Kiêu Ngạo
Đoản văn (BG, SE)…
Đoản văn (BG, SE)…
"Nụ cười của cậu ấy khiến tôi thấy thật mông lung, một thứ cảm xúc không thể nào diễn tả được. Liệu đó chính là định mệnh chăng?"WARNING: TẤT CẢ SỰ KIỆN DIỄN RA TRONG FIC ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT‼…
Dư Cảnh Thiên rất muốn hỏi La Nhất Châu: 'Sau khi rời Đại Xưởng anh thế nào?'Người kia chần chừ một chút, sau đó gọi đến cho cậu, nhẹ nhàng cười: 'Nhớ em.'Thế giới rộng lớn như thế, luôn cảm thấy thật tốt vì đã gặp được người.(c)over belongs to @teraoka_natsumi…
Đoản ngọt, sủng…
Đoản (GL, OE)…
Coi đi rồi bt…
truyện này sẽ mang tính chất dâm đãng, tục tĩu, chửi tục, thẳng thắn, và v...v ko có thật…
-"Cậu giống như đại dương xanh ngát vậy đó, bởi vì có lẽ mãi mãi mình không thể với tới được"Nguyệt Hà khẽ cười rồi quay đầu lại rời đi trước ánh mắt ngơ ngác của MinhDù đã quay đầu đi xa nhưng có lẽ Nguyệt Hà chẳng thể kiềm được giọt nước mắt cứ rơi mãi rơi mãiTình yêu nó đau thật đấy..Bỏ hết thời gian để theo đuổi một người, luôn mong ngóng có thể gặp được. Có lẽ vì mình vốn dĩ đã không hợp với thứ gọi là tình yêu xa xỉ này rồi#Minhha…