Mỹ nhân cổ đại Việt Nam
…
Tớ nghĩ, mình từng nhận ra tình cảm của cậu. Tớ nghĩ, mình cũng từng thích cậu. Chỉ là không phải cùng một lúc.…
"....Vu Trạch nếu đổi lại em là cô ấy . Anh sẽ đến đúng chứ ? Em không trách anh , đó là số mệnh . Là số mệnh của em . Em hy vọng quá nhiều . Em hy vọng anh sẽ đến . Chỉ là lúc đến tận lúc nghe thấy tiếng còi xe cứu thương em vẫn chẳng thấy anh đâu . Cô ấy không sao ! Anh có thầm cảm ơn em không ? Vu Trạch em rất đau , thật đấy . Lần này em thực sự rất đau . Giá như ...giá như em là cô ấy ... !..."…
"Khoảng cách 7 tuổi và 17 tuổi là 10 năm. Khoảng cách 17 tuổi và 27 tuổi là cả cuộc đời. Khoảng cách trưởng thành ấy bắt đầu từ tổn thương kết thúc là cô độc." "Chúng ta không sai, thời gian không sai, sai là lòng người. Đã không có tin tưởng đi cùng một đường đến ngã rẽ cũng phải quay lưng.""Tôi đã từng nghĩ rằng bản thân là người hạnh phúc nhất. Cho đến ngày chúng tôi yêu nhau, tất cả đau thương chỉ vừa bắt đầu.""Ngô đồng năm ấy chứng kiến tình yêu của chúng tôi, cơn mưa hôm nay tựa như trào phúng sự tự tin của anh."Chỉ là một vài chuyện nhỏ, một buổi chiều mưa một chút bí mật. Tôi xin giấu tên nhân vật thật sự, bởi có một số người không thể nhắc tên. Nếu có trùng hợp chỉ là một nhân vật đừng nhập tâm quá.Tag: tản văn, truyện ngắn, buồn bã mất mát…
Tất Cả Nhân Vật Nam Ạ!!!…
Những con người có 102 ở trong tiệm bánh sẽ tạo ra liên tiếp những chuyện rắc rối, những rung động, những câu chuyện bạn bè chưa bao giờ nguội,...…
Đoản văn Đam Mỹ mình tự viết, lượm nhặt được.Đủ thể loại: HE, SE, ngược, cao H, hài hước,...Ai muốn mang đi đâu thì mang, nhớ ghi tên tác giả Kuns vào~…
Tại sao nhan đề lại là "Không Tên" ? Bởi quãng đời của mỗi chúng ta trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Có đôi khi, chúng rõ ràng, là yêu thương, là ghét bỏ, là ghen tị, là hạnh phúc. Nhưng cũng nhiều khi, chúng lẫn lộn giữa những thứ cảm xúc ấy, vì vậy mới gọi là KHÔNG TÊN. Cảm hứng cho tên truyện có lẽ cũng từ ấy mà có. Không tên ra sao, cùng tui thưởng thức nhé, được không nè ?#bediloveu…
Nơi tập hợp tất cả các siêu đoản văn về Khải Nguyên mà Bò viết~~~~~~~~…
🎁 Tên truyện: [ZHIHU] Nhớ Anh.🎁 Tác giả: 梓榆🎁 Editor: Khi Chúng Mình Còn Trẻ.🎁 Thể loại: Hiện Đại, Ngôn Tình, Sủng, Ngọt, Đoản văn.🎁 Độ dài: 06 phần.🎁 Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành [Full].🎁 Tình trạng bản chuyển ver: Đang tiến hành [On-going].🎁 Nguồn: 52Hz.…
Đây không hẳn là một bản tình ca, nói đúng hơn là vài lời văn vở được viết như một bài hát.Khi đọc qua như lời thì thầm của gió, êm tai và yên ả. Như lời hát của thiên thần, vang vọng cả trời xanh.Tôi như chú chim sẻ góp nhặt từng dòng từng chữ, như người thợ may dệt nên những lời thơ.Thật may mắn khi tìm thấy cậu khi ở đấy là cả một vùng trời bát ngát.Một ngôi sao thì không thể làm sáng cả bầu trời và tớ chính là ngôi sao ấy. Tớ là Tiểu Tinh Lạc, được ví như ngôi sao nhỏ. Khi cậu thấy chơi vơi, chỉ cần ngước lên bầu trời ta vẫn sẽ ở đó. Chờ đợi cậu.…
"Thanh xuân sẽ như một cơn gió thoang thoảng lướt qua, chúng ta chỉ có thể cảm nhận và rồi tiếc nuối. Nhưng trong cơn gió thoảng ấy, mùi hương mà nó mang lại, đầy vị ngọt ngào, hạnh phúc mà không gì sánh bằng. Vì thế, hãy trân trọng từng phút, từng giây mà chúng ta cấp sách đến trường, ngồi trên chiếc ghế cấp 2, cấp 3, nghe những bài giảng thân thuộc, và ngày ngày thấy được người mà mình thích." - Jin Yin.…
Tác giả: Thiên Diệp Nguồn: Khởi Phong Diệp VũThể loại: cổ đại, đoản văn, 1v1, ngược tâm, he"Tại sao?"Một tiếng nghẹn ngào thốt lên đầy đau đớn, sau đó, ta không biết gì nữa, thân thể nhẹ bẫng chìm sâu vào bóng tối.Hắn khóc sao?Ta bên hắn 10 năm cũng chưa từng nhìn thấy dù chỉ một nét mặt bi thương của hắn, thế nhưng giây phút ta ngã xuống, lại nghe được tiếng hắn khóc. Là vì ta mà khóc? Ta không biết, mà cho dù là thật thì sao? Là ảo giác trong giờ khắc sinh tử thì thế nào? Cũng đâu thể thay đổi được kết cục đã định: ta là vì hắn mà tự tay dùng kiếm đâm vào trái tim mình.~~~~~~~~~~~~~~~~~Truyện thứ 2 trong hệ liệt Linh, mong được mọi người ủng hộ.…
"Cuộc đời rất dài, chúng ta đều cần có người kề bên, để được nói chuyện phiếm, để được ngồi cùng mâm, để được sống cuộc đời rất thực...""Yêu một người, sống một nơi, trải một đời"…
Tên trung: 新买的拖鞋成精了怎么破!Tên hán việt: Tân mãi đích tha hài thành tinh liễu chẩm yêu phá!Tác giả: Tiêu HuyềnThể loại: Hiện đại, HE, đoản văn, đam mỹ, linh hồn chuyển đổi, linh dị thần quái, hoan hỉ oan gia, điềm vănTình trạng: Đã hoàn thànhVăn án: Thác Tiếp phát hiện mình biến thành một đôi dép lê...Còn bị người mua về .Thác Tiếp trừ mỗi ngày tại nam nhân dưới chân la hét, không có lựa chọn nào khác..."Kít -- "Chung Huyễn cảm thấy mình vừa mua dép lê tựa hồ có chỗ nào không đúng...Nghe, hắn có vẻ như lại tại la hét .【1. Tác giả có bệnh, não động từ cùng phòng đến, như có tương đồng, giày của chúng ta có thể có chút tương tự2. Đồ vui vẻ, đổi mới tùy tâm, dài văn điều hoà Tiểu Manh đoản văn một thiên, không cần để ý thiết lập cùng kịch bản, thứ này ta đã đoàn đi đoàn a uy cùng phòng . 】Nội dung nhãn hiệu: Linh hồn chuyển đổi, linh dị thần quái, hoan hỉ oan gia, điềm vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thác Tiếp, Chung Huyễn ┃ vai phụ: W ┃ cái khác: đoản văn nhỏ, manh manh manh…
Đây là những đoạn tản văn ngắn, mà nói ra cũng không thể gọi là tản văn, bởi vì nó quá ngắn. Mình viết vào những lúc mình muốn tâm sự một điều gì đó mà lại không muốn trực tiếp nói với ai cả. Thế nên mình viết, chỉ thế thôi...…
văn phong bất ổn lắmbối cảnh: Thời Mạc- LêNguồn kham khảo: https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_L%C3%AA_%E2%80%93_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_h%C3%B3a_L%C3%AA%E2%80%93M%E1%BA%A1c Đại Việt sử kí toàn thư ( chương XV, XVI, XVII)http://nhungdieunhobe.blogspot.com/2008/04/trang-phc-thi-l-mc.html ,v...v...v,..…
Chỉ là tổng hợp những câu chuyện mà tui đọc trên wattpad hay pinterest thôi. Tui sẽ k đề tên tác giả nhé ( vì chỉ nhớ nội dung nên quên luôn tên tác giả)…