Cô vợ dễ thương của Lâm Tổng Tài ( Pawnink/Linhoon)
Truyện này tớ mới viết lần đâu mong mn thông cảm.. tớ viết theo cảm nhận của 1 wannable ạ!! Tớ chỉ thích mỗi cặp này thôi ạ..…
Truyện này tớ mới viết lần đâu mong mn thông cảm.. tớ viết theo cảm nhận của 1 wannable ạ!! Tớ chỉ thích mỗi cặp này thôi ạ..…
Linh là một cô bé người Việt Nam, sau khi tốt nghiệp chuyên ngành truyền thông đã sang Hàn Quốc làm staff trong một công ty giải trí Hàn Quốc, Linh và một cậu bé thực tập sinh quen biết nhau, trải qua thời gian yêu nhau, nhưng Linh lại ấp ủ ước mơ làm idol, sau khi có cơ hội debut, Linh và Hwarang phải chia tay nhau. Sau một khoảng thời gian dằn vặt, tìm kiếm những người mới, vùi đầu vào công việc. Sau khoảng thời gian sóng gió, hai người cuối cùng cũng quay lại và công khai.…
Lãng mạn, ngọt ngào, đôi lúc ngược…
Author: Nhược Minh ThùyPairing: Diệp TưFANFIC LÀ SẢN PHẨM TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ.FANFIC LÀ FANFIC, KHÔNG ÁP LÊN NGƯỜI THẬTCẢM PHIỀN KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC."Tôi nói cho bạn biết đừng nên tin vào những tình cảm là diễn này, lời nói dối hoa mỹ của những thiếu niên, một ánh mặt gạt lừa toàn bộ thiên hạ.Quay đầu nhìn lại như thể chấy chứa trong lòng đó là một vết sẹo, chỉ có kẻ ngốc mới đắm chìm trong những giả dối mãi không nỡ rời đi.""Để tôi cho cậu xem tháng ngày thanh xuân dù chỉ vài vét bút nguệch ngoạc lại khiến tôi trầm mê.Bên cạnh chỉ có mỗi người ấy, nhưng lại can đảm đến nơi mộng cảnh điên cuồng không ánh sáng."…
kh hợp nhót là vừa í kiến t chọi gạch đủ…
Lời đầuLà một nhà văn truyền thống, nhiều năm rồi tôi đã không xuất bản sách mạng. Các truyện mạng thường có triệu từ, tác giả truyền thống không theo kịp tốc này xuất bản này, chỉ đành nhìn theo.Tôi rất bất ngờ khi quốc gia phát động cuộc thi viết văn cho các tác giả truyền thống, trong tay đã có sẵn bản nháp, thế thì tôi đành thử chút.Nếu như có bạn đóc nào thích đọc tiểu thuyết trên tạp chí, mong bạn đọc sẽ thấy bút danh này quen thuộc; nếu như không có thì chúng ta hãy coi như lần đầu gặp mặt, mong bạn thích câu chuyện của tôi.Về tác phẩm này, có vẻ mọi người đều dễ bị biển cả thần bí mà rộng lớn cuốn hút: những cuộc mạo hiệm dài, núi kho báu, những nàng tiên cá dưới biển xanh...Nó luôn khơi dậy trí tưởng tượng của trẻ nhỏ và cả người lớn, khiến họ cảm thấy như đang ở một thế giới khác, ở trong một cuộc phiêu lưu vĩ đại và huy hoàng.Tác giả cũng không ngoại lệ. Tôi định viết về những cuộc phiêu lưu kỳ thú của một thiếu niên ở đại dương và đã tham khảo nhiều sách.Cho đến khi tôi hoàn thành một cuốn sách về lịch sử thương mại hàng hải ở Ấn Độ Dương, tôi mới nhận ra rằng dưới góc nhìn của người phương Tây, dường như họ luôn là kẻ tiên phong những nhà thám hiểm, sứ giả của văn minh và tín đồ truyền bá phúc âm.Còn người khác? Nhiều dân tộc bản địa quanh Ấn Độ Dương dường như chỉ tồn tại như công cụ. Đồng bào bị bắt làm nô lệ, đất đai bị xâm chiếm, họ cứ như thế lặng lẽ chìm vào dòng cát bụi của thời gian, chờ bị lãng quên hoàn toàn.Nghe có vẻ khó tin…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…
''Nếu thật sự phải cố gắng sống, vì sao ngày ngày lại tự nhủ rằng bản thân phải cố gắng vượt qua nó thật đơn độc, rõ ràng trên con đường ta đi đâu không phải là bức tranh vô vị. Ngày Ngày, cố gắng ngụy biện cho trái tim tổn thương rằng mình có thể nhưng mỗi lần khi mà đêm nhẹ nhàng bao phủ thế giới, ánh đèn sáng lên thật sự rất muôn màu, nó xa hao và lộng lấy đến xiêu lòng. Hãy buông bỏ rào cản bản thân nhìn thế giới với một ánh mắt tràn đầy niềm vui. Trên chặng đường mà ta đi sẽ có rất nhiều người, có thể lướt qua nhanh tróng hoặc sẽ ở lại lâu dài, cuộc đời không vô tận, không ai sống được mãi đói là quy luật tự nhiên. Không thể đòi hỏi, thay vì thu mình lại trong sự mất mát hãy trân trọng hiện tại, trân trọng chính chúng ta.'' Đó là thứ tôi nghe từ bạn thân của mình mỗi ngày.…
WARNING : ĐÂY LÀ Ý KIẾN CÁ NHÂN. Không có ý định nhắm vào bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Tớ vẫn chấp nhận lắng nghe và tranh luận cùng các luồn ý kiến trái chiều nhưng làm ơn hãy tỏ ra mình là người có văn hoá. PEACE.…
cũng không có gì nhiều, hay là nhờ người đọc góp ý ,động lực là ngôi sao phía dưới bài…
" Du đã từng gặp Lâm? Tại sao cảm giác lại thân thương đến vậy ? "…
về một con nhỏ ngu với một thằng lưu manh gian xảomong các bạn ủng hộ…
Thơ đam tổng hợp…
fajna ksiazka visan kamp…
Của tui và Vũ, or ThoAK47. Vì trong đây có cả OC của nó…
Thế giới này thật bất công.... Chẳng có gì mang tên công bằng... Chúng ta sợ chết nhưng lại thích sống... Chúng ta sợ kết thúc nhưng lại thích bắt đầu... Nói đi...công bằng ở đâu? Anh là công tử bột được bao bọc trong tình yêu và nhung lụa . Nàng là thần chết được bao bọc trong cô đơn và huyết đỏ. Nói đi...công bằng ở đâu? Quý tộc có được vạn đồng chỉ bằng cái bắt tay. Kẻ ở có được một đồng sau vô vàn nỗi đau. Nói đi...công bằng ở đâu? Mọi thứ phải dừng lại bây giờ Phải có người đứng lên và tự tạo công bằng Và đó, phải là nàng.Des bookcover by @ivy. Stelar…