Quốc sĩ thành song
…
Satang là một nhà văn được chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, anh đã dọn về quê của người bạn ở để chữa lành bản thân. Ngay ngày đầu anh đã gặp được Winny với bộ dạng nhễ nhại mồ hôi, sau một cuộc trò chuyện đầy miễn cưỡng anh mới biết cậu ta ở kế bên nhà mình.- Chỉ vì một cái bánh mà tâm hồn như được chữa lành, em là ánh nến của đời tôi.…
1 câu Triện dzìa tớ zà anh tùng chimte của tớ. ^^ hy dọng đc 0ng h0 !!!!!!!!!!!!!!!!!…
góc lảm nhảm của toi về các cục hint to bự của 2 cậu trai nhà(cũng sự ảo tưởng vô bờ bến của một con fan gei não tàn)viết chơi để thỏa mãn thú tính của mình nên toàn oneshot thôi huhuThật sự mình viết rất sến,c nào cũng chỉ đúng một motif ngọt đường sến súa,cân nhắc trước khi đọc.…
* Lưu ý: Truyện không phải thể loại nam sạch nên bạn nào không hợp gu có thể đi qua. Lọt hố ráng tự chịu nha. Càng về sau càng thú vị.Xin cảm ơn. DangVy *Alo?" Giọng nói bình tĩnh không nghe ra cảm xúc gì."Alo, anh đã xem tin tức rồi chứ?" Bên đầu dây vang lên giọng nói có chút căng thẳng của cô gái."Ừ. Vừa xem xong rồi." Lục Cảnh Bắc lạnh nhạt đáp lại."Anh...Không có gì muốn nói với em sao?" Giọng cô gái run run hỏi lại."Không có. Chúc mừng cô Hà đã tìm được ý trung nhân của đời mình. Chúc hai người bách niên giai lão, con cháu đầy đàn.""Cảnh Bắc, anh...""Xin lỗi cô Hà. Đừng gọi thân mật như vậy. Bây giờ cô là người đã có vị hôn phu. Tương lai sẽ cùng người kết hôn sinh con. Xin đừng gây hiểu lầm không đáng có như vậy. Hơn nữa chúng ta vốn không là gì của nhau cả. Tôi còn có việc cúp máy trước."…
tác giả: võ thưnhân vật chính : My và Tuân cùng các nhân vật khác......My và Tuân quen nhau từ lớp 4 , hai người rất thân và cho đến một ngày. họ trở thành vợ chồng :>nhưng có một nguy cơ cho hai người là có một người thứ 3 xen đến hạnh phúc của Mỹ Và Tuân .............. xem tiếp chuyện…
Đọc sẽ biết 😉😉😉…
cuộc đời của thiếu gei đú đởn bị mắc kẹt với Ong Sơn U.Đây không phải fic,không có cốt truyện,không có Ong× bất kì ai cảChỉ đơn thuần là nơi để mình lảm nhảm, ôn lại chuyện cũ cùng những thứ đáng yêu nho nhỏ.Cân nhắc khi đọc…
- Ảnh dùng để viết fic, truyện...Tớ lấy trên app Pinterest nhé :D - Ảnh đẹp và đẹp!!!…
Ngụy Vô Tiện ( Ngụy Anh ) vốn dĩ là con trai của Ngụy Thường Trạch ( cao đại nhân ) và Tàn Sắc Tán Nhân ( mỹ nhân tuyệt thế giai nhân thời đó ) , hai người đang cùng các đồ đệ của mình trên đường trở về núi Thanh Sơn sau quãng thời gian vân du khắp nơi thiên hạ , nhưng khi trở về bọn họ lại gặp bạo loạn khiến lạc mất đứa con Ngụy Anh của mình. "Con ta...con ta..." Tàn nương khóc nức nở. "Nương tử đừng khóc, nàng cùng ta trở về trước, ta sẽ sai các đệ tử của mình đi tìm A Anh" Sau một hồi thuyết phục bọn họ cùng nhau trở về núi Thanh Sơn, sau đó phái các đệ tử ưu tú của mình đi khắp nơi tìm đại tiểu thư Ngụy Anh. " Cha....sư muội của con sẽ không sao chứ...." Ngụy Vô Tĩnh nức nở ôm lấy bụng Thường Trạch khóc. " Cha đã phái các huynh con đi tìm rồi , sẽ sớm có tin tức thôi" Thường Trạch vỗ về nói. Và rồi : Một tháng.... Hai tháng..... Một năm...... ............ Ba năm.......... Hai năm sau, ở một nơi hẻo lánh rừng không nông quạnh, có một đứa trẻ khoảng chừng 13 tuổi cầm trên tay chiếc sáo Trần Tình do phụ thân cho mình hồi nhỏ đang ngồi khóc thút thít dựa vào một cái gốc cây đã khô héo, đang lau nước mắt ở trên mặt, đột nhiên có một bàn tay to dài hướng về Ngụy Anh. " Đại nhân....đó chỉ là một con người...." Giang Trừng đứng bên cạnh Lam Vong Cơ bất ngờ lên tiếng. Lam Trạm bỏ ngoài tai những gì tiểu tử thối của mình nói trực tiếp vừa đưa tay đến Ngụy Anh vừa nh…