2 giờ em gọi anh ..
chỉ là nhớ…
chỉ là nhớ…
Đã fix lỗi mất truyện từ chương 410..........=.='…
Chữa lành, gương vỡ lại lành, thanh xuân vườn trường…
Tác giả:Cổ HiThể loại:Đô Thị, Khoa Huyễn, Xuyên Không, Dị Năng, Mạt ThếNguồn:Bạch Ngọc SáchTrạng thái:Đang raTên khác: Thế Giới Sụp Đổ Dịch giả: Trần Văn Võ, hoacailacloai, phongvohuyet, Bác Sỹ Gây Mê, Thiên Quốc, Hanoi1946, xi rôThế giới như đã chết, nhưng sự sống vẫn tồn tại, đâu đó niềm tin vẫn kiên cường không đổi,...Ở đây, lòng người muôn mặt được hiện ra. Người mạnh, kẻ yếu, người hi vọng được che chở, người tuyệt vọng buông thả mình, lòng người ấm lạnh đâu đâu cũng có..Dừng, là địa ngục.Đi, vẫn là địa ngục....…
Tác giả: ThấtThể loại: Đoản, đam mỹ, cẩu huyết, lãng mạn, niên hạ, đại thúc thụ, HE.Nhử mồi: Truyện kể theo lối nhật ký, từ góc nhìn của một đại thúc thụ. Một người đàn ông quá sợ bị tổn thương, đã từ chối tình yêu của một thiếu niên, khiến cậu rời đi, cuối cùng lại hối hận.Lời tác giả: Đây là đoản văn Thất viết từ rất rất lâu trước đây để đem đi dự thi một cuộc thi viết oneshot nào đó trên face, hiện giờ đã không còn nhớ rõ là cuộc thi nào rồi. Vốn tuôi không định đăng lên vì cảm thấy nó không hợp phong cách mình lắm, lúc viết cũng không hiểu tại sao lại viết một câu truyện như vầy. Cơ mà dù sao cũng là truyện mình viết, đọc lại cảm thấy cũng không tệ, liền đăng lên để mọi người cùng đọc. Cảnh báo: Truyện tình cẩu huyết, sến súa, drama phim Hàn ngập họng, không có thịt, nước lèo cũng không, trong vắt hơn cả Lavie. Lúc viết đoản này tuôi còn đang lứa tuổi học sinh. =))…
Cười lên cô bé của tôi…
cún dỗi rồi, mèo mau dỗ cún iii :<…
Summary: Đúng rồi, Arthur cũng đã 28, nên đi kiếm một tổ ấm riêng cho mình rồi chứ nhỉ? A/N: Fanart minh họa không thuộc về tui, mà là của cô Hasekawa Kumiko aka NoriTamazaki (cảm ơn cô nhiều lắm ;w;) Nhân vật OC trong này thuộc về tui, muốn mang bé đi đâu bảo tui một tiếng không người làm mẹ đau lòng ;;w;; Fic mừng năm mới của con P này, cảm ơn mọi người đã ủng hộ con hâm này suốt thời gian qua *cúi đầu* Fic (đối với tui) là rất, rất, rất dài, khuyến cáo không dành cho ai không có thời gian hoặc mất kiên nhẫn =v=…
Takemichi hiện tại đang 26 tuổi và là một Nhân viên quèn, cuộc đời cậu chỉ vay quanh ăn ngủ nghỉ rồi lại xin lỗi người khác, Cậu từng có một mối tình đầu rất đẹp đó chính là Hinata, nhưng rồi lại chia tay trong nuối tiếc dù hai người vẫn còn tình cảm vì tương lai nên hai người đành dừng lại. Tưởng rằng cuộc đời cậu sẽ đi vào bí bách thì có một sự kiện đã khiến cho cậu đi sang một ngỏ khác....Đó là 1 ngày có sao băng và cậu đã ước gì đó, sáng ngủ dậy cậu đã bị đưa tới một nơi lạ lãm rồi khi bình tĩnh và xem xét tình hình thì cậu mới tả hỏa rằng ở đây không có ai bình thường hết, ai cũng có tai? và đuôi....? như là mọi người cosplay động vật vậy khác cái là đồ thật chứ không phải Fake, Và cả cậu cũng bị giống mọi người, Cậu có tai và đuôi... Đoán xem diễn biến tiếp theo nào, Xem rằng cậu sẽ sống như nào trong thế giới đó!Auther: KethatbaiChỉ đăng trên Wattpad…
Editor: Mình đang không siêng lắm nên update hơi thất thường thui chứ không có drop nha mọi người 🙉🙉...Tác giả: NHẤT CHỈ VÔ KÊEdit: LinhPhng513Thể loại: Đam mỹ, HE, Tận thế, Dị năng, Chủ thụ, Sảng văn, Hài hước, 1v1Ngày nọ, một vết nứt xuất hiện trên bầu trời, một bóng đen không thể diễn tả hiện lên trên trời, bao phủ toàn bộ Trái Đất.Ngày nọ, máu rơi bảy ngày không ngớt.Ngày nọ, Lê Bạch Thành cũng giống như rất nhiều người khác, chọn cách trốn trong nhà đón nhận thời khắc tận thế, chờ đợi cái chết đến với mình.Nhưng mà một ngày, hai ngày... Cho đến khi mưa máu ngừng rơi, cái chết vẫn chưa đến đúng hạn.Lê Bạch Thành ăn hết chút đồ ăn cuối cùng, vì không chết đói, anh không thể không bước ra khỏi căn nhà trọ độc thân của mình để đi mua đồ ăn.Hình như thành phố nơi anh ở rất may mắn, bởi vì toàn bộ thành phố đều tồn tại, ngoại trừ có phần tan hoang ra thì cả thành phố vẫn giống như trước tận thế, các bác gái nhảy điệu múa quảng trường, mấy nhóc tì khóc la, dân đi làm cày sống cày chết, thậm chí sếp của anh còn gọi điện thoại kêu anh đi tăng ca.Cho đến một ngày, anh gặp phải một đám người ngoại lai....…
bố y cuộc sống…
Ngoại truyện…
Béo nhưng vẫn có một anh người yêu tâm lí…
nơi ghi chép câu chuyện lịch sử bằng những áng thơ…
Ngọc Anh: Cô gái 16 tuổi xinh đẹp, đáng yêu,nhí nhảnh , hồn nhiên,cá tính vui tươi sẽ gia nhập TFBOYS và chuyện gì sẽ xảy ra với cô.Dịch Dương Thiên Tỉ:chàng trai 16 tuổi thông minh, lạnh lùng, lúc nào cũng cãi nhau với cô. Dance chính của nhóm, hát chính.Vương Nguyên: chàng trai 16 tuổi thiên yết ngốc nghếch nhưng thông minh, tính tình vui vẻ, dễ thương đáng yêu được mọi người yêu quí 💕. Rất là thích ăn a.Vương Tuấn Khải: chàng trai 17 tuổi xử nữ tốt bụng với nụ cười răng khểnh hút hồn, đẹp trai lãnh đạo tốt, rất thương và quan tâm anh em, luôn quan tâm đến mọi người xung quanh.Còn nhiều nhân vật thú vị khác đọc mình sẽ giới thiệu sau ( Tác Phẩm đầu tay gạch đá nhận hết) Còn cảm ơn nếu các bạn giúp mình thêm phần thiếu xót và góp ý cảm ơn…
5 năm trước, vào năm cuối đại học, khi Dương Cửu Lang và Trương Vân Lôi đã ở bên nhau từ khi cả hai cùng là bạn học cấp 3, cậu phát hiện anh lén lút qua lại với một cô gái khác sau lưng cậu. Bao nhiêu sự tin tưởng và tình yêu dành cho anh sụp đổ, cậu bỏ lại mọi thứ sau lưng, lên đường đi du học.5 năm sau cậu trở về, mọi hồi ức đau khổ cậu đã chôn vùi và quên hết chúng, nhưng rồi, khi cậu về lại ngôi trường cũ, nơi là trường đại học hiện tại của Đại Lâm, vô tình gặp lại người khiến cuộc sống cậu suy sụp năm đó.Đây là fanfic nên tất cả đều là hư cấu, vui lòng không áp dụng lên người thật hay diễn viên.Cảm ơn mọi người đã dành thời gian ghé qua ạ.…
-"Không em bé nữa, vậy em nhỏ của anh nhé"-"Anh cúc đi... hong khóc với anh nữa."_____________________________Lưu ý: Truyện giả, người thật.Truyện được viết theo trí tưởng tượng và ý tưởng của Kay Hoàng, vui lòng đừng đem đi đâu khi chưa xin phép!Đục thuyền t đục vô mặt à.Vui lòng không để chính chủ thấy ạ. Ai để chính chủ thấy toi bem đầu.…
[ vài mẩu chuyện của mấy ông bô bỉm sữa ]…
Nếu nắng mai quay về, tôi ước rằng chúng sẽ lại phủ lên đôi vai ấy một lớp ánh vàng dịu dàng.Cậu không phải mặt trời, nhưng lại mang đến tia nắng thật ấm áp.Tôi đã đi xuyên tầng tầng lớp lớp sương mù, vượt qua hàng ngàn trăn trở chông gai, chỉ để cuối cùng được gục trên bờ đã cùng đi qua những tháng năm trẻ người non dạ. Đôi vai nhuốm màu nắng rực rỡ, mát lành như từng cơn gió nhẹ đem đến mùi hương của hi vọng....Thụy Vy thề sẽ cho cậu một cú tát vang dội, nào ngờ Hoài Nam lại khiến cô "sa lưới".... "Mày biết tình yêu chết người là gì không?""Không.""Là một tình yêu độc hại. Một tình yêu đầy sự chiếm hữu mà ở đó, hai ta yêu điên cuồng đến đất trời đảo lộn." Hoài Nam bật cười, "Ta như bông hoa hồng này, dùng nhẫn chiếc gai đâm vào người nhau.""Tình yêu nguy hiểm chết người?" Tôi trầm ngâm: "Thế mày có muốn một tình yêu chết người với tao không?"Vừa nói, tôi vừa rướn người hôn nhẹ lên khóe môi cậu."Rất vinh dự."Từ mùa thu của Hà Nội lại trở thành cơn gió khô hăng đầu mùa khô, từ người bạn thuở ban đầu trở thành mối tình chẳng thể che giấu. Cậu ấy là ban ngày phủ lấy màn đêm trong tôi, tôi là ánh trăng bị mây mù che khuất, ngày đêm luân phiên, tự bao giờ tôi đã mãi rơi vào "bẫy tình" của đôi mắt ấy.Chúng ta nhảy trong màn đêm......Năm 17 tuổi, tôi quen một cô ấy, mắt đen tóc đen, nhưng lại là tia nắng màu hồng soi sáng và sưởi ấm tôi trong những ngày tăm tối nhất thời non dại. ...Lần đầu đăng tải: 30/8/2025Tác giả: Đình ThưTrạng thái: đang cập nhật (mà hơi lười):)…