Tôi buồn, nỗi buồn mùa phượng đỏ...
Bạn bè...Thầy cô...Mái trường thân yêu...Và cả....Crush...#Heo…
Bạn bè...Thầy cô...Mái trường thân yêu...Và cả....Crush...#Heo…
Chuyện về đôi bạn, từ vườn trường đến váy cưới. Phù hợp với những người không quá nghiêm túc, đòi hỏi kiên nhẫn từ độc giả vì chap ra tùy cảm hứng tác giả.…
Thể loại : Ngôn tình , hiện đại , con dâu nuôi từ bé , nam chính bệnh "chân khống" , sủng , sạch , nam chính thâm tình , HE---------------------Hắn là vì một lời nói lúc 6 tuổi của cô làm cho rung động đến chết cũng không thể buông .Hắn là vì một lời nói lúc 10 tuổi của cô liền giả ngây giả ngốc như một thằng khờ .Hắn là vì một lời nói lúc 15 tuổi của cô một lần nữa trở về bộ dạng vô cảm .Hắn là vì một lời nói lúc 17 tuổi của cô mà quyết định du học .Một câu chuyện tình yêu đầy đủ hương vị xoay quanh hai đứa trẻ cùng lớn lên bên nhau Uông Phi Phi - Ngụy Hà Thần .…
Hello cả nhà iu thì đây là bộ truyện đầu tiên mà mình viết nên mong mọi người thông cảm và góp ý cho những sai sót của tui nha luv u Thể loại:kinh dị nữa mùa Câu truyện nói về một học sinh mới vào học lại trong một lớp nọ và bị sát hại những điều kì lạ đã đến với nhóm đã sát hại với cậu ta mọi chuyện dần trở nên kì lạ và quái gở khi từng người trong nhóm ấy....(spoil xíu thui mọi ngừi.ehee) Khoảng 2-3tuần/1 chap nka cả nhà iu vì mình khá là tkamckam với anh yêu deadline ắ…
Tận diệt mọi thứ kể cả người mình yêu.Liệu cuộc tình này là đúng hay sai?…
Vài điều xàm xí trong cuộc sống nhàm chán của tôi.Cuộc sống của một con nhóc hiện gần cuối lớp 8, học dở ẹt, lười chảy thay, bị bệnh sĩ và dị ứng với đa số các suy nghĩ lạc quan. (ừ thì, tuổi dậy thì mà...)Tôi là Carl.===22/02/2025…
Tên gốc: 人面獸心Thể loại: loveboy, hiện đại,pha chút 18+Số chương: 50 Tác giả : dummy (大米)Trans: Đàm Vũ Thần ( 譚雨晨)Nhân vật và tình tiết trong truyện đều la hư cấu tuyệt đối không áp dụng vào hiện thực.2. Nội dung được dịch dưới sự cho phép của tác giả, vui lòng không Reup dưới mọi hình thức.Xin cảm ơn!…
Truyện nói về một Dương Tiểu Tâm, tiểu thư của nhà họ Dương mất tích 10 năm. Tới khi tìm lại nàng lại là một A Liên, nhan sắc hơn người. 10 năm trước có hôn ướ với Thế tử, sau khi nàng mất tích chàng không ngưng việc tìm khiếm của mình, tới khi tìm được nàng thì dù tình cảm của chàng không thay đổi nhưng nàng đã đem lòng thích người khác.Liệu nàng có từ bỏ người mình thích mà tới với chàng? Mong các bạn đón đọc các chương để biết thêm chi tiết.…
THIÊN HƯƠNGTác giả: Mộng Khê ThạchCủ Lạc convertVăn ánNàng đến bây giờ đều còn nhớ rõ, chính mình sinh ra khi, nhũ mẫu nhỏ giọng nói: Nàng này sinh cho tháng 3 tam, chỉ sợ trong nhà lão nhân không vui a.Sinh ở công khanh thế gia, cho dù không có cách nào khác hô phong hoán vũ, thay đổi triều đại, có thể không lo ăn mặc, vàng ngọc cả sảnh đường, cũng coi như đầu tốt thai đi.Nhưng mà trên thực tế, cuộc sống vĩnh viễn so với nàng tưởng tượng còn muốn thoải mái phập phồng, mạo hiểm kích thích.Người khác càng hy vọng nàng quá không tốt, nàng lại càng muốn quá thật tốt.Một ngày nào đó, so với tất cả mọi người hảo.Đọc chỉ nam:1, khoảng tám giờ đêm đổi mới.2, không kịch thấu nam chủ. Không kịch thấu nam chủ. Không kịch thấu nam chủ.3, bối cảnh mất quyền lực.4, bài này cùng một khác thiên văn [ quốc sắc ] không có gì liên hệ.Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước hào môn thế gia xuyên qua thời không Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Cố Hương Sinh ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Em ơi em đừng khóc, em cũng đừng buồn rồi sẽ có người khác xứng đáng với em hơnEm có thể nào quay đầu lại nhìn về phía anh được không?…
"Không có ánh sáng sao ?""Sao lại không ? Tớ ở đây mà""Phải rồi, cậu là ánh sáng cuộc đời tôi"Thể loại : HE, học đường, thanh xuân vườn trường, fanfic, btsshipCp chính : Yoonmin Cp phụ : Taekook, NamjinTác phẩm đầu ạ mong mn đọc với sự hoan hỉ cũng như cần sửa gì cứ để dưới cmt ạ. Mk sẽ dần dần tích góp và hoàn thiện bản thân hơn 💜…
Bạn đã từng yêu ai đó thật lòng chưa?? Nếu rồi thì hãy nói ngay điều đó với người bạn thương nhé. Đừng để lâu dù chỉ một giây phút nào. Bạn càng để lâu thì người ta càng có cơ hội giành người bạn thương thôi. Vậy nhé...…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…