NGHI THUC CUNG QUA DUONG
…
Katou Hiroshi hay Katou Yukito bị đày xuống trần gian vì dám có tình cảm với con người. Cậu từng là một thiên thần nhưng chỉ vì mắc phải sai lầm mà khiến cho bản thân bị tước đi đôi cánh cùng với việc phải chịu hình phạt : sống đến năm 30 tuổi . Hình phạt tưởng chừng vô hại nhưng ẩn sâu nó là những thử thách ch3t người trước độ tuổi 30, đặc biệt càng về sau sẽ càng khó vượt qua . Từng kiếp trôi qua cậu lại được cảm nhận mùi vị cay đắng của chữ "đời " - đã bao nhiêu lần bị tra tấn hành hạ bằng đủ thể loại hình thức - vô hình chung tạo thành cậu của ngày hôm nay : vô cảm , lạnh lùng , không ngại nhuốm máu chỉ để giữ lấy tính mạng . Mỗi lần tỉnh dậy sau cái chết của kiếp trước cậu chỉ đành bất lực "tồn tại" trong cái vỏ bọc tinh thần trống rỗng ngày qua ngày , có lẽ đã lâu rồi cậu ... chưa cảm nhận được sự ấm áp .…
Tác Giả: Tòng Lai Bất VấnChương: 349 Edit: Ongoing Văn ánTrước khi hủy dung, Lăng Sơ Nam đều được mọi người ái mộ ; sau khi hủy dung, mọi người thấy Lăng Sơ Nam tránh như ôn dịch.Tiếp đến, cậu bị người đại diện chính mình cầm tù, nguyên nhân là hiện tại cậu thật xấu xí, khinh nhờ đến tình yêu của hắn.Cuối cùng, Lăng Sơ Nam cắn chết chính mình, lí do là vì cậu đói.Sau khi chết, một hệ thống nghịch tập tự xưng là 098 đến tìm cậuThật lâu về sau,hệ thống có ký chủ nghịch tập thành công xác xuất 100% ở diễn đàn của hệ thống phát một topic. [ Giúp đỡ khẩn cấp, ký chủ của ta là một người cuồng tự ngược, mỗi ngày không có thịt liền không vui, không ăn được thịt liền tự gặm chính mình! Này bệnh như nào mới trị được . ]Chủ Thần: Không có việc gì, năng lực khôi phục của ta thật mau, để hắn tới gặm.Vạn nhân có chứng cơ khát mê ăn thịt thụ × tinh phân trung khuyển Chủ Thần công..Chú ý1. Chủ thụ, 1v1, thụ không phải người bình thường, công không phải người.2. Tô sảng văn, không cần cùng tui nói logic nói tam quan, đó là cái gì tui không biết.3. Văn trung nội dung chỉ do hư cấu, không nên tưởng thiệt.…
Welcome to BUFFF_TEAM~…
coi đi haha😘…
Giới thiệu: Cùng hẹ liệt với truyện EM CÓ BỆNH PHẢI TRỊ của tác giả Hàn Mạch Mạch. Truyện kể về Đường Viên- bạn thân của Nam An An. Đường Viên là cô nàng trắng trẻo, mũm mĩm thầm mến đại thần cao lãnh trong trường đại học. Truyện nhẹ nhàng, ấm áp và vô cùng hài hước.Các cô ấy đều nói em là người không có kiên nhẫn. Nhưng có hai việc em vẫn luôn kiên trì cho tới tận bây giờ, một là béo, còn một điều nữa, đó là em thích anh.-- Đường ViênKhi Đường Viên dùng nick đi càn quét Weibo của nam thần cùng mấy cô gái với nội dung 'Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh', cô chưa từng ngờ rằng, có một ngày cô thực sẽ sinh khỉ con, à không, đứa con cho anh.Khi đại thần Dung Giản nhận nội dung kịch bản mới, anh phát hiện ra tên của nam chính trong tiểu thuyết giống như của mình....Được ăn cả, ngã về không: Sinh.//Thịt viên chua ngọt: Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh!…
Khi thấy tôi sống hạnh phúc, em gái không nhịn được mà giết chết tôi.Lần nữa sống lại vào năm cha mẹ ly hôn, nó nhất quyết đòi đi theo cha, người mà kiếp trước tôi đã theo.Nhưng liệu nó sẽ hạnh phúc chứ? Bởi vì với tôi, cuộc đời kiếp trước chỉ toàn khổ đau.***Lưu ý:1. Truyện tự sáng tác, vui lòng KHÔNG REUP.2. Nếu trong truyện có ảnh thì là do mình tự vẽ, dù không đẹp nhưng cũng không muốn bị up tại nơi khác.3. Truyện hư cấu, không liên quan đến thế giới thực.4. Truyện đã từng đăng full trên Fb, giờ mình chỉ up lại nên lười sửa, bởi vậy sẽ có 1 số từ viết lạ đi để khỏi bị quét, mn thông cảm nhé.…
Sát nhân máu lạnh , mỗi lần ra tay với 1 phương thức khác nhau .. những xì xào bàn tán, những cuộc điều tra quy mô rộng ...Tất cả đều đi vào vào ngõ cụt ! Cho đến 1 ngày kia hắn ta đã mắc một sai lầm chết người khiến y phải trả giá cho mọi hành động của mình ...…
"A...biển kìa, chạm vào nó chắc sẽ tuyệt lắm. Nhưng mà nhé, tôi... không thể""Tại sao?""Vì nếu như thế, kí ức của tôi...sẽ quay lại mất"Không phải là một câu chuyện bi đát hay ngọt ngào như những bài hát cổ tích. Chỉ đơn giản là cuộc đời tôi, không cho phép tôi được sống một cách bình thường. Cơn gió kia, bầu trời kia, tia nắng kia, bài hát kia, hay cả, mặt biển kia, tất cả, tất cả chỉ là phù du mà thôi, nếu ngày nào đó, có ai đó, chỉ đơn giản là gọi tên chúng-những kí ức của tôi, thì tôi sẽ thấy được phép màu. Thật đấy! Nhưng, nếu thấy được phép màu, thì kí ức sẽ quay lại, nếu chạm được vào phép màu, thì kí ức quay lại mất!…