Tình Cờ Yêu Anh
Truyền kiếp…
Tình kiếp
Việc hối hận nhất trong cuộc đời của ta là quen biết chàng.Nhưng bên chàng lại là thời gian đẹp đẽ nhất.Chàng cao cao tại thượng, chàng lạnh lùng, chàng dịu dàng, chàng tàn nhẫn.Nhưng ta lại yêu chàng.Yêu đến điên cuồng, rồi trầm mê trong đau đớn...(nếu có người ủng hộ ta sẽ đăng đều ngày một chương, nếu không có ai chắc ta ngừng đăng :( )…
Who Are You, Stranger?
Tất cả hành động của con người bắt nguồn từ một hoặc nhiều lý do trong những lý do sau: tình cờ, bản tính, bắt ép, thói quen, lý trí, đam mê, và dục vọng. Trong trường hợp này có lẽ sự tò mò đã vô tình gắn kết hai con người xa lạ với nhau. Liệu họ có nhận ra đối phương chính là bạn cùng lớp của mình? "Muốn xem ảo thuật không? Tôi có thể làm nỗi buồn của cậu tan biến đấy"."Không thể đâu, tớ đã thử mọi cách rồi nhưng tớ không thể ngừng nghĩ về nó được". Nhật nhìn Trà cậu chưa bao giờ thấy cô ấy buồn như thế. Có lẽ chuyện lần này đối với cô thật sự là một cú sốc."Cậu có thể viết nỗi buồn của cậu vào đây".Minh Nhật lôi từ balo ra một mảnh giấy và một cây bút đưa cho Lam Trà. Trà ngước mắt nhìn Nhật "Cậu định làm gì chứ?"."Tôi nói rồi tôi sẽ làm cho nỗi buồn của cậu tan biến". Lam Trà bán tín bán nghi nhưng vẫn làm theo lời Minh Nhật. Viết xong cô còn cẩn thận gấp tờ giấy lại lo sợ sẽ bị đọc trộm. Chỉ chờ có vậy, Nhật giật phắt lấy mảnh giấy trên tay cô lặng lẽ xé tờ giấy thành từng mảnh vụn nhỏ miệng nói."Về đốt chỗ giấy này thành tro sắc pha lấy nước uống nỗi buồn sẽ tan biến"."Cậu thật ngớ ngẩn" Lam Trà khẽ bật cười."Cười rồi nhé hết buồn rồi đúng không?" Nhật ngồi xuống, mắt dán chặt vào khuôn mặt đang gục xuống của cô như để kiểm chứng lời cô vừa nói."Không có tớ vẫn buồn nhưng mà buồn cười" Trà đáp đôi mắt long lanh ngấn lệ của cô nhìn thẳng vào mắt Nhật nhưng đôi môi đã nở một nụ cười.…
Đại Thiếu Gia và Cô Vợ Cũ
hiện đại, lãng mạn…
vô đi rồi bik
Vô đi rồi bik…
SƯ TÔN, NGƯỜI VỀ RỒI.
Những thiếu nữ xung quanh hành lễ, hiển nhiên địa vị của phụ nhân cũng rất cao.Tuy không nghe hiểu họ nói gì, nhưng Ngọc Minh Ly vẫn có thể đoán được đại khái, và phụ nhân này có vẻ là mẫu thân mới của mình. Phụ nhân nhận chiếc cốc trong tay thiếu nữ, lấy thìa nhỏ bằng trúc khuấy đều rồi đút từng thìa cho Ngọc Minh Ly. Ngọc Minh Ly há miệng, nuốt xuống, vị rất tốt, thanh thanh ngọt ngọt, rất tươi mát.Nhưng di chứng là uống xong lại hơi buồn ngủ. Nhắm đôi mắt lại, nhưng không ngủ mà trong lòng lại đề cao cảnh giác. Chỉ cảm thấy bà tay thiếu phụ bế mình lên, nhẹ nhàng dỗ dành, lực đạo kia như đang nâng một quả cầu thủy tinh mỏng manh dễ vỡ, nhẹ nhàng cực kỳ. Một câu hiện lên trong đầu Ngọc Minh Ly. "Ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rớt " Tuy trong lòng đề cao cảnh giác, nhưng trong đầu Ngọc Minh Ly hơi hỗn độn, cảm giác mình chưa nhớ ra gì đó. Nhưng cũng chẳng chống đỡ được lâu, y lại ngủ.Lại qua bảy ngày sau khi được uống thứ nước đó rồi ngủ, bây giờ y không cần uống nữa. Đầu óc thanh tỉnh làm y nhớ đến một số thứ. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện cũng vô cùng hấp dẫn…













