Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Người ta thường nói:"Trái đầu mùa không chua thì cũng chát, Mối tình đầu không nát thì cũng tan". Nhưng trường hợp này thì khác. Anh vừa là mối tình đầu của cậu, vừa là mối tình cuối của cậu. Nghe thật hư cấu. Nhưng thật đấy!…
Tác giả: Mục YênEditor: Diệp Tiểu ThưBeta: Mèo LườiTổng số chương: 82 chương + 1 phiên ngoại.Tình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng bản dịch: on going ~Lần đầu tớ edit và thật ra là tớ muốn đọc QT, mà tớ lại có bệnh cầu toàn nên nhìn bản QT là chịu không nỗi cứ thích sắp xếp từ ở trong đầu, và rồi cảm thấy ngồi edit luôn cũng không tồi. 😄Tớ edit + và bạn beta bằng QT, GG và não... nên tớ không đảm bảo truyện sẽ được dịch chính xác 100%. Có rất nhiều chỗ là tự tớ suy luận theo logic truyện khi không tìm được ngữ nghĩa của từ hoặc câu (*chém gió) . Nếu bạn nào đã đọc trước và cảm thấy có chỗ không thích hợp, có thiện ý xin hãy góp ý nhẹ nhàng, tớ sẽ tiếp thu và cảm ơn. Văn ánCơ duyên xảo hợp, Cố Vũ chiếm được một cái "Hệ thống trò chơi sinh hoạt cuộc sống", không chỉ cho ăn cho uống cho mặc mà còn có thêm đủ loại lợi ích, quả thực chính là một cái thiết bị du hành tại nhà hạng sang. Chỉ là người ta chơi trò đánh quái, còn y, y chơi trò đuổi ma... EXCUSE ME?Cố Vũ: Hệ thống nhà tôi thật độc đáo!Người nào đó: Ừm?Nói ngắn gọn, đây là một truyện xưa độc đáo kể về chuyện ở bên ngoài bắt quỷ trừ tà!【PS: 1vs1, ngọt văn, chủ thụ, hệ thống công, tô sảng văn 】Tag: Ngọt văn, linh dị thần quáiVai chính: Cố Vũ, Vân MinhEditor có lời muốn nói: Lần đầu edit, mà còn là edit thể loại ma quái đáng sợ nhất!…
Lưu Thảo Ly là một cô gái rất bình thường.Không xinh nổi bật, không biết ăn diện, sống lặng lẽ giữa guồng quay mệt mỏi của công sở.Cô quen với việc bị xem nhẹ, bị chèn ép, bị người khác coi thường - nhưng chưa bao giờ đánh mất lòng tốt của mình.Một ngày tan làm tồi tệ, Thảo Ly đứng ra bênh vực một bác lao công xa lạ.Cô không ngờ, hành động "nhiều chuyện" ấy lại khiến mình lọt vào tầm mắt của Trần Nhật Vỹ - công tử nhà giàu ngông cuồng, ăn chơi, xung quanh chưa bao giờ thiếu mỹ nhân.Anh từng nghĩ: phụ nữ bên cạnh mình, đẹp là đủ.Cho đến khi gặp Thảo Ly - người con gái không son phấn, nhưng ánh mắt lại khiến anh không thể rời đi.Còn Liễu Như Yên, người đẹp kiêu ngạo đứng cạnh anh, lại không chấp nhận thua kém một cô gái "quê mùa".Từ khoảnh khắc ấy,một cuộc giằng co âm thầm bắt đầu - giữa lương thiện và giả tạo,giữa khí chất thật sự và vẻ ngoài hào nhoáng,giữa một người không thuộc về thế giới của anh... nhưng lại khiến anh động lòng.Giữa muôn vàn giai nhân, anh chọn em - người không đẹp, nhưng khiến tim anh loạn nhịp.…
Tên Truyện: Nhất Làm Đỉnh LưuTác giả: Tam Vô Thị Manh Điểmeditor: Anh ThưVăn án 1: Phóng nhãn toàn giới giải trí, idol đang hot tất cả đều có chung một nhân thiết đó là ngốc bạch ngọt, bản thảo nghìn bài như một nỗ lực, sủng fan, bán thảm, bị nói đến thành chuyện cũ mèm.Kỳ Duy nghệ lại lười dẫm lên dấu chân của tiền nhân, nhất ý cô hành đi nét bút nghiên, từ tổng nghệ tuyển tú đi vào tầm ngắm của công chúng, trở thành một đóa hắc liên hoa độc nhất vô nhị.Năng lực nghiệp vụ? Không, tui có mặt cùng đầu óc là đủ rồi. Cho dù cái gì cũng không biết, nhưng tui vẫn có thể làm cho bọn họ quỳ xuống.Vô tâm vô phổi, hô mưa gọi gió.…
đây là truyện tôi viết về tôi x somenone nghĩa là tôi sẽ ship bản thân mình với vài người bạn...truyện tôi viết như hạch nhưng bạn đọc và vote thì tôi cảm ơn nhiều...…
Tôi nhìn giọt nước mắt lăn trên má nó, chẳng an ủi lấy một câu tôi còn tủm tỉm cười, rồi hỏi: "Thế mày vẫn thích cái thằng đấy à?"Nó im lặng cúi gằm mặt xuống không gian xung quanh trở nên yên ắng, chỉ còn tiếng cây tre xào xạc và cơn gió thổi qua làm mái tóc người con gái nhẹ bay. Tôi cúi xuống, nhìn nó: "Thế là không thích nữa à?" Giọng tôi trầm lại, đây là khoảnh khắc mà tôi được nhìn nó gần đến như vậy. Khoảng cách giữa tôi với nó xích lại gần hơn, nó lúng túng đưa tay lau vội đi hàng nước mắt, ngẩng mặt lên, trả lời tôi với điệu bộ ngập ngừng: "Không. Vẫn thích, chỉ là không thích nhiều như trước."Tôi thở dài rồi chỉ cho con Yên cách vượt qua đau khổ trong chuyện tình cảm, tôi hỏi nó: "Buồn không?" "Buồn" Nó nói xong rồi lại khóc um lên.Chẳng giúp gì được, tôi vỗ vai, mỉm cười và ghé vào tai nó thì thầm: "Vậy thích tao nhiều hơn thằng đấy là không buồn!"----------------------------------------------------P/s: Một chiếc truyện mà tớ viết 🐾…