Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
💮Những câu chuyện nhỏ bé do tui tưởng tượng ra nhằm phục vụ niềm say mê của mình khi đu Tuấn Hạn thui nè. Tui sẽ cố thử sức với các thể loại khác nhau để phù hợp với gu của nhiều độc giả. 🍊Thường thì các đoản sẽ diễn biến phụ thuộc vào tâm trạng của tui nha. Tui cũng update không theo lịch cụ thể đâu, khi nào tui có ý tưởng mới viết được nè. Rất mong được mọi người ủng hộ. Iu thương nhiều lắm❤️💙CP: Tuấn Hạn, Ôn Chu, Lăng Việt, Tầm Tấn, Ngôn Chí, Diệp Phát, Tư Quân, vv...Thể loại: Ngọt, ngược, cổ trang, hiện đại, HE, SE, BE, vv.... nói chung là đủ cả.~ Chào mừng các Gà Núi và Vỏ Quýt đã đến với Vũ Trụ Tuấn Triết ~…
Như một cuốn phim 4d hòa nhập vào bạn. bạn có thể cảm nhận sự sợ hãi, vui mừng, lo lắng, hồi hộp, cũng như mong chờ hay tò mò những diễn biến của câu chuyện. Mỗi giấc mơ sẽ mang lại cho bạn nhiều cảm xúc khác nhau. Đưa bạn đến với những vùng đất mới, với những câu chuyện mới mẻ, ly kỳ, lý thú. Hay sẽ mang đến cho bạn những câu chuyện buồn đầy tình cảm chang chứa, thiết tha. Mỗi giấc mơ sẽ dẫn bạn đến với những con người, những hoàn cảnh khác nhau. Hãy cùng nhau khám phá những câu chuyện thông qua những giất mơ.…
Thể loại: đồng nhân/fanfic, đam mỹ, góc nhìn thứ nhất, OOC, hài hước, tình cảm, cổ đại đan xen vài yếu tố hiện đại, thanh thủy văn, crossover,...-----♡ Với sự tham gia của các diễn viên: - Ôn Quân, Ngô Bổn, Tam Hồng, Nhất Tú, Tứ Tiến, Hắc Long, Bạch Hổ, Đường Tụng (Thần y đại đạo công) - Chung Quỳ, Liễu Hàm Yên, Vương Phú Khúc, Ngũ Thiên Đồng (Thiên sư Chung Quỳ - phiên bản Âu Dương Chấn Hoa, lấy toàn bộ tạo hình ở nhân gian phần "Mỹ lệ truyền thuyết") - Bao Chửng (lấy tạo hình chính trong webdrama Khai Phong kỳ đàm) - Cùng vô số diễn viên quần chúng khác.------♡ Lưu ý chung: - Nội dung truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả, vì thế đa số các tình tiết trong truyện đều là hư cấu. - Có vài thuật ngữ trong truyện được lấy trên các trang web và Wikipedia để hỗ trợ giải đáp thắc mắc, cung cấp/bổ sung thông tin, dữ liệu và tất cả chỉ có giá trị tham khảo. - Đừng xé CP, đừng xé CP, đừng xé CP!!!-------● Mùa 1: Ôn Quân.........- Lưu ý riêng: Truyện được lấy cảm hứng từ những đồng nhân/fanfic Trung của CP Ôn Quân x Ngô Bổn trên Lofter, Tieba.Baidu,... và không hề liên quan gì đến chính sử, vui lòng cân nhắc kĩ trước khi đọc.........- Ghi chú: Câu mở đầu: "Nếu được quay trở về nơi bắt đầu" được lấy từ một bài viết ra đề tài trên nhóm "Từ viết lách đến viết sách" của tài khoản Facebook "Lăng Tranh"..........● Mùa 2: Chung Quỳ........● Mùa 3: (đang tiến hành chọn diễn viên)…
Lại một năm sinh nhật tông chủ, lại một đoản sinh nhật tông chủ. Tính ra cũng đã ba năm đu tông chủ rồi, đến hôm nay vẫn yêu thương ngài ấy như ngày đầu vào fandom. Cảm ơn, Giang Vãn Ngâm vì đã xuất hiện trên cuộc đời này.…
Dưới cái lạnh buốt của mùa đông Bắc Kinh, Lưu Hạ Nhi - một bác sĩ thú y dịu dàng nhưng mang nỗi đau từ quá khứ, ôm hy vọng gặp lại người yêu - một ca sĩ nổi tiếng luôn bận rộn. Nhưng như bao lần, anh lại hủy hẹn, để lại cô với trái tim tổn thương. Trong nỗi cô đơn, cô tình cờ gặp Lục Thừa Hạo, tiền bối đại học, một bác sĩ tài năng, thô lỗ với mọi người nhưng luôn dịu dàng che chở cho cô. Yêu thầm Hạ Nhi suốt bảy năm, Thừa Hạo lặng lẽ ở bên, an ủi cô qua những ngày u tối. Khi quá khứ đau thương tại Bệnh viện trỗi dậy, Hạ Nhi đối diện với vết thương chưa lành, không nhận ra ánh mắt đầy yêu thương của Thừa Hạo - người luôn ở đó, nhưng chưa bao giờ được cô ngoảnh nhìn.…
Tôi và Khang là bạn thân từ nhỏ, khi vừa chuyển đến thành phố mới tôi chỉ là một đứa bé 8 tuổi và nó là đứa duy nhất bằng tuổi tôi trong khu đó. Tôi cứ nghĩ sẽ làm bạn với nó cả đời này, nhưng lại xảy ra một vài chuyện mà tôi dường như đã dần rung động với người bạn thân duy nhất của mình. Vốn dĩ sẽ giấu nó, nhưng ai đời lại nghĩ nó lại là người tỏ tình trước!Quãng thời gian suốt cấp ba tôi đã có nhiều kỷ niệm với những người bạn của mình, và đặc biệt còn có một người sẽ ở bên cạnh tôi lúc mà bản thân yếu đuối nhất.Đây là truyện tự sáng tác.Cảm ơn đã đọc!…
Voi chín ngà, gà chín cựaNgựa chín hồng maoVoi chín ngà, gà chín cựaNgựa tìm nơi naoHùng Vương, một cái đại công bằng ngươi tặng ta ta sẽ luôn nhớ lấy. Sơn Tinh, ngươi trở thành thần bảo hộ, còn ta bị xem như ác thần nhỏ nhen đánh nhau với ngươi vì không lâý được vợ, ta thật thành tâm chúc mừng ngươi. Các người cười nhạo ta, chế giễu ta? Ta không nghe. Đoạt đi lãnh thổ của ta? Ta không thấy. Nhưng còn nàng, Hải Thần Chi Tâm đưa vào quên lãng, ta có thể không đau lòng sao?*Nội dung trong truyện đều có phần hư cấu. Truyện không đả kích lịch sử cũng như cổ tích dân gian duới bất kì hình thức nào.*Truyện lấy cảm hứng từ bài hát "Thuỷ Thần" của tác giả Bùi Hoàng Nam Đức Anh.…
Chúng ta ở thời thanh xuân nồng cháy luôn muốn có một anh người yêu hoàn hảo, nhưng khi ta càng mong muốn thì điều đó dường như rất khó xảy ra. Và cô gái trong truyện cũng vậy cô muốn thời thanh xuân của mình phải xuất hiện một anh người yêu phải đầy đủ những tiêu chuẩn cô đặt ra. Và rồi đến khi cô trưởng thành và nhìn lại chính mình lúc ấy ...P/s: câu truyện của mình có thể không hợp gu với các bạn nếu đọc mô tả các bạn không có hứng thú với truyện của mình, các bạn có thể bỏ qua nhé. Còn nếu các bạn hứng thú hãy đọc và cảm nhận nó ,thì cho mình xin những góp ý của các bạn nhé. Bởi những góp ý của các bạn sẽ rất quý giá đối với mình ạ. CẢM ƠN CÁC CẬU ĐÃ CHỌN TRUYỆN CỦA MÌNH GIỮA MUÔN NGÀN CÂU TRUYỆN HAY NGOÀI KIA.…
Trịnh Thanh và Nguyễn Nhiên lớn lên cùng một con hẻm nhỏ, nơi nắng hè rơi đầy trên những năm tháng không thể quay lại. Một người quen với việc che chở, một người quen với việc chịu đựng và giấu đi những cơn đau của mình.Giữa bệnh tật, im lặng và những tình cảm không dám gọi tên, họ vô tình làm tổn thương nhau bằng chính sự quan tâm vụng về nhất. Chỉ đến khi khoảng cách xuất hiện, Thanh mới hiểu: có những người không rời đi ngay, họ chỉ lặng lẽ học cách không cần mình nữa.Nắng ở cuối mùa là một câu chuyện chậm rãi về mất mát, nhận ra và chữa lành - về việc học cách đối diện với nỗi sợ, nói ra những điều chưa kịp nói, và ôm lấy nhau không phải để níu kéo, mà để cùng bước tiếp.Bởi đôi khi, ánh nắng cuối mùa không phải để chia tay, mà để sưởi ấm lần cuối trước khi ta đủ dũng cảm yêu một cách trọn vẹn…