốn bọn mình giống vậy, có tình yêu nào cũng giống nhau không thả thằng chó. - cô gái dùng tay đánh liên tiếp vào người chàng trai - Ừ rồi khác biệt thế tại sao ngày xưa mày lại đồng ý làm người yêu tao - VÌ ĐÓ LÀ YÊU.…
Trích đoạn 1:Nằm lim dim trên mặt bàn nhìn Khoa, nó thấy Khoa đang giải đề tiếng Anh thoăn thoắt. Cái cậu này...có bằng IELTS cao trót vót rồi mà vẫn cố gắng tới vậy. Mà cũng phải, có bao giờ nó thấy cậu không cố gắng đâu. Cái gì cũng cố, cố học, cố chơi thể thao, hoạt động ngoại khóa, cố ăn, cố giao tiếp, cố cả cười. Đấy vừa nói xong, Khoa quay sang nhìn nó, nở một nụ cười ấm áp như mọi khi:"Đan nghĩ gì mà nhìn tao lâu vậy?""Không có gì, chỉ thắc mắc Khoa có bị lập trình trước không?"Trích đoạn 2:Bức thư chỉ vỏn vẹn 2 dòng:You.You are my good days. Hít một hơi thật sâu, tôi dụi đầu vào lòng Khoa. Hương nước hoa hòa lẫn với mùi nước xả nhàn nhạt, thấm trọn cảm xúc của tôi. Khoa choàng tay ôm tôi, không nói gì cả. Mãi một lúc sau, tôi mới ngẩng lên nhìn Khoa, anh nhìn tôi cười hiền. Nụ cười không còn gượng ép như trước. "Cảm ơn anh vì đã thành thật với cảm xúc của mình"Mắt anh hơi giãn, anh nhìn tôi ngạc nhiên rồi lại kéo tôi vào lòng."Anh đã từng nghĩ là mình không thể, cảm ơn em"…
Lục Lam là con của 1 gia đình ba mất sớm một mình mẹ của cô nuôi 3 đứa con. Cô gái bé nhỏ ấy là nạn nhân của bạo lực học đường dẫn đến tâm lí không ổn định , luôn nghĩ đến cái ch*t để thoát khỏi cái địa ngục này. Nhưng khi mẹ của cô biết chuyện thì bà ấy đã đưa Lục Lam đến 1 bác sĩ tâm lí , từ đó là khỏi nguồn những chuỗi ngày ác mộng của Lục Lam tan biến, mở ra 1 tương lai tươi đẹp cho em. Nhân vậtLục Lam (17 tuổi) 1 học sinh bị blhd , tâm lí bất ổnKiều Châu (21 tuổi) bác sĩ điều trị tâm lí, sau này sẽ là ng giúp Lục Lam thoát khỏi chuỗi ngày tâm tối của nàng…
Ly, cô gái xinh xắn hòa đồng đem lòng thích Nam, chàng trai hotboy lạnh lùng và sống nội tâm. Ôm trọn mối tình đơn phương 5 năm, nhưng kết thúc lại chìm trong nước mắt của cả 2 người...-Tại sao...cậu lại để tôi 1 mình?Truyện được viết theo ngôi thứ nhất, là dòng nhật kí của Ly nên người viết chắc chắn là Ly rồi ạ^^Tác phẩm đầu tay của mình,đây là SE nhaaa!!!Mong các bạn chỉ bảo thêm cho mình những chỗ còn sai sót ạ! Cảm ơn các bạn rất nhiều:3 _moonn942007__…
nó 1 đứa con gái bìh thườg, gia đìh, hoàn cảh. mọj tkứ đều bìh thườg cko tớj khj ba mẹ li hôn. 1 tuổj thơ k hoàn hảo, k sốg trog tìh thươg kủa ba mẹ. nó tự tạo 1 cuộc sốg cko riêg mìh cố gắg chăm ckỉ, cố gắg học giỏj. vì nó kòn pkảj lo cko e gáj kủa mìh. ckưa dừg lạj việc ba mẹ nó đẩy nó cko ôg bà ngoạj. bỏ đi tìm hạh pkúk ms cko riêg mìh. sao 3năm mẹ nó quay lạj bắt nó ngỉ học, rồi bảo nó đi làm kiếm tiền đưa cko bà. nếu k bà sẽ cko e nó ngỉ học..........và r cuộc sốg của nó.. bắt đầu vs nkữg đìu mà chíh hnó k tưởg đk..…
Ai cũng có ít nhất là một mối tình thời học trò. Tôi cũng vậy.Thằng bạn ngồi bàn trên, suốt ngày quay lại mượn vở, mượn thước, tan học đợi về cùng, gái theo nó nhiều không đếm xuể (vì nó quá đẹp trai), học ngoại ngữ siêu siêu vô cùng (nhưng dốt toán heheee). Mỗi tội tính tình nóng như lửa, nói ngang như cua. Nó cũng là thằng hay trêu tôi nhất lớp, xưng mày tao với tôi.Và đương nhiên, tôi ghét nó!Ông trời chẳng thương ai đâu, nhất là tôi.Con mẹ nó chứ! Giờ tôi phải ngủ cùng giường với thằng đó.…
Trúc và Vũ gặp được nhau trong một nhóm chat online trên facebook trong khi đang tìm kiếm tài liệu để luyện thi vào chuyên, hai bạn cứ nghĩ rằng duyên phận của mình sẽ chỉ vỏn vẹn trong vài dòng tin nhắn xin tài liệu và cảm ơn. Nhưng nào ngờ rằng, chính những dòng tin nhắn ấy đã đưa hai bạn đi rất xa, đến mức mà sau này khi nhìn lại cả hai còn phải trầm trồ. Hãy cùng nhìn lại chặng đường quá khứ của hai bạn nhỏ nhé !…
Nguyễn Hồng Khang - chàng trai vượt ngàn chông gai để "chiến thắng" kì thi tuyển sinh vào 10 - nay dấn thân mình vào một trường điểm của thành phố lớn. Cậu sẽ bắt đầu NGHÌN NGÀY của mình như thế nào nhỉ?Câu chuyện được đặt vào năm học 2023 - 2024, không gian lấy trực tiếp từ trường Trung học Phổ thông Nguyễn Thượng Hiền, phường Tân Sơn Nhất, Thành phố Hồ Chí Minh.…
Tên : TNBTXTác giả: Jun NguyễnThể loại : Viễn tưởng, lãng mạnTại một góc nhỏ ngoài cổng trường, có chàng trai và cô gái. Chàng trai nói:- Cảm ơn!Cô gái hơi ngạc nhiên:- Hả? Sao lại cảm ơn tao?-Vì mày đã nhớ ngày hôm nay, đã nói hôm nay là ngày đặc biệt.-Hâm à? Đương nhiên là tao phải nhớ rồi, bởi vì mày là người quan trọng nhất với tao mà!- Thật không? Chàng trai hỏi.- Ưm! Cô gái cười thật rạng rỡ.Và thế rồi, chàng trai đặt lên môi cô gái một nụ hôn ngọt ngào. Chẳng biết sau đó , chàng trai đã thì thầm điều gì với cô gái, mà ngày hôm đó, bầu trời bỗng trở nên thật trong xanh.…
Xoay quanh "con đường" đi của một cậu trai... Với đầy những cung bậc cảm xúc về tình người... Và quan trọng hơn cả là tình bạn. Một chút gì đó nhẹ nhàng, sâu lắng. "....Cũng có thể gọi những hồi ức ấy là những kỉ niệm tuyệt đẹp...""...Thanh xuân tôi đẹp hơn khi có bạn là cậu.. "( Truyện vô cùng trong sáng, không đam mỹ, không ngôn tình, không bách hợp các kiểu...)…
Lê Hạ Mộc Miên chỉ nghĩ Trần Vũ Kim Dương là một cậu bạn cùng lớp mới chuyển đến khó ưa, đáng ghét. Nhưng cô không ngờ đến, cậu bạn ấy lại chính là người từng cùng mình lớn lên ở thời thơ ấu- người mà cô đã bỏ quên mấtMột mối tình chậm rãi, từ hiểu lầm đến thấu hiểu, từ xa cách đến gần gũi hơn với nhau.....Khi "đá" dần tan, tình cảm theo thời gian cũng lặng lẽ mà chảy tràn…
LỜI NÓI ĐẦU CỦA TÁC GIẢ NHÁ: Chào các bạn .. tôi lần đầu viết nên chưa đc hay nên các bạn góp ý nhé... à quên tôi tên Thảo ạ.. facebook là Thảoo Chêm nhé(tên hơi bựa)..... thôi bây giờ triển luôn nha.Tình yêu là một thứ xa xỉ đối với nhiều người. Nó mang lại cho ta những niềm vui, hạnh phúc . Và cũng không quên dành cho ta những đau thương, mất mát.…