[12Cs] Gloire et chute
"Gloire et chute" có nghĩa là Vinh quang và sụp đổ, phía sau hào quang của những kẻ nổi tiếng tồn tại những gì?…
"Gloire et chute" có nghĩa là Vinh quang và sụp đổ, phía sau hào quang của những kẻ nổi tiếng tồn tại những gì?…
Tác giả: _sweet.♡Thể loại: phiêu lưu, hài hước...Nội dung: Câu chuyện về một bác sĩ có sở thích kì lạ và nàng thiên sứ tưởng chừng hiền lành nhưng hóa ra lại rất tinh quái chuyện gì sẽ diễn ra khi hai người họ gặp nhau?Hãy cùng đón xem "Ước nguyện của nàng thiên sứ" nhé ♡____________________________________________Vui lòng không mang truyện đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của tác giả❗️Mọi thứ diễn ra trong câu chuyện đều không có thật❗️…
Đây là câu chuyện học sinh lớp 10A1Dựa vào câu truyện 30% thậtNếu muốn chuyển Ver thì liên hệ au nha😉Với sự giúp đỡ củaTổ góp ý: Thanh Thư(xênh gái), Tân công chúa Quỳnh Anh piggyAuthor: +)Thủy(có chủ quản lý rồi nhé) +) Ngọc (gọi tớ là Ma nha) + ) Thảo và Trúc Hương kennn…
Linh đáp lời rồi cười gượng. Chẳng là viễn cảnh khó coi này khi nào cũng xảy ra, luôn luôn có cô bạn thân khác giới 9 năm đi kè kè phía sau Tuấn Anh mỗi lần em và anh ta gặp nhau. Đây là 1 trích đoạn nhỏ trg tập đầu tiên thui nên mong cậu sẽ nhấn vào đọc tiếp nhee…
Lưu ý: sẽ có cườisẽ có khócsẽ đôi lúc khó hiểunhưng an tâm Hy hết, Ta thích vậy (=^.^=)Thể loại: Bách hợp - Xuyên không Tình trạng: Có thể rất dài bởi tùy hứng viết ra, chưa biết khi nào sẽ hoàn nhưng yên tâm Ta rất ưa cảnh bí hiểm ^O^Nhân vật1. Ngưng Bích Thần, thiên hạ cường hạ TRỘM, xuyên về làm đại công tử Ngưng gia, sau còn 3 đệ đệ muội muội, công chúa là thứ mà bằng mọi giá phải trộm được.2. Lam Ngọc Dạ , thiên kim tứ công chúa Lam quốc, là công chúa nhân gian mãi đến năm 10 tuổi mới nhập cung thừa nhận hoàng thất.3. Bạch Mai, thiện hạ bác sĩ chuyên cứu người vì tiền, là hài nhi của Bạch lão chuyên gia sòng bài thủ đoạn, thiên hạ đệ nhất trốn chạy, bị cường trộm mất bảo bối, bạn tốt của TRỘM.4. Đông Ngọc, võ lâm minh chủ, luận về võ công thiên hạ ngoài ngoan đồng sư phụ e rằng chẳng có ai, luận về thao lược văn chương vẫn hơn khối nam nhân tửu lâu tám chuyện thiên hạ.5. Thạch Ấn, sát thủ đoản đao, trưởng môn Hắc Huyền Đạo luyện độc, thân thể bách độc khắc xâm, bản thân chính là thuốc giải, luôn bị săn như thú quý hiểm. Là đối tác làm ăn của Bác sĩ cùng kiếm lợi6. Như Yên, hài nhi vương gia thất lạc chốn phong trần, biết mọi chuyện xảy ra từ trong nên ngoài Lam quốc, có hệ thống tình báo xuyên quốc gia, vẫn còn ngu ngơ bị Thạch Ấn đem đi luyện.Cả 6 nữ nhi, 6 giai thoại khắp Lam quốc, các nàng cùng tụ Bích cốc, lánh nạn chiến quốc từ khi sinh ra cho đến khi tách rời các nàng đã từng diện đã từng gặp mặt từng cùng chung một động nhịn hắc y lấy mạng mẫu thân.…
Ngày đầu nhận lớp 10, giữa hàng chục gương mặt xa lạ, người khiến tôi chú ý nhất lại là cậu ấy. Nhưng ấn tượng đầu tiên của tôi không hề tốt. Cậu nói chuyện khá nhiều, luôn cười đùa với mọi người và trông có vẻ là kiểu người quá năng động. Tôi đã nghĩ rằng mình và cậu chắc chắn sẽ không hợp nhau.Trong những tuần đầu tiên, chúng tôi gần như không nói chuyện nhiều. Thỉnh thoảng tôi còn cảm thấy hơi khó chịu vì sự xuất hiện của cậu. Thế nhưng thời gian trôi qua, những lần học nhóm, những cuộc trò chuyện ngắn trong giờ ra chơi và những lần cùng nhau giải quyết các bài tập khó đã khiến tôi dần nhìn thấy một con người khác.Cậu không hề như những gì tôi tưởng tượng. Đằng sau vẻ ngoài vô tư ấy là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mà không cần được nhờ vả. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, cậu đều là người đầu tiên hỏi han và tìm cách giúp đỡ. Dần dần, những định kiến ban đầu trong tôi biến mất.Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với cậu hơn. Từ hai người xa lạ, chúng tôi trở thành bạn bè, rồi trở thành những người có thể kể cho nhau nghe đủ mọi chuyện trên đời. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là cảm giác thân thuộc ấy đến một cách tự nhiên, không hề gượng ép.Nhìn lại, tôi nhận ra rằng đôi khi ấn tượng đầu tiên không phải lúc nào cũng đúng. Người mà tôi từng nghĩ sẽ không thể thân thiết lại trở thành người bạn nam thân nhất của tôi trong những năm cấp 3. Và có lẽ, đó cũng là một trong những điều đẹp đẽ nhất mà tuổi học trò mang lại.…
Đình Khiêm và Hiểu Khê lúc còn học chung trường Y, đã từng được mệnh danh là một cặp tài sắc vẹn toàn. Nhưng mọi người không biết vì lý do gì, họ lại chia tay nhau khi tốt nghiệp. Hiểu Khê sau đó nhận được học bổng du học tiến sĩ rồi đi học 3 năm và làm 4 năm ở nước ngoài.Sau 7 năm trở về thành phố này, nó vẫn nhẹ nhàng chào đón cô, chưa hề vồ vập, như thể nó đã chờ cô từ rất lâu, rất lâu rồi.Quán ăn cũ, nơi cô từng giới thiệu cho anh, nay vẫn vậy. Chỉ là ông bà chủ cũng đã già đi vài phần.Xe cô lướt qua, bỗng nhìn thấy được bóng dáng quen thuộc ngồi trong quán ăn món Hoa. Thật kì lạ, 7 năm cô trở về đây được có mấy lần, ấy vậy mà vẫn có thể gặp được anh giữa dòng người vội vã thế này.…
Ko giành cho những thành phần nghiêm túc.Suy nghĩ trước khi đọc.…
Nhân vật chính :HOA Ý NHI : Con gái út gia đình có bố Trung Uý quân đội, mẹ bacsĩ có tâm được mọi người tôn trọngLÊ NGỌC BỐI : Con ruột hoàng hậu thất súng vì sinh nghi không phải con ruột minh nên Hoàng đế đương triều đã chối bỏ và Hoàng hậu đánh gửi con cho Lê Thao .LÊ THAO Một kiểm khách quy ẩn giang hồ nhận nuôi Lê Ngọc Bối dù con nuôi nhưng yêu thương hết mực, bán thân hiểu biết y thuật và kiểm pháp nên đã truyền đạt hếtthuật và kiếm pháp nên đã truyền đạt hết những gì mình biết cho "con gái"Biểu Tùng : vũ nữ có tiếng nước láng giềng qua giao lưu với đại Việtvì sự cố "không thể nhỏ hơn" xuyên không gặp tiểu mĩ nhân với những tình huống oái ăm khó đỡ liệu đó là do sắp đặt hay chỉ trùng hợp...…
Một khoảng trời của tuổi trẻ với những rung động đầu đời, với một tâm hồn nhạy cảm, chỉ vì một người mà dằn vặt bản thân.…
Cấp 2 gặp được cậu, chẳng phải gọi là chân tình, chẳng phải gọi là điên cuồng. Mà chỉ có thể nói là thầm lặng. Thầm lặng nhìn cậu cười, thầm lặng nhìn cậu quan tâm tới người khác, thầm lặng muốn vứt bỏ thứ tình cảm này, rồi lại thầm lặng nhận ra tôi với cậu đã xa cách như vậy từ bao giờ.Một khoảng kí ức giữ ở trong lòng mãi. Thôi thì đem lên đây như là một hồi kí. Coi như lưu giữ phần nào thanh xuân.…
Pairing: Vũ Nhật Minh x Phan Hữu Tuấn Minh. (NO SWITCH!!!)Thiết lập nhân vật: Học trưởng ôn nhu thân thiện du học từ Mỹ về x học bá ngoài lạnh trong nóng, người Nội Mông. Em 16 gặp anh 17.Warning: BxB, OOC có tình tiết phi thực tế, bối cảnh giả tưởng (nah truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng), bối cảnh hơi hướng hiện thực, góc nhìn của Tuấn Minh.Tag: thanh xuân vườn trường, ghét trước yêu sau, niên thượng..."Nếu được quay trở về quá khứ chỉ một lần, anh sẽ chẳng ngần ngại mà chọn trở về khoảnh khắc anh gặp em lần đầu dưới cái nắng hạ oi bức ở Bắc Kinh, về cái lúc ánh mắt chúng mình chạm nhau, về cái lúc em dùng đôi đồng tử lấp lánh màu đàn hương hỏi anh, và khi ấy, anh cũng sẽ chẳng do dự, mặc kệ tất thảy mà ôm em vào lòng, nắm lấy đôi bàn tay em, nở nụ cười và nói với em rằng 'Hân hạnh được gặp, anh là Vũ Nhật Minh.." Tựa đề lấy cảm hứng từ "Nếu như khi ấy" - bản cải biên của Bì Đức (Minh Nhật Chi Tử 5)(https://youtu.be/xHB5z2Bj0XU?si=VgU8oyWFZVCbmTOi)"Mưa đổ như trút nước làm nổi lên hồi ức, biết ẩn nấp thế nào?Đôi mắt em đẹp như năm ấy, chảy quanh trái tim anhPhía cuối cùng bên bến đò rơi xuống dấu chấm câuNếu chỉ như lần đầu gặp em thì đã chẳng cần buồn bã chia xa."…
Healer - Một người thần bí, làm một công việc đặc biệt. Chỉ cần có tiền trừ giết người ra, không gì anh không làm.Seo Jung Soo - Một con người cô đơn, thích một mình và có ước mơ kì lạ: Mua một hòn đảo không một ai biết đến.Park Bung Soo - Yếu đuối, hay lo sợ,... Là người tập trung đầy đủ điều kiện không nên xuất hiện trong công việc nhà báo.Aillen - Kẻ chạy đêm. Ngoài điều đó ra, không ai biết gì về người nọ.…
Bùi Duy Ngọc là đại ca khét tiếng,ngông cuồng của trường cũ. Hắn chuyển đến trường mới, hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị khuất phục bởi một kẻ nào, cho đến khi bị xếp ngồi cạnh Phạm Khôi Vũ. Vũ là một lớp trưởng gương mẫu, lạnh lùng, luôn mang theo ánh nhìn bài xích dành cho những kẻ bất trị như Ngọc. Nhưng đằng sau chiếc áo đồng phục tinh tươm và bảng thành tích rực rỡ của Vũ lại là những đêm miệt mài mưu sinh dưới ánh đèn màu của quán điện tử để gánh vác gia đình. Bí mật bị lật mở, một bản "hợp đồng phụ đạo" ép buộc trở thành cái cớ để hai đường thẳng song song bắt đầu giao nhau. Giữa những ngột ngạt của áp lực trưởng thành, cái nghèo đeo bám và sự cô đơn trong căn biệt thự xa hoa, họ vô tình trở thành điểm tựa duy nhất của đối phương. Liệu ngọn gió thanh xuân năm ấy có đủ sức thổi bay những giông bão để đưa hai cậu thiếu niên cùng đi đến một cái kết trọn vẹn?…
Một con quái vật phi nhân không cần trốn khỏi nhà tù. Cô ở lại chỉ khi thấy việc ở lại thú vị hơn rời đi. Một bác sĩ học được rằng mọi cái lồng bằng thép đều vô dụng trước một con quái vật phi nhân. Vì vậy, cô mở cửa, không khóa, không xiềng, không cầu xin.Và thật sự, con quái vật đã quay lại, cùng một túi bánh ít đường theo khẩu vị của bác sĩ. Từ đó, giữa họ hình thành một giao kèo nguy hiểm: con quái vật muốn tìm kiếm sự thua cuộc trong khả năng yêu, còn bác sĩ sẽ thử khiến cô hiểu tình yêu không phải bằng định nghĩa, mà bằng ranh giới, lặp lại, trách nhiệm và những điều cô chọn không làm.…
Lần đầu tiên của người con gái cô bị Duật Tôn dùng thuốc cưỡng bức trên đàn dương cầm. Nhục nhã trăm bề, y nhìn cô giãy dụa trong đau đớn và giày vò, rồi y giứt bỏ rời đi, để lại cô một mình nguyên vẹn. Cô có tự trọng, cô đã không chịu đầu hàng. Nhưng, số phận là cái gì? Số phận là chiếc bàn xoay trên tay kẻ có tiền có thế, họ muốn chơi, cuối cùng thì ta vẫn phải chơi cùng họ. Rốt cuộc Mạch Sanh Tiêu vẫn không tránh khỏi số phận tự mình đem dâng sự trinh trắng để hầu hạ y, đam mê tình dục của y vừa biến thái vừa cực đoan, y muốn cô bất kể khi nào cô cũng phải chấp nhận, mặc cho y chơi, mặc cho y tiêu khiển. . . . Một cuộc hôn nhân đổi lấy bàn tay tàn phế, kiếp này cô chẳng còn có thể chạm vào dương cầm. Ngày rời khỏi Duật Tôn, cô khao khát được sống, trốn vào vòng tay của một người đàn ông, người ấy chẳng những chấp nhận hết thảy quá khứ còn bằng lòng làm bàn tay còn lại của cô. Chớ trêu thay, thêm một lần nữa kẻ tàn nhẫn Duật Tôn lại xuất hiện, nghiền tan tương lai đẹp đẽ cô hằng mơ ước. Y phá hỏng hôn lễ, làm nhục cô trước mặt bao người: "Mạch Sanh Tiêu, con đàn bà tôi chơi chán còn nằm mơ lấy chồng, cô xuống khỏi giường tôi, còn muốn bò lên giường thằng khác sao?" Thêm một lần y khiến cô phải tự dâng thân thể. ....…
Đây sẽ là một cuốn nhật ký online, là nơi bảy tỏ nỗi lòng của tớ với vị trí là một du học sinh tại Mỹ, một đất nước là mọi người thường hay ca tụng là vùng đất của những giấc mơ, của tự do. Nếu cậu thấy tò mò thì hãy cùng tớ nghía qua những trải nghiệm mà bản thân tớ đúc kết được để thấy cuộc sống tại Mỹ, đặc biệt là nơi tớ đang sống, được khái quát như thế nào. Thêm vào đó, các cậu sẽ biết được những người du học sinh như tớ có khả năng gặp phải những khó khăn và thử thách ra sao. Nếu như các cậu sẵn sàng rồi thì... được rồi vào truyện ngay thôi ;)…
- Hãy sống như người nhật!!! - Sinh mạng có giá trị không phải vì nó hữu ích, mà chính sự tồn tại của nó vốn đã mang giá trị rồi!!!…
Tác giả: Vu Y Thuỳ (Giò Chân Chân)Thể loại: lãng mạn, ngôn tình, hiện đại, y khoaĐôi lúc mọi chuyện xảy ra với ta chẳng phải tình cờ mà nó là sự sắp đặt trước là lương duyên là thứ mà ta có thể gọi là định mệnh. Và ta yêu nhau vì ta phải yêu nhau.--------------- 'Vương Đan Tuệ, cô đứng lại cho tôi. Con mẹ nó, cô nghĩ cô là ai hả?'. Lửa giận trong người anh như muốn phun ra. - 'Xin lỗi anh, tôi chỉ là cô bác sĩ khố rách áo ôm không thân không phận'. Cô điên đầu với anh ta mất. - 'Do cô mà đến giấm của người chết tôi cũng đã ăn rồi. Lão đại tôi đây mà phải ghen tuông với cái nấm mộ ấy. Cô phải cho tôi một cái công đạo.' Anh vừa nói mà vừa cảm thấy sai sai nhưng có sai thì cũng phải níu kéo cô lại bằng được. - ???. Não cô chưa load được tình huống này. -------------Vương Đan Tuệ năm nay 27 tuổi là một vị bác sĩ vừa tốt nghiệp nội trú, tài năng hơn người, tính cách nhã nhặn, nhẹ nhàng, rất nhiều bệnh viện cũng như đại học muốn mời cô về để giảng dạy cũng như làm việc nhưng cô nhất quyết từ chối. Một con người không ham tiền tài, không có người yêu, không có bạn bè thế nhưng ẩn sâu bên trong là một quá khứ đau buồn, khiến người khác nghe thôi cũng muốn tê tâm phế liệt. Quách Phí Phàm năm nay 29 tuổi là trùm buôn vũ khí trong giới hắc bang. Thế giới của anh là một màu đen tối với đủ thứ chém chém giết giết. Chưa bao giờ anh ham muốn nữ sắc, lại gần một người phụ nữ cũng làm anh khó chịu. Tính cách anh lạnh lùng khó gần đến nói thôi anh cũng không chịu mở miệng. Hai sắc thái đối lập trắng- đen.…