bao 7.4
…
Tác giả: Nhâm Ngã Tiếu-------------------------------- Tần Quân xuyên việt, tâm tình tuyệt vọng lại được trời cao ưu ái-kích hoạt Thần thoại hệ thống!Thần thoại trung nhất thiết giác sắc đô khả dĩ bị triệu hoánTề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, Nhất Côn chấn sơn hà!Thiên lý nhãn Thuật Phong Nhĩ, thấy rõ thế giới!Hoạ quốc ương dân Tô Đát Kỷ, tu hoa bế nguyệt Hằng Nga Tiên tử, hỏa bạo thiết phiến công chúa, Tam Thánh mẫu!Như Lai Phật Tổ Chưởng Trung Phật Quốc, vô nhân năng đào!Tại giá Thần Ma thế Giới, thế yếu tố mạnh nhất Thần Hoàng!…
Thể loại : hiện đại , trọng sinh , xuyên nhanh, sủng , ngượcSau này trên những chặng đường em đi , qua những mùa mưa phùn gió bấc ,em sẽ luôn mỉm cười tiến về phía trước dù không còn anh bên cạnh.Em sẽ sống với một cuộc đời rực rỡ nhất , sẽ tỏa sáng giống như vì sao trên trời.Cũng sẽ không bị lụy với mối tình thuở niên thiếu nữa....…
Chúc thư có khi lạ với một số người , nhưng chúc thư có thể gọi nôm na là di chúc , là những điều mình muốn nói nhất sau khi đã không còn trên đời nữa...…
Đây là nơi để tớ nhét đầy những thứ "thân thương", "yêu quí" 💚 và vân vân, mây mây =))))nói tóm lạiđây là nhật kí xàm lone của tớ :))))Bìa by tớ cap :vAi muốn sữa chua hiệu chị Vàng thì alo ĐT trên bìa nhé :)Tớ quảng cáo luôn nke =D…
Truyện : Nắng Ấm Cuối ChiềuTác Giả : RinkisionBối Cảnh : 1945Nam Chính : Lê Nguyên ThànhNữ Chính : Phan Thị Yến Hoa…
_Tác giả : Đặng hoàng Giang _''Tôi sợ những con của mình , chúng xâm chiếm não bộ tôi , nhân chim lý trí của tôi , chúng phơi bày sự đau đớn , cô đơn , nỗi sầu lực , của sự lẻ loi , sự tức giận vì chẳng được ai giúp đỡ . Trong những giấc mơ , tôi thét lên với mọi người , cố gắng diễn đạt sự sợ hãi và tuyệt vọng của mình nhưng không ai hiểu .''_ Đại dương đen là hành trình nhẫn nại của tác giả cùng người trầm cảm , kể cho chúng ta câu chuyện vừa dữ dội vừa tê tái về số phận , mà vì định kiến và sự thiếu hiểu biết của chính gia đình và xã hội , đã bị tước đi quyền được sống với nhân phẩm , được cống hiến , được yêu thương và hạnh phúc .Là tiếng nói chia sẻ hiếm hoi với thế giới của người trầm cảm , là lời kêu gọi xóa bỏ định kiến xã hội , Đại dương đen đồng thời là công trình giáo dục tâm lý , cung cấp kiến thức căn bản về trầm cảm , hình hài nó thế nào , nó từ đâu tới nó có thể phá hủy ra sao , có những phương thức trị liệu nào và mỗi chúng ta có thể làm gìf để những người không may mắn được sống an hòa với nhân phẩm của mình .…
Đọc đi rồi sẽ biết truyện ngược nữ chính văn nữ phụ truyện đầu tay ném đá ít thôi…
truyện có đánh nhau , top nữ giả trai gia chủ nhà buôn lậu vũ khí siêu giàu x bot nữ bác sĩ thiên tài trầm tính…
Cố gắng giữ động lực. Thường thì chỉ đơn giản là tâm sự. Nhưng có khi sẽ viết về các ý tưởng, cốt truyện hoặc là Oneshot nào đó mà não nghĩ ra được. Đôi khi sẽ bẻ lái sang các loại bệnh về tâm lý mà tui có thể mắc phải. Cái Oneshot trong đây là nguyên bản còn bên ngoài là do tui đã beta nhiều lần rồi.…
Tác giả: Hạ ViEditor: Cheese Chanh DâySố chương: 177 (Full convert)Thể loại: Ngôn tình hiện đại, thanh xuân vườn trường, sủng ngọt, từ đồng phục đến áo cưới, HECP: Nữ học bá x Nam học tra.Nhiệt liệt đề cử cho các bạn thích thể loại học đường!Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng: 1. Cheese mới vào nghề, editor tay mơ không thể dịch sát bản convert 100%, trong bản edit có thể có thêm hoặc bớt các chi tiết.2. Truyện được edit chưa có sự cho phép của tác giả và với mục đích phi lợi nhuận. Rất mong các bạn đọc để thư giãn là chính, cũng đừng mang bản dịch này đi 'bất cứ đâu'.3. Truyện được đăng trên Wattpad & Wordpress Cheese Chanh Dây (link Wordpress xem ở phần trang cá nhân).…
Tự nghĩ hết nên chắc xàm lắm.…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…