Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
rình Kiều Nương ngu dại nhi hết bệnh rồiChỉ nàng cảm giác, cảm thấy mình là cũng không phải Trình Kiều NươngĐầu óc của nàng bên trong hơn một ít kỳ quái trí nhớLàm bị Trình gia vứt bỏ nữ nhânNàng hay là muốn quay về Trình giaBất quá, nàng là tới tìm về trí nhớCũng không phải là đến chịu bạch nhãn khi dễ…
-Nơi đây tập hợp chuyện vui buồn cùng anh Lạc đà bông. -Truyện là được viết dưới trí tưởng tượng phong phú của mình ạ. -Nhân vật là của mình còn các anh là của các anh ạ. -Nếu có gì thiếu sót mong mọi người góp ý để chúng ta cùng có những bộ fic hay hơn ạ.…
CHUYỆN TÌNH YÊU LÃNG MẠN VÀ TRẮC TRỞ CỦA 2 IDOL NGƯỜI VIỆT NAM TẠI Thị TRƯỜNG KHẮC NGHIỆT KPOP COUPLE chính:HANHAN(Hanbin-Hanni)COUPLE phụ:LEWMIN(LEW-MINJI)…
Vì quyết định dùng nick này để viết ⚡nên tui chuyển nhà cho fic này qua đây từ nick @linlin0311 nếu chị em có ai có hứng đọc truyện ko ⚡thì ghé bển ủng hộ tui nha :))))…
bạch hồng cường nhăn nhó vì nhìn thấy tên người yêu cũ trên matchup.warning:- ooc, ooc, ooc- fic có sử dụng nhiều thuật ngữ liên quan đến tranh biện, không tránh khỏi codeswitch vì thuật ngữ gốc đôi khi sẽ ngắn và dễ hiểu hơn. mng có thắc mắc về thuật ngữ cứ cmt toi sẽ giải đáp nhoé- hdq 12th grader, bhc lpmq 11th grader, ldl nla 10th grader…
"Thứ em muốn chỉ có một...""Em muốn tìm thấy tình yêu của đời mình."..."Nếu ông Trời không định duyên cho chúng ta, vậy để tôi tự làm.""Nếu thế giới này muốn chúng ta chia tách nhau, vậy tôi sẽ rời bỏ thế giới này."..."Nguyên hứa Nguyên sẽ bảo vệ Duy mà.""Dù có chuyện gì xảy ra, Nguyên cũng sẽ bảo vệ Duy."Tác giả: Zircon Hạ LyNgày viết: 06/05/2026Ngày kết thúc: ??/??/????…
: "Đằng sau ánh hào quang rực rỡ của nhà vô địch, là sự sụp đổ trong câm lặng của một đứa trẻ tuổi hai mươi." Lí do mình viết fic này đơn giản vì mình nhớ top-jug năm ấy thôi, ai không thích, không hợp gu thì mình không khuyên khích phải đọc nhé.…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…