Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Phải chi tình yêu là mọt thứ gì đó dễ dứt dễ buôngThì KyungSoo có lẽ tự tại với bản thân mình rồi. Không gò ép, không ép uổng.Nhưng tình ái thật là một loại cảm xúc kì lạ.Cậu không muốn yêu anh nữa, yêu kẻ chân thành này phải làm sao?Tình cảm dù có dốc hết cả con tim của mình cũng không đáp trả được cho anh đâu."Ngốc à! có phải em đã hạnh phúc nhất cuộc đời này không?Em ghét anh nhiều lắm đó...Tên Ngốc"…
Nàng là thanh tra thuộc trụ sở cảnh sát cấp cao số 1...Cô là một tên tội phạm với lệnh truy nã đỏ nguy hiểm...Hai tính cách trái ngược nhau, ấy vậy mà lại dung hoà thành định mệnh duyên trời. Nàng thông minh quyến rũ, cô hoã nhã ấm áp. Hai cá tính, hai số phận, hai con người riêng biệt, cơ mà ánh mắt và nhịp đập trái tim ngay từ lúc đầu đã ở chung một chỗ...Nàng là đại diện cho công lí, còn cô lại đại diện cho tội lỗi gian truân. Hai kẻ vốn dĩ đối lập nghịch phàm, làm sao có thể đến được với nhau một cách trọn vẹn...…
Lee Sanghyeok chỉ muốn yên bình. Muốn Wangho là của riêng mình!?-Wangho ơi phút cuối níu kéo đôi bàn ấy có còn kịp?Mình muốn gửi vào đây là hai thân ảnh yêu nhau đến điên cuồng nhưng vẫn còn chút lý trí của hai người. Sự ngọt ngào riêng mà cả hai dành cho nhau và cũng có chút đáng yêu đến mức vô thức mỉm cườiMuốn cho rằng ánh mắt dịu dàng của thần chỉ dành riêng cho trung điện Han của hắn…
Mọi người bảo Jihoon lạnh lùng, khó gần, lúc nào cũng như mang cả thế giới trong ánh mắt...Nhưng Hyukkyu lại không thấy vậy.Lần đầu tiên gặp anh trong căn phòng ký túc xá ấy, anh chỉ ngồi lặng im, tay cầm điếu thuốc chưa đốt.Một người không tin vào yêu thương. Một người lại cứ muốn bước vào tim người ấy, dù có phải đau đến mấy.Hai người ở hai thái cực nhưng lại bị cuốn vào nhau như lửa và gió.Có thể không rực rỡ, nhưng là thật.Có thể không nhẹ nhàng, nhưng là... yêu.…
Thể loại: fanfic, hài hước, ngọt (tin tôi đi, đây là fic ngọt đó)Dưới cực quang của Reykjavik năm ấy, có một lời tỏ tình dừng lại ở chót lưỡi, bị ngăn chặn bởi lời chia ly lạnh lùng hơn cả tiết trời mùa đông của Iceland."Chúng mình tách ra nhé!"…
Tác giả: Nhị Thập Nhị Hoa CốtNguồn: https://www.zhihu.com/question/520125263/answer/2611514510?fbclid=IwAR3jUK5iT1goKr1DOFuXjnd4RSXXVcMGnyEVKyTwff2DHwD5RQa3wirgi8cEdit: MeoBeta: MunTôi đã từng đọc rất nhiều tiểu thuyết truy thê hỏa táng tràng, nhưng không ngờ tới có ngày mình lại trở thành một trong số đó.Không có truy thê, chỉ có hỏa táng tràng.Bởi vì tôi thực sự đã ch.ế.t.Tôi trở thành một linh hồn, nhìn người đàn ông phụ bạc với mình, chỉ bảy ngày sau khi tôi qua đời, dường như hắn đã bị sự bi thương muộn màng đánh bại hoàn toàn, hắn than rên, khóc lóc, đau khổ tột cùng trong ngôi nhà mà tôi chẳng bao giờ có thể trở về được nữa.Tôi cảm thấy thế nào ư?Tôi chỉ ngây ngốc đứng đó, cẩn thận thưởng thức mỗi phân mỗi tấc nỗi đau trên khuôn mặt hắn. Nghiêm túc lắng nghe tiếng rên rỉ tuyệt vọng của hắn bởi sự ra đi của tôi. Ngoài cõi lòng thê lương ra, tôi bỗng nhiên thấy vui sướng vô cùng khi người gặp họa. Vui sướng, vui sướng hả hê khi người gặp họa.Vui đến mức đau đớn, tôi che lại miệng rồi cười.Đôi lời của mình: Mình chỉ edit chứ không DỊCH nên không thể đảm bảo đúng 100% so với bản raw, mọi người thông cảm và góp ý giúp mình nha!…