Dạ yêu nhiêu 1
…
Trên con phố cổ yên tĩnh của thành phố Kyoto xinh đẹp, dưới ánh đèn đường vàng nhạt, chiếc đồng hồ điện tử nơi góc phố điểm thời gian 00:00am. Cái lạnh bao trùm lên không khí của màn đêm, chàng trai nắm lấy tay cô gái trước mặt, biểu cảm đau đớn, khó khăn thốt ra câu nói nghẹn ngào"Shino, em cứ như vậy...một chút cũng không hối hận sao..!"Người con gái lặng lẽ nhìn chàng trai, khẽ mỉm cười nhợt nhạt, giọng nói như hòa vào đêm tối."Tạm biệt, Ryouta."Có những thứ, đến tận sau này bọn họ mới hiểu ra, có những thứ mãi mãi cũng mất đi. Nhưng dù sao, đó cũng là kí ức tốt đẹp của một con người.…
Kyoto vào một chiều thu. Ánh sáng xiên qua tán lá đỏ, tiếng quạ kêu xa xa, và một ly trà ấm trong tay.Anh ngồi trên băng ghế cũ, nhớ về một cô gái không tên, không hẹn ước.Giữa những mảnh ký ức về lá đỏ, pháo hoa, và cơn mưa trú dưới mái chùa, họ chưa từng là người yêu - chỉ như hai con đường suýt chạm vào nhau.Nhiều năm sau, anh trở lại Kyoto. Ở đúng nơi ấy. Và lần này... câu chuyện kết thúc chỉ bằng một tiếng thì thầm:ただいま - Tadaima.…