Dấu Yêu
"Muốn đấm nhau ha gìi"" Anh yêu bạn"…
"Muốn đấm nhau ha gìi"" Anh yêu bạn"…
Written by Bram StokerCopyright and Editor by Hoàng Minh Quân…
"Chúng ta bên nhau trọn đời.Nhưng cả đời của chúng ta quá ngắn.Hy vọng kiếp sau chúng ta có thể cùng nhau sống đến đầu bạc răng long."…
『 truyện sẽ lấy ảnh pin, một số nhân vật trong anime 』một thế giới con người sẽ phải đối đầu với quỷ dữ, vừa phải đối đầu với chính con người, sự thối nát và giả tạo của thế giới được phơi bày trần tục liệu con người có đẩy lùi được quỷ dữ, thành lập hòa bình và dừng chiến tranhđiều gì đã xảy ra trong 22 năm lịch sử trống, sự thật liệu có giúp con người có sự hòa bình hay lần nữa sẽ châm ngòi cho 1 đại thảm họaliệu rằng bao nhiêu người bạn đồng hành sẽ chết, liệu rằng nhân vật chính của chúng ta có thành công sống sót và khai phá ra kỷ nguyên trống, lập nên hòa bình trên toàn lục địa, đồng thời tìm được 1 tình yêu cho đời mình"đừng rời xa tôi, hãy mãi bên nhau nhé.."…
Thanh xuân luôn được biết đến khoảng thời gian đẹp nhất của đời học sinh với một số người. Và vào những tháng năm ấy, có hai cô cậu học sinh đã vô tình phải lòng nhau theo một cách mà cả hai chả thể ngờ được. Thứ tình cảm ấy cứ thế ngày một lớn lên trong quá trình trưởng thành của bọn họ. Luôn có một Hoài Nam lén nhìn về phía Linh Chi và cũng luôn có một Linh Chi thầm thích Hoài Nam.…
Drop, chàng trai năm ấy đã có người yêu!!!…
Bế timeo,timeo bót vl mấy con gà biết gì?.JeyvuNgocvuK.vuSonvuThinhvuHuyvuBachvuDillanvu"em muốn bế mèoo!""ai cho?"Chán quá (*'ω`*)…
Năm năm trước, họ chia tay vì một lý do không ai thèm nói rõ.Năm năm sau gặp lại, họ dùng những lời thoại sắc như dao cạo để chào hỏi nhau.Trong cuộc chơi của những người trưởng thành kiêu hãnh, tình cảm là thứ xa xỉ và yếu đuối nhất. Họ giấu đi những cái ôm rực lửa của quá khứ sau những bộ suit phẳng phiu và những tách cà phê lạnh ngắt. Nhưng càng đẩy nhau ra xa bằng lý trí, họ lại càng bị kéo lại gần bằng bản năng."Nếu anh ngáng đường tôi, tôi không ngại giẫm lên anh mà đi.""Được, vậy tôi đợi xem em giẫm lên tôi như thế nào."…
Có đôi khi, tình mình là những bản nhạc.[jclyn]° 22/02/2022 °…
Nếu như bạn nghĩ đây là một câu chuyện lãng mạn về thanh xuân vườn trường hay một thể loại nào khác nữa ...Thì nó không như bạn kì vọng rồi !Kì thực , đây chẳng qua những dòng viết linh tinh thôi , không theo một chủ đề cụ thể. Chỉ là mang theo chút tâm sự , suy tư đã đè nén trong lòng mà bản thân không cách nào nói ra được...Thế thôi !…
SITUATIONSHIP!!!Nghiêm Sơn Hoàng x Nghiêm Thành Hiênanh Sean và em Chíp…
Gửi Huỳnh Mẫn KhuêChúng ta đã... lặng lẽ thương nhau từ lúc nào mà chẳng ai hay...…
Bởi vì chỉ toàn đn về kiếm tam, SLH mobie, NMGH,... mà vẫn chưa thấy Yến Vân nên au động thân viết.Truyện tiểu bạch, đơn giản, có yếu tố hài hước nhưng không biết có hài hước không.*Yên Vân: where wind meets/ Yên vân thập lục thanh…
Người ta nói, tuổi trẻ đẹp nhất là khi trong tim từng tồn tại một người khiến ta rung động chỉ bằng ánh mắt.Tạ Bạch An gặp Cố Tử Du vào một buổi chiều đầy nắng.Dưới tán bạch đàn sau thư viện, thiếu niên mang danh "trùm trường" đang ngủ gục trên bàn đá, bên tai là tiếng chim hòe khe khẽ vang lên giữa gió.Cậu lạnh lùng, khó gần, là người mà cả trường không ai dám tùy tiện tiếp cận.Còn cô dịu dàng, lặng lẽ, luôn mang theo chiếc máy ảnh phim cũ và đôi mắt như chứa cả hoàng hôn.Một người giỏi che giấu cảm xúc.Một người giỏi giả vờ mình ổn.Cho đến khi họ bước vào cuộc đời nhau.Từ những lần cùng trực nhật, những buổi học thêm chiều muộn, cho tới bí mật phía sau gia thế của Cố Tử Du dần được hé lộ...Tạ Bạch An mới nhận ra:Hóa ra dưới vẻ ngoài bình tĩnh ấy, cậu thiếu niên kia đã cô độc suốt rất nhiều năm.Và hóa ra, tiếng chim hòe dưới tán bạch đàn năm ấy...không chỉ là khởi đầu của thanh xuân,mà còn là khởi đầu của một người mà cô sẽ dùng cả tuổi trẻ để nhớ thương."Nếu thanh xuân là một cơn gió mùa hạ,thì Cố Tử Du chính là tán bạch đàn xanh nhất trong những năm tháng ấy."…
Jihoon là con mèo mà Kim Kiin thích nhất.Bi trẩu còn anh Kiin thì chiềuwarning: tình tiết truyện không phải thật, đừng tin. Truyện xàm, đừng chửi.…
Xin chào cậu, đến với "khu vườn" của mình, nơi chứa đựng cảm cảm xúc cũng như những suy nghĩ không thế nói với người khác. Và cậu là người được lắng nghe nó. Cậu thấy hạnh phúc hay là 'thụ sủng nhược kinh' đây.Haha! Ngớ ngẩn thật đây*đang nói mình*. Đừng tưởng chỉ có như vậy thôi nhà. Nơi đây còn chứa đựng cả tuổi thanh xuân của mình nữa đó! Nhớ mà lắng nghe cho đàng hoàng đấy.*giỡn thôi* Tại sao mình lại nói nó là "cả tuổi thanh xuân" của mình trong khi tớ đã 17 tuổi rồi? Tại sao ư? Vì đến khi mình 17 tuổi mình mới thực sự sống là chính mình với những ước mơ và hoài bão đang dâng trào trong lòng. Hãy đón chờ những câu chuyện mình sắp kể nhé người bạn chưa tưng gặp mặt của tớ.#Câu chuyên và nhân vật do chính mình tự tạo ra nên các cậu đón nhận nó một cách thoải mái nhất nhé:3…
Thì ra dưới biển sâu đến mấy cũng sẽ có ánh nắng lẻn được vào._______________Lạc Giang được một tay Tạ Khinh Chu nuôi lớn, anh luôn chiều theo mọi thứ cô muốn.Chỉ trừ duy nhất một điều, đó là cho phép cô thích anh.Lạc Giang vẫn luôn mang theo hi vọng, kể cả đó chỉ như con cá bơi giữa đại dương. Bởi vì nếu Tạ Khinh Chu không thích cô, tại sao từ trước đến nay bên cạnh anh đều chưa từng có người con gái nào khác? Tại sao luôn cưng chiều cô vô điều kiện?_______________Thời gian ra chuyện như rùa bò, văn phong vẫn chưa được hoàn thiện cho lắm. 🐢🥹Nhưng vẫn mong mọi người sẽ yêu quý và đón nhận đứa con đầu tay của mình ạa.…
Thể loại:Yêu thầm,Thanh xuân vườn trườngCó những người bước vào cuộc đời mình rất bình thường.Không phải kiểu khiến cả thế giới dừng lại, cũng không phải kiểu vừa gặp đã nhớ mãi.Chỉ là một người hay cười, hay trêu người khác, đôi khi ồn ào đến mức khiến mình phát mệt.Vậy mà không biết từ lúc nào, mọi thứ liên quan đến người đó lại trở nên đặc biệt.Một lần lướt qua ánh mắt cũng nhớ.Một câu nói vu vơ cũng nghĩ lại cả ngày.Một khoảnh khắc đứng chung một chỗ... lại thành chuyện để nhớ rất lâu.Có những ngày, chẳng có gì xảy ra cả.Không nói chuyện, không nhìn nhau, không một điều gì rõ ràng.Nhưng vẫn thấy thiếu.Mình từng nghĩ, thích một người thôi mà, đơn giản lắm.Không cần đáp lại, không cần bắt đầu, chỉ cần giữ trong lòng là đủ.Nhưng càng ngày, mình càng nhận ragiữ một người trong lòng lâu như vậy... không hề dễ dàng.Có lúc thấy vui vì chỉ một chút quan tâm nhỏ.Có lúc lại tự thấy mình thật ngốc vì để ý quá nhiều điều không đáng.Và rồi, giữa rất nhiều lần tự an ủi và tự thất vọng,mình bắt đầu đặt ra một câu hỏi mà đến giờ vẫn chưa có câu trả lời:**Đơn phương một người như vậy... có đáng không?**…