︱AllIsagi ― Blue Lock︱ Sắc xanh thanh khiết chốn Khóa Xanh ♥︎
‣ Được viết bởi 1 writer nửa mùa. ‣ Chiếc fic này tổ hợp all-cp có Isagi!bot, và chỉ có Isagi!bot ‣ Tình trạng: On-going ‣ Dự kiến: 30 chapters…
‣ Được viết bởi 1 writer nửa mùa. ‣ Chiếc fic này tổ hợp all-cp có Isagi!bot, và chỉ có Isagi!bot ‣ Tình trạng: On-going ‣ Dự kiến: 30 chapters…
không có thật nhưng vẫn chơi được em.truyện được đăng tải trên một nền tảng duy nhất là wattpad "aabyours"tất cả những trang khác gồm zingtruyen, truyen3h, truyen4u, aztruyen... đều là ăn cắp.…
Reo Mikage đứng trước mặt Nagi, hai sáu tuổi, không còn ban mai của thiếu niên trên mi mắt anh nữa, nhưng anh vẫn đẹp. Anh làm Nagi luống cuống, trăm ngàn con bướm đập loạn theo loạt nhịp không biết tên gì trong lòng cậu. Nó giống như trở lại bên dưới tấm chăn hai người từng ngủ chung ở ký túc xá của Blue Lock, tạm thời trốn khỏi cơn khủng bố tinh thần dưới bộ mặt của Ego Jinpachi, Nagi chưa bao giờ thực sự thích gã, dù gã coi cậu như một đứa trò cưng. Mái tóc của Reo ẩm ẩm hơi nước, đôi mắt tử đinh hương chau lại, trước khi nó dãn ra và gương mặt Reo tĩnh lặng, không gần gũi mà cũng chẳng xa cách. Nagi biết đây là Reo, nhưng có lẽ không phải Reo mà cậu biết. Giờ anh như là người lạ, người lạ mà Nagi đã từng thân thiết, đã hiểu như hiểu từng nét chỉ tay của mình, nhưng có quan trọng gì những thứ từng là đâu? __________________________Reo gặp lại Nagi trên đường phố Tokyo, 8 năm sau khi Blue Lock kết thúc. Anh không còn chơi bóng đá nữa, cậu đang theo đuổi những giấc mộng xa. Chuyện gì sẽ xảy ra khi hai người nhận ra sợi chỉ đỏ của họ vẫn chưa đứt lìa?cross post on wattpad and ao3…
warn: incestvà anh không bao giờ cho phép em được quên rằng, "itoshi rin là của itoshi sae".…
Tất cả chúng ta đều chết…
Vô tình gặp gỡ rồi chẳng thể chia xaNhư một sợi xích bền chặt hai ta là của nhau…
🚨Rất phong kiến, rất cổ hủ, rất máu chó💫Writer: alltimesleep💫Trans: Thỏ Tuyết - @MDuynPhBản dịch được đăng tải dưới sự cho phép của tác giả…
『Khi tôi thả thính đàn em thì ẻm lại cho rằng tôi ám chỉ người khác nên tránh né tôi???』『Itoshi Sae x Isagi Yoichi』『Oneshot (nhưng có 1 đống ngoại truyện)』…
"Là bro thì có hôn không?""Không.""Có để mùi đối phương bám trên người mình không?""Không.""Có để đối phương cắn tuyến thể-""Không không không! Làm từng đấy chuyện rồi mà vẫn còn muốn làm bro sao!"#HappyJaedoDay«written by lam»…
Itoshi Rin ốm rồi.…
"Trong cuộc hôn nhân kéo dài như mùa đông vĩnh viễn không tia nắng, Doyoung chấp nhận là người hy sinh duy nhất. Anh chỉ mong một ngày cậu sẽ thấy được cố gắng nơi mình, hạ thấp hàng rào chắn cho Doyoung tiến đến gần hơn."…
Đọc rồi biết thế thôiKhông theo nguyên tác…
『Tiêu đề ám chỉ một trong tam độc (tham, sân, si) của Phật Giáo: Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai (Chỉ một niệm khởi sân mà kết quả là muôn ngàn chướng ngại nảy sinh)』『Author: clear』『Itoshi Sae + Itoshi Rin x Isagi Yoichi』『Twoshot』…
Hãy vào đây và yêu cầu tất những thứ bạn muốn nào.…
Tác giả: 续日Komorebi@lofterBiên tập: CBản edit đã có sự cho phép từ tác giả. Vui lòng không re-up/chuyển ver dưới mọi hình thức…
chúng ta có gì là không thể? chúng ta có gì là không hòa hợp?----…
Bulletboys dạo gần đây gặp phiền phức với một tài khoản luôn tung những tấm ảnh riêng tư của Jimin lên mạng xã hội. Họ đoán đó là một fan hâm mộ quá khích nhưng không ai biết được người đó là ai.…
"tự nhiên anh muốn được cưới em thêm lần nữa."…
[Stashing]: thuật ngữ dùng để chỉ việc một người cố tình giấu bạn khỏi cuộc sống cá nhân của họ, không công khai mối quan hệ cùng bạn với bất cứ ai. Warning: NTR, thao túng tâm lý, 18+, ai cảm giác ưu ái Rin hơn thì cân nhắc trước khi đọc.Yoichi ngây ngốc vùi cơ thể trở lại chiếc giường, ngoan ngoãn tựa thú ăn cỏ khờ dại, và có lẽ chỉ Thần linh mới biết được toàn bộ tội lỗi sau lớp da cừu hoàn mỹ kia. "Tôi không muốn là người được chọn nữa, Isagi Yoichi."Tông giọng hắn lạnh lẽo. Sae cúi xuống lấy chiếc điện thoại ra từ trong túi áo dưới sàn, quầng mắt hơi giật:"Lần này, tôi sẽ là người đi chọn."Request cho @thduongoii.…
"Tôi cưới em nhé?"[SaeIsa] Vạt Nắng[NoaIsa] Sinh Mạng[SaeIsa] Gả Cho Tôi Được Không?…