500.1 Thanh Truc
…
You and Hoshina have been friends since childhood. Unfortunately, when you were 5 years old, you had to move due to family reasons. Hoshina gave you a handmade hairpin with your name on it as a farewell. You promised him and kept it carefully. With your goodbyes, you cried and told yourself that you would see him again. 11 years later, you were admitted to a prestigious high school that was only for students with status and power. You were assigned to class 1-A. You entered the classroom and sat in the seat the teacher had arranged. When you looked at the class map, you felt a familiar name - Hoshina Soshiro. You firmly thought that this was just a coincidence, there was no way the two of you would meet again. You sat down, carefully put away your school bag, and a familiar voice rang out: "Good morning lady, you're L/n Y/n right?"…
──────── ˖·౨ৎ˚₊ ────────Kisa và Kijay vốn chỉ là hai người cùng xuất hiện trên những buổi livestream kéo dài hàng giờ, thân thiết vừa đủ để phối hợp, xa cách vừa đủ để không bị hiểu lầm. Thế nhưng sự ăn ý ấy nhanh chóng bị fan gán cho hai chữ "Tình cảm".Để chiều lòng người xem, họ bắt đầu tạo ra những "Hint" vô hại, ánh nhìn lâu hơn một chút, câu đùa mập mờ, vài khoảnh khắc thân mật được sắp đặt sẵn. Tất cả chỉ là diễn, ít nhất là lúc ban đầu.Không ai ngờ rằng, những điều giả vờ ấy lại lặng lẽ ở lại sau khi màn hình tắt, đủ lâu để khiến cả hai phải tự hỏi: từ khi nào, niềm vui của fan lại trở thành cảm xúc thật của chính mình?_____________________________________________Ờ..vì đây là lần đầu Pon viết truyện bên Wattpad, nên nếu có gì sai sót mong mọi người hãy kệ mẹ Pon ạ :))... "Giỡn á, nếu truyện có sai sót mong mọi người bỏ qua giúp Pon nhaa :3💗"…
Phạm Quỳnh Trâm: Tuổi thơ mang theo niềm đau và bất hạnh, nỗi cô đơn vây chùm từ khi cô mới chỉ 6 tuổi. Ba mẹ đều rời xa cô mãi mãi không về. Người dì đáng kính che chở bảo vệ cho cô. Cuộc sống theo vòng tuần hoàn, con người cũng theo đó mà tồn tại, cô bé ấy tự lập từ sớm, chẳng ai nhìn thấy cô buồn bao giờ, người ta chỉ thấy một cô bé mạnh mẽ tinh nghịch chạy nhảy khắp nơi. Đó là cách cô che đi sự yếu đuối trong tâm hồn mình...Dương Khải Minh: Cậu bé ấy quậy phá đủ điều. Công việc duy nhất và thú vị nhất của cậu chính là đối đầu với cô. Một cuộc chiến diễn ra hằng ngày tưởng trừng không bao giờ có thể kết thúc.... Cho tới một ngày cậu nhìn thấy giọt nước mắt cô rơi, nhìn thấy được sự yếu đuối trong lòng cô... Lúc ấy cậu đã rung động tâm trí, thay đổi hẳn cách nhìn về cô và xác định sẽ bảo vệ cho cô gái bé nhỏ ấy. Nhưng...số phận lại sắp đặt hai người, đặt ra cho họ sợi dây mang tên "khoảng cách", mà khoảng cách ấy kéo dài tận 10 năm liền mang theo cả đau khổ, sự cô đơn và nỗi tuyệt vọng... ~~~~~~~~ Họ gặp lại nhau sau 10 năm xa cách, cái nhìn đầu tiên không phải là ấm áp hay tươi cười nữa của người bạn nữa mà là một cái nhìn xa lạ, một cuộc đấu khẩu gay gắt giữa chàng công tử phong lưu và cô gái "ngây thơ". Rồi còn nhiều câu chuyện xảy ra khi cô đến làm ôsin riêng cho cậu. Những cuộc chiến diễn ra theo đúng quy luật khi cậu chủ thì lưu manh còn ôsin thì quái quỷ đủ trò.Kẻ cắp gặp bà già! Rồi ai sẽ thắng hay…
Thiên Tỉ chăm chú nhìn vị ca ca bên cạnh đang ngẩng đầu ngắm sao, không nhịn được liền nói:- Đường Dài ca, có thể không thực hiện PJ Thế Mậu Thiên Giai không? Làm từ thiện sẽ tốt hơn nhiều...- Từ thiện cũng có nhiều người đã làm. Ca chỉ muốn một lần cho mọi người biết đến một Thiên Tỉ tuổi mười lăm tài giỏi thế nào. Giống như những ngôi sao kia, ngẩng đầu là có thể thấy. Nói xong, một tay chống ra sau, một tay chỉ lên ngôi sao sáng nhất đang lấp lánh trên bầu trời đêm, anh mỉm cười đầy tự hào. Ngước lên theo hướng ca ca chỉ, đôi mắt trong veo tĩnh lặng phản chiếu ánh sao chợt có chút bối rối. Thiên Tỉ cúi mặt, làn mi cong cong rũ xuống.- Tình cảm của mọi người em đều hiểu được, không cần phải khoa trương... em chỉ là một người bình thường...Đường Dài thôi ngắm sao, quay sang nhìn đứa nhỏ đang lo lắng, mỉm cười xoa đầu:- Ngốc tử, em đã làm mọi người động tâm. Những người không biết sẽ đi tìm hiểu và yêu mến em. Em hoàn toàn xứng đáng với những gì ca làm cho em. Chẳng phải có người còn muốn đưa em đi du lịch khắp nơi đó sao?- Em nhất định không hưởng thành quả người khác cho dễ dàng như vậy. Em sẽ chăm chỉ, lớn lên có thể tự mình đi được.- Em ngoan như vậy thật muốn làm vài cái PJ kiểu kia nữa. Đường Dài vui vẻ trêu đùa.- Không thể, em nhất định không vui. Thiên Tỉ vội vàng ngắt lời, đôi mày nhíu lại xem ra rất nghiêm túc, dứt khoát không coi mấy lời ca ca nói là trêu đùa.- Được rồi, ngàn vạn lần làm theo ý em. Em vĩnh viễn là người mà chúng ta muốn được vui vẻ, muốn bảo hộ cả đời.…