. Đoản Văn - Thanh Xuân Của Tôi Và Anh
. Đây là toàn bộ đoản văn của tôi. . Là dân nghiệp dư nên cũng chẳng đòi hỏi được yêu thích nhiều. . Chỉ là tâm huyết của tôi đều đặt ở đây vậy nên không thích thì phiền đừng buông lời cay đắng [ cười ]…
. Đây là toàn bộ đoản văn của tôi. . Là dân nghiệp dư nên cũng chẳng đòi hỏi được yêu thích nhiều. . Chỉ là tâm huyết của tôi đều đặt ở đây vậy nên không thích thì phiền đừng buông lời cay đắng [ cười ]…
Cảm xúc của tôi cũng như vậy đó. Rắc rối, lộn xộn, hỗn loạn. Có thể cười nhưng không thể khóc. Tim có thể ngưng đập chứ không thể quặn thắt, vì nó gãy làm đôi rồi...Tác giả: Lưu Hoàng AnhEditor: @_kayoko_ | NAME TEAM.…
văn phong bất ổn lắmbối cảnh: Thời Mạc- LêNguồn kham khảo: https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_L%C3%AA_%E2%80%93_M%E1%BA%A1c https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_h%C3%B3a_L%C3%AA%E2%80%93M%E1%BA%A1c Đại Việt sử kí toàn thư ( chương XV, XVI, XVII)http://nhungdieunhobe.blogspot.com/2008/04/trang-phc-thi-l-mc.html ,v...v...v,..…
Tác phẩm: Này Thích Thì Nói Đi ChứTác giả: T.T.Diệu(Tuyết Diệu)Tình trạng: HoànThể loại: Thanh xuân vườn trường, ấm áp, ngọt ngào. Hình ảnh minh họa: Nguồn InternetVăn Án: Tôi có thích một cậu bạn cùng bàn. Cậu ấy cùng tôi trải qua những ngày nắng, những ngày mưa, đi qua những ngày giông bão. Cậu ấy là thanh xuân, là tình yêu đầu của tôi. Chỉ một ánh mắt, một nụ cười làm tôi đắm say một đời. "Người này là của tôi, chỉ mãi mãi thuộc về riêng tôi.Anh chính là nhà, là nơi tôi an tâm dựa dẫm cùng ỷ lại..."…
chỉ đăng duy nhất tại Wattpad…
"Em sẽ vẫn tự mình họa dáng anh. Nơi góc phố. Chỗ ngã tư. Dưới gốc bàng mùa lá đã rụng đầy. Cạnh con sông ngày xưa em dựa vào anh, yên tâm mà ngủ thiếp. Dáng anh vẫn thật cao. Vòng tay vẫn rộng đầy. Cảm giác an toàn ấy bao giờ em mới có lại?"…
đọc rồi biết…
Tình yêu như bọt kem đánh răng vậy, dù bạn không muốn nuốt, nó cũng sẽ tự mình chảy vào cổ họng.Bọt kem đánh răng xuất hiện vào sáng sớm, xuất hiện vào đêm khuya, là thứ chẳng mấy khi được gọi tên nhưng vẫn luôn gắn liền với cuộc sống." Nhưng mà trẫm không có kem đánh răng, càng không muốn bọt kem đánh răng."Đối với câu nói này, hệ thống nhỏ biểu thị[ Miệng nói không nhưng thân thể lại rất muốn!]" Con mẹ nó, trẫm thật sự không cần!"…
Tác Giả : Rin ( it's me :>> )♥ Siêu Đoản Văn Đam Mỹ chính là tổng hợp tất cả những đoản văn mà tôi nghĩ ra , còn có thể là những tưởng tượng hư cấu qua mọi thứ trong cuộc sống của tôi nữa = ))Mong mọi người sẽ thích nó <3 Yêu thương ♥…
Tập hợp các đoản văn tự bộ phát, có coppy từ nhiều nguồn về TFBOYS, mặc dù truyện có thể không hay nhưng nó là một phần tâm huyết của mình nên mong các cậu chỉ đọc vote và cho ý kiến góp ý thôi, mình sẵn sàng nhận mọi gạch đá, chỉ mong mọi người tôn trọng mình cũng như tâm huyết của mình, đừng mang đi đâu khi chưa có permission của mình, cảm ơn.Đây là tác phẩm đầu tiên mình đăng sau 3 năm ở ẩn, nhà cũ do hậu đậu nên quên luôn mật khẩu thế là không dùng được nữa. XD Mấy cậu có thể gọi mình là Eunii hoặc là tên thật : Doanh cũng được. Cá nhân mình thì mình thích tên đầu hơn bởi nghe nó khá thân thiết. Ngoài đời mình dốt văn lắm nên có gì trong truyện ví dụ như: hành văn không ổn, chưa hay hay có lỗi gì đấy mong các cậu góp ý để mình thay đổi nhé, yêu mấy cậu.-TFBOYS là chân ái-…
"Thanh xuân sẽ như một cơn gió thoang thoảng lướt qua, chúng ta chỉ có thể cảm nhận và rồi tiếc nuối. Nhưng trong cơn gió thoảng ấy, mùi hương mà nó mang lại, đầy vị ngọt ngào, hạnh phúc mà không gì sánh bằng. Vì thế, hãy trân trọng từng phút, từng giây mà chúng ta cấp sách đến trường, ngồi trên chiếc ghế cấp 2, cấp 3, nghe những bài giảng thân thuộc, và ngày ngày thấy được người mà mình thích." - Jin Yin.…
Nơi tập hợp tất cả các siêu đoản văn về Khải Nguyên mà Bò viết~~~~~~~~…
"Cuộc đời rất dài, chúng ta đều cần có người kề bên, để được nói chuyện phiếm, để được ngồi cùng mâm, để được sống cuộc đời rất thực...""Yêu một người, sống một nơi, trải một đời"…
Tác giả: Thiên Diệp Nguồn: Khởi Phong Diệp VũThể loại: cổ đại, đoản văn, 1v1, ngược tâm, he"Tại sao?"Một tiếng nghẹn ngào thốt lên đầy đau đớn, sau đó, ta không biết gì nữa, thân thể nhẹ bẫng chìm sâu vào bóng tối.Hắn khóc sao?Ta bên hắn 10 năm cũng chưa từng nhìn thấy dù chỉ một nét mặt bi thương của hắn, thế nhưng giây phút ta ngã xuống, lại nghe được tiếng hắn khóc. Là vì ta mà khóc? Ta không biết, mà cho dù là thật thì sao? Là ảo giác trong giờ khắc sinh tử thì thế nào? Cũng đâu thể thay đổi được kết cục đã định: ta là vì hắn mà tự tay dùng kiếm đâm vào trái tim mình.~~~~~~~~~~~~~~~~~Truyện thứ 2 trong hệ liệt Linh, mong được mọi người ủng hộ.…
Tôi - Ngân Phương Anh có một cuộc sống không cha, điều kiện thiếu thốn nhưng từ nhỏ với sự dạy dỗ của mẹ thì tôi luôn là học sinh giỏi nhất dành được những xuất học bổng toàn phần. Tôi luôn tạo cho mình một cái vỏ bọc lạnh lùng, khó gần, mạnh mẽ vì chỉ như vậy thì không ai có thể ăn hiếp tôi, nói tôi là đồ không cha được. Tôi cứ nghĩ sẽ chả có ai ưa được cái tính, sẽ chẳng có ai ngu mà động vào tôi. Rồi tôi gặp được anh - 1 người con trai làm tôi thay đổi mọi thứ, biến điều tôi tưởng không thể thành có thể. Nếu muốn biết chàng trai đó như thế nào xin hãy đọc câu chuyện của tôi.…
Một câu chuyện kể về một cặp đôi, yêu nhau bất chấp chủng tộc, gia thế, địa vị xã hội. Cái này viết để giải trí, thư giãn trước khi thi, mỗi ngày một chap ngắn. Hố các truyện kia, hè sẽ lấp.Credit by Yiizl/LayloiTeam…