Giao nhau một lần, rồi bỏ lỡ một đời.
"Ta như hai đường thẳng giao nhau, gặp nhau một lần rồi xa nhau mãi mãi."-Nhật ký thích trộm cậu 2 năm.…
"Ta như hai đường thẳng giao nhau, gặp nhau một lần rồi xa nhau mãi mãi."-Nhật ký thích trộm cậu 2 năm.…
xin hãy nói rằng mọi chuyện vẫn ổn đi, anh nhé?➥ written by meep.…
Trận siêu bão lịch sử đổ bộ vào vùng núi Gangwon đã cướp đi tất cả của cô bé Ha-neul bảy tuổi, từ mái nhà bình yên đến vòng tay của cha mẹ. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, em được Đại úy Kang Dae-hyun cùng các chiến sĩ bộ đội vùng cao cứu rỗi khỏi đống đổ nát. Mang theo vết sẹo tâm lý nặng nề của một đứa trẻ mồ côi, cuộc đời Ha-neul bước sang một trang mới khi em được chính những người lính thép nhận nuôi và chở che ngay tại doanh trại. Được nuôi dưỡng bằng kỷ luật quân đội và tình yêu thương vô bờ bến của "những người cha" mang sắc phục xanh, đóa hoa tuyết kiên cường Ha-neul dần trưởng thành.…
loop,vpop,us-uk,...…
• Tác giả: Happy_Smile.• Thể loại: BL, Hiện đại, Hài Hước, Niên Thượng, HE. • CP chính: Ôn nhu mưu trí chung thủy si tình bác sĩ thú y công x Ấm áp bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối sinh viên thụ.• NỘI DUNG: Vũ Hoàng Minh gục mặt xuống vai của Phạm Trần Phong, người run lên liên hồi, giọng nói lúc nghe được lúc không, chữ được chữ mất, tay nắm chặt lấy lưng áo của anh. Gương mặt kìm nén cảm xúc đang dâng trào như không muốn cho người mình thương thấy, từng tiếng nấc của cậu khiến anh đau lòng mà cũng muốn khóc theo. Vũ Hoàng Minh từng chút một cố gắng nói to, rõ ràng từng vành chữ dù cho đôi lúc nước mắt muốn ứa ra nhưng cậu lại gắng nén xuống. Giọng nói nghẹn ngào, xúc động xen lẫn với niềm vui khó tả, niềm vui của sự chiến thắng sau bao nhiêu vất vả chiến đấu cho tương lai hạnh phúc. " Anh à, em với anh...Cuối cùng...cũng đã làm được rồi. Hai đứa tụi mình, cuối cùng... Cũng đã làm được rồi. Chúng ta chiến thắng...rồi....Hic...".Phạm Trần Phong ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ của Vũ Hoàng Minh, mặt tựa vào hõm cổ của cậu mà dụi dụi vài cái. Chất giọng nghe như anh đang rất bình tĩnh, nhưng khi nghe kỹ rồi thì anh cũng nghẹn ngào, bồi hồi chẳng khác gì cậu." Ừm...! Chúng ta thắng rồi, tôi và em... đều chiến thắng rồi. Tôi...tôi không biết phải nói thêm gì nữa. Chỉ biết nói một câu. Cám ơn em đã không bỏ cuộc vì hạnh phúc của chúng ta...Cám ơn em nhiều lắm, Hoàng Minh"." Em cũng cảm ơn anh, người đàn ông mà em sẽ yêu đến hết cuộc đời này".…
vào năm 12 tuổi, mỗi người sẽ nhận được một linh thú của riêng mình ...nguồn : reddit vn | writting promptsđang trong quá trình xin phép nguồn nên vui lòng đừng lấy ra ngoài. nếu không được cho phép và yêu cầu gỡ xuống thì sẽ ngay lập tức gỡ, vui lòng không đưa lên trang công cộng.- windysm -…
jonghyun có nhớ rằng minhyun vẫn còn ở đây không?Dành riêng cho cô gái đáng yêu vừa bước sang tuổi mới @harrysmuel…
Đời em từng là một bể khổ, đầy nước mắt, lời than thở, trách móc. Có lẽ vì thế mà em rất vô tình, rất hờ hững, nhưng đó không có nghĩa là em không yêu anh... Chỉ tiếc hai ta lại kết thúc như thế... Nếu có kiếp sau, em chắc chắn sẽ không để anh phải đau khổ nữa!…
Sơ lược:______________________Orion, một hòn đá đầy bí ẩn, một thứ chưa từng được ghi chép trong dòng lịch sử của thế giới Estorzaric, mang những quyền năng có thể thay đổi cả thế giới.Những bí ẩn và quyền năng khủng khiếp của nó đã tác động đến Senloz và thay đổi cuộc đời cậu . Từ đó, một thiếu niên có cuộc sống bình thường nay đã bị ép buộc đi theo con đường mà số phận đã vạch ra. Khi số phận cậu bắt đầu bện chặt cùng với nó, cũng là khi cuộc hành trình của cậu bắt đầu ...______________________Yêu cầu nhỏ từ tác giả: đọc chầm chậm và suy ngẫm (vì có rất nhiều hint)Nguồn: Http://shinigamilnteam.comgiao đoạn: https://www.wattpad.com/myworks/146788207-secret-of-the-flawless-stone-orion-giao-%C4%91o%E1%BA%A1n…
"Đợi" không phải là "chờ", mà là "ngóng trông" một điều gì đó không chênh vênh.- VŨ-…
ngôn tình, nhẹ nhàng…
"Mỗi ngày tỉnh giấc, Hãy viết lại giấc mơ đêm qua của bạn. Nó sẽ là một tuyển tập hay ho để mỗi khi buồn bạn có thể lôi ra nhấm nháp"…
pay testcre style: Cỳ…
Diệp là một cô gái làm văn phòng bình thường có sở thích viết lách giải trí. Một hôm tỉnh dậy, cô phát hiện mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết tình cảm dã sử mà chính cô viết ngày nhỏ. Có điều, tất cả mọi nhân vật trong cuốn truyện này đều phải chết...…
On the dark road ahead,I can't see a single step aheadI can't see anythingI can't feel anything- Colors Yoori felt restless. She had been sitting alone for at least 30 minutes. There was no familiar face so far. She only knows Jane and she was there because of her. Jane was supposed to fly Paris to pursue her study there as an exchange student tomorrow, so Yoori was invited to celebrate it. She felt kinda awkward amidst of the dancing crowd. She was not really a sociable person.Few minutes later, she finally saw a familiar face. Brian Kang. He was walking toward her who was sitting on the coach located at the corner of the club. Yoori nervously put down her drink. Yoori's heart skipped a beat when his manly scent hit her smell sense. Jane was so lucky to have Brian as her boyfriend. He's handsome, caring and romantic. But Brian is luckier to be Jane's boyfriend. She is the most attractive person in their campus. She excelled in studies and her modelling career. She is friendly, brave and beautiful. A social butterfly.So why would that Jane befriend of someone like Yoori? Yoori was not sure. But for sure, they started to talk to each other since Jane saved her from beaten by her dad in front of their campus gate."Hi," he said. Yoori acknowledged his present with a nod. They never talked to each other before eventhough they heard a lot about each other from Jane. "Do you want to stay here longer?""Huh? Where is Jane?" Yoori asked without looking at him. It had been a while since she last talked to a guy. Except her lecturers. And the loan shark who comes to her house every month. She had to agree it was rather awkward."She--""HELLO, LADIES AND GENTLEMEN!""UGH SHUT UP, JAE!""YOU SHUT UP. I'M TALKING TO MY HOMIE HERE. NOT TO YOU."Yoori knew this couple. They were like the noisiest couple ever. They fought a lot but everyone knows after each fight Mery will run into Jae's arm again. They could not be separated. At least, not for too long.…