Gặp Đúng Người Hạnh Phúc Tự Khắc Sẽ Đến
Thể loại: Hiện Đại, Võng DuTruyện mang những tình tiết đáng yêu xoay quanh cô nàng An Diệp Vi và anh chàng Từ Dương Hy…
Thể loại: Hiện Đại, Võng DuTruyện mang những tình tiết đáng yêu xoay quanh cô nàng An Diệp Vi và anh chàng Từ Dương Hy…
Chúng ta ở thời thanh xuân nồng cháy luôn muốn có một anh người yêu hoàn hảo, nhưng khi ta càng mong muốn thì điều đó dường như rất khó xảy ra. Và cô gái trong truyện cũng vậy cô muốn thời thanh xuân của mình phải xuất hiện một anh người yêu phải đầy đủ những tiêu chuẩn cô đặt ra. Và rồi đến khi cô trưởng thành và nhìn lại chính mình lúc ấy ...P/s: câu truyện của mình có thể không hợp gu với các bạn nếu đọc mô tả các bạn không có hứng thú với truyện của mình, các bạn có thể bỏ qua nhé. Còn nếu các bạn hứng thú hãy đọc và cảm nhận nó ,thì cho mình xin những góp ý của các bạn nhé. Bởi những góp ý của các bạn sẽ rất quý giá đối với mình ạ. CẢM ƠN CÁC CẬU ĐÃ CHỌN TRUYỆN CỦA MÌNH GIỮA MUÔN NGÀN CÂU TRUYỆN HAY NGOÀI KIA.…
PHẦN 1…
kể về một người bạn mới quen trên mạng xã hội của nhân vật " tôi ". họ tính đến tương lai sau này của hai người họ. những lần người bạn đó làm nhân vật " tôi " sợ, khóc và đau lòng đến cực đỉnh.…
Truyện sẽ hay hơn khi bạn thực sự hiểu được nó…
"Tình cờ thoát nạn, rồi tình cờ phát hiện, kẻ muốn sát hại ta, lại là người của nàng."…
hài hước, viễn tưởng.…
hai người có quá khứ tồi tàn liệu có mang được hạnh phúc cho nhau ? ...…
viết về bts…
Nguồn WikidichTác giả: Hà ThưLâm lang sau khi chết, trở thành linh thể, ở các con vật chấp niệm sở dẫn đường hạ xuyên đến bất đồng động vật trên người, hắn dùng chính mình mỏng manh lực lượng trợ giúp các con vật hoàn thành tâm nguyện.Ở một lần cơ duyên trùng hợp hạ, lâm lang bị thiếu niên thời kỳ cố diễn cứu, bọn họ chuyện xưa như vậy kéo ra.Nhưng nhân lâm lang nhiệm vụ, hai người không thể không chia lìa, có không lại lần nữa tương ngộ? Thả tĩnh hạ tâm tới, từ văn trung tìm kiếm.Tác giả dùng ấm áp bút phong, khắc hoạ tiên minh động vật hình tượng, dùng một cái lại một cái ấm thương tiểu chuyện xưa, đem xã hội người trong cùng động vật chi gian vấn đề biểu hiện ra ngoài.Làm người cảm nhận được ấm áp, cùng với ở xã hội vấn đề thượng bất lực bi thương phẫn nộ, làm người xem sau, không cấm nghĩ lại.Văn phong giản dị ấm áp, tình tiết lôi cuốn vào cảnh ngoạn mục, mỗi một cái chuyện xưa đều phản ứng trong đời sống hiện thực thường thấy vấn đề!…
Xin chào các bạn!Tôi là một hòn đá nhỏ, ra đời từ thuở khai thiên lập địa, khi trái đất còn đang hình thành những nhịp thở đầu tiên. Cách đây hàng ngàn năm, một người chủ nhân có tính tình cổ quái đã đặt tên cho tôi, ông gọi tôi là Thạch Ân.Qua hàng triệu năm, có lúc nằm im lặng giữa đất trời, có khi di chuyển khắp bốn phương, tôi đã chứng kiến biết bao câu chuyện nhân sinh thú vị. Chuyện vui, chuyện buồn, chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang đến nhiều cảm xúc khác lạ. Giờ đây, Thạch Ân muốn kể lại những mẩu ký ức ấy cho bạn. Những chuyện nhỏ bé nhưng đầy dư vị, được nhìn bằng đôi mắt của một hòn đá.Bạn có sẵn lòng lắng nghe lời thì thầm của thời gian, qua giọng kể của một kẻ vô tri nhưng không vô cảm như tôi không?…
Hán Việt: Khoái xuyên chi nữ chủ tha chân đích bất điềmTác giả: Mộ Như TửuTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Chương 2214 Bạch Trà Kình Hoán: Kết cụcThời gian đổi mới: 15-06-2021Cảm ơn: 39 lầnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Hệ thống , Xuyên nhanh , Ngược tra , Vả mặtMới tới ký chủ nhìn lên lại mềm lại ngọt lại dễ khi dễ.hệ thống đau lòng nhìn trời: Muốn xong! nhưng mà vận tốc ánh sáng bị vả mặt.Di?tra nam quỳ trên mặt đất khóc chít chít nhận sai!vai ác nước mắt nước mũi giàn giụa muốn phóng hạ đồ đao!ác độc nữ xứng bị ngược đến không chỗ nhưng trốn! ......Từ từ, này phong cách có phải hay không không rất hợp?ai ai ai, ngọa tào?ký chủ ngươi mau thanh đao buông! Đó là nam chủ a uy, đừng thọc hắn! nam chủ: Ngoan, đao buông, ta chính mình thọc!( vì nàng điên vì nàng cuồng, dù cho bách luyện cương, cũng thành nhiễu chỉ nhu. )#BạchTrà…
Thứ ta nhìn thấy chỉ là đen và trắng - những hành lang không màu, những dáng người mờ nhạt như thể chưa từng hiện hữu.Khi khung cửa sổ bật mở, ta giật mình tỉnh giấc sau một cơn mộng dài.Chỉ lúc đó, ta mới khẽ nhận ra: "Hình như... ta đã lãng quên điều gì đó."…