RhyCap [Oneshort]
Một vài mẫu truyện ngắn cùng với tâm tư của Louse gửi vào bộ truyện này…
Một vài mẫu truyện ngắn cùng với tâm tư của Louse gửi vào bộ truyện này…
Ký ức là nơi trú ẩn cuối cùng của con người.Nhưng nếu có thứ gì đó... ký sinh lên nó thì sao?Một loạt vụ án không để lại dấu vết.Những nạn nhân chẳng hề liên quan đến nhau.Thủ phạm không có động cơ rõ ràng.Kẻ giết người - chưa chắc là kẻ ác.Người điều tra - chưa hẳn mang chính nghĩa.Và tất cả bọn họ... đều mang trong mình những ký ức đang dần mục nát.Bạn nghĩ mình nhớ đúng?Hay chỉ đang nhớ những gì người khác muốn bạn tin là sự thật?Hãy bước vào vùng tối - nơi ký ức bị ăn mòn từng chút một...…
"Vị Mùa Hè Năm Bảy Tuổi" là lời tự sự của một cô gái mười tám tuổi ở thành phố, nhờ hương vị của gói snack bắp và ly nước sâm bí đao mà ngược dòng ký ức trở về mùa hè năm 2014 tại miền Tây. Năm bảy tuổi, sau những buổi chiều cùng "băng đảng hàng xóm" chơi dựng nhà chòi và nấu ăn bằng lá khế, cô nhóc nảy ra ý định thực hiện một kế hoạch vĩ đại: "ngoan đột xuất" để lén gom bánh kẹo dưới gầm giường và mở một tiệm tạp hóa thật trên bàn học. Thế nhưng, thương vụ "khởi nghiệp" đầu đời nhanh chóng vỡ mộng thành một bi kịch hài hước khi bà chủ nhỏ tự tay ăn sạch sành sanh vốn liếng, dẫn đến trận lôi đình của mẹ và một chiếc bụng đau quặn, để rồi nhận ra đặc quyền hạnh phúc nhất lúc ấy chỉ đơn giản là được làm em bé trong vòng tay xoa dịu của ba.…
Tình yêu là một thứ tình cảm phức tạp khó đoán. Người ta thường bảo yêu là tự chuốc lấy đau khổ, nhưng vẫn cứ thích đâm đầu vào. Tình yêu giữa nó và anh cũng thế, hai người yêu nhau, chịu biết bao đau khổ và xa cách.Nó yêu anh, một tình yêu tưởng chừng như không thể. Anh là thầy mà lại đi yêu đứa học trò của mình, anh thật là đáng trách. Nhưng trong tình yêu không có đúng sai, chỉ có người biết nắm bắt hay là không. Nhiều lần anh đã cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân, nhưng hễ nhìn thấy hình bóng nhỏ nhắn đó là trái tim lại đập loạn xạ bất chấp cả nhịp. Như một phép nhiệm màu, họ đến với nhau và yêu nhau, mặc kệ những đàm phán và rào cản xung quanh. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ mãi êm đềm như thế, vào một ngày kia, sau cái chết đầy thương tâm và bí ẩn của người cha buộc nó phải rời xa anh. Kể từ đó, nó trở thành người sắt đá, lạnh lùng và tàn nhẫn, trong đầu luôn chỉ có ý định trả thù. Cũng chính anh là người đã mang ánh sáng và hơi ấm rọi vào trái tim lạnh giá, dịu đi nỗi đau trong lòng nó.Diễn biến cụ thể của câu chuyện chỉ có trong Yêu Phải Thầy Giáo! ❤Xin mời đón xem!!Tác phẩm đầu tay của mình mong được đón nhận. Cảm ơn mọi người!!! MISATình trạng: Đang cập nhậtHình ảnh họa: PinVui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.…
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt DiênNguồn: Tấn GiangSố chương: 73 chươngEdit/Dịch/Beta: LC- Tình trạng bản raw: đã hoàn- Tình trạng: chủ nhà đang lết- Tiếp nhận mọi đóng góp, ý kiến của mọi người.-Lần đầu edit truyện tay nghề còn non, sẽ có nhiều đoạn khó hiểu nhưng chủ nhà sẽ cố gắng cải thiện khiến mọi thứ ổn nhất có thể.✎Vì chỉ làm một mình cho nên có nhiều sai sót, chủ nhà sẽ cố xong một thế giới beta lại. Không thì hết chuyện mới beta. Xin cảm ơnTruyện chỉ được đăng ở Wattpad…
"Tôi gần đây lại nhớ cậu.."Cậu là tôi, nhưng là tôi của năm 17 tuổi, của những tháng ngày không biết nên vui hay buồn.…
Truyện cũng tạm đc thôi…
"Ngươi không phải là thần tiên trên cung trăng à, sao lại lén trốn xuống đây thế này?""Đừng có dùng mánh này với ta, buông ra!""Không buông, nếu đã rơi vào tay ta rồi thì có chạy đằng trời cũng đừng hòng thành tiên nữa."(Trích thoại Ngoại truyện Trung Thu - Sát Phá Lang - Bánh Trôi dịch)…
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại HE, tình cảm, ngọt, sủng (Nữ chính mất trí nhớ, thân thể ở tuổi 22, về sau sẽ khôi phục kí ức)Một giấc ngủ dậy, Tô Chi mất đi kí ức, trở lại tuổi 16, liền phát hiện những mong ước trong tương lai hoàn thành: chồng là một ông chú cực kì đẹp trai, ở biệt thự cao cấp, có kẻ hầu người hạ, có cả phòng quần áo toàn gán mác hàng hiệu cao cấp... Lần đầu nhìn thấy Phó Thịnh Niên : CMN, đẹp trai vclllll! Tiện tay cởi bỏ cà vạt, trầm giọng hỏi : " Ăn nhầm thuốc?" Tô Chi:.... Nghe mọi người đồn đoán về hôn nhân của bọn họ, Tô Chi vuốt vuốt mái tóc, nhìn nhìn chính mình, ngực mông đủ cả, hơi cúi người, mắt chớp chớp, thanh âm mị hoặc, thần thái câu hồn : "Chồng à, nhìn em có gì khác không?" Phó Thịnh Niên từ đống văn kiện ngẩng đầu lên, nghiêm túc quan sát: "...Mắt rút gân?" Tô Chi: ... Còn muốn bổ sung thêm: " Lại còn hơi đỏ, em khóc?" Tô Chi nghiến răng : " Là nháy mắt!!!" Phó thiếu ở Bắc thành, coi công tác như mạng, vô số mỹ nhân tán tỉnh, tất cả đều bị đánh trở về, được mệnh danh là "Iron man", có một ngày hắn kết hôn. Quần chúng ăn dưa: Không cùng gia thế, không thích ân ái, không nhắc tới vợ con, hôn nhân có thể không kéo dài được lâu. Ngày nọ, liền nhìn thấy Phó Thịnh Niên quỳ gối, nắn bàn chân nhỏ của vợ mình, mặt mày đau lòng nhăn nhó Quần chúng ăn dưa: ......mặt vừa đau vừa rát. (tự tát vào mặt ;)))))…
Tình yêu của tuổi 20 và 22 có nhiều sai lầm hơn là sự đúng đắn…
Tên truyện: A Kiều sống lạiTên Hán Việt: Trọng sinh đích A KiềuTác giả: Dương Quan Đại ĐạoThể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Cổ đại, Giới cầm quyền, Cuộc sống bình dị, Chuyển kiếp, Tái sinhTình trạng bản gốc: Hoàn thành.Biên tập: --.- ...Hiệu đính: Tao là bố mày, Mày là bố taoBìa: YeonLời mở đầu: Cô gái lớn tuổi trùng sinh trở thành Trần A Kiều.Truyện có rất nhiều bug, xin đừng truy xét đến cùng.Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trần A Kiều┃Nhân vật phụ: Lưu TrệTóm tắt bằng một câu: Chuyện xưa kể về cô gái lớn tuổi trùng sinh thành A Kiều.…
[Huỳnh Sơn x Anh Khoa]"Bạn là ánh dương rạng ngời của tui""Còn bạn là vầng trăng êm đềm luôn dõi theo tui"Hai con người ở hai thế giới tưởng chừng khó có thể chạm vào nhau. Nhưng bánh xe định mệnh đã thay đổi thế cục, họ gặp gỡ và cùng cháy hết mình với thứ gọi là tuổi trẻ, cũng từng vui vẻ, cũng đã chia ly, có những nụ cười còn vương nhẹ như nắng hạ, cũng có những giọt nước mắt khẽ rơi như đêm mưa phùn. Nếu cứ mãi cố gắng nắm lấy không buông đối phương thì sợi chỉ đỏ có thể ràng buộc họ mãi mãi không? ° ° ° ° ° ° ° ° ° ° ° °Mê hai chủ tiệm bánh đã lâu cụ thể là năm 2014, nhờ duyên số đã va phải ATVNCG, một lần nữa khiến con tim của tôi đập liên hồi vì tiệm bánh Tiramisookay này quá đáng yêu, đó cũng là lí do có cái fic này đây. Lưu ý đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, một số ít chi tiết, cột mốc dựa vào những thứ có thật, nhưng phần lớn đều là ảo tưởng của nhân viên cuồng tiệm bánh. Ai cũng có chung niềm đam mê giống tôi thì bơi vào đây!!!…
Anh là một người đàn ông hoàn hảo.Anh là một người kiêu ngạo.Anh cũng là một thầy giáo.Anh luôn tài trí hơn người.Lời nói và hành động của anh chỉ có thể dùng hai từ để diễn tả: Lạnh lùng.Thế giới của anh u tối và lạnh lẽo.Cuộc đời anh là một bí mật to lớn.Những tổn thương anh cất giấu không một ai có thể thấu hiểu.Trái tim của anh bị băng tuyết vùi lấp.Đến một ngày người con gái ấy xuất hiện.Cô mang tất cả sự ấm áp và tình yêu của mình nung chảy trái tim anh.Cô mang đến bóng đêm của anh một mặt trời chói lọi.Cô từng bước từng bước đưa những bí mật của anh ra ánh sáng.Cô xoa dịu những vết thương sâu thẳm trong anh...…
"Má.""Rồi, nó nhận anh làm mẹ nó luôn rồi."Duy Khánh lắc đầu, giọng có chút chọc ghẹo. Mà hình như Quốc Bảo không để ý đến lắm. Nhìn đôi mắt long lanh, quả bóng tròn nhỏ xù lông này khiến cho bao lý trí của Quốc Bảo tan biến. Quốc Bảo cúi người, liếm nhẹ vào bộ lông như cách những người mẹ thường làm với con.Chú chồn tuyết trong cũng rất vui, chú cười đùa, liên tục rúc vào lòng Quốc Bảo. Ba người kia thấy vậy thì lo không thôi. Tại giờ mà kéo chú chồn này đi thì kiểu gì cũng oà khóc cho coi."Em sẽ chăm sóc nó.""Em điên rồi hả Bảo!"…
Tác giả : Hạ Vũ Thể loại : tuổi teen Xuất bản đầu tiên Vào năm 2017(:…
Câu truyện của đôi ta…
mùi mùi mùi hỏng có ô mùi mùi mùi ghen.…
TayNew lật thuyềnNewTay đả đảo…
Nguồn:gaytuoisang1603.wordpress.comTruyện rì úp vì mục đích tự thẩm. Nếu Editor có phiền lòng em sẽ gở. Cám ơn và cũng xin lỗi ạ. 💮Truyện tác giả chia sẻ rằng viết trong lúc rửng mỡ. ^^Nhưng đối với mình đây là một truyện hay rất đáng đọc. Hai bạn trẻ tuổi đôi mươi dành cho dành tình yêu thuần khiết. Vì tuổi trẻ bồng bột họ chia xa nhau sau 20 năm xa cách. Gặp lại nhau nhận ra tình yêu trong họ chưa hề phai nhạt.…