Thế giới của tôi chắc có lẽ là cậu
Vân Nhi và Tuệ Lâm là thanh mai trúc mã. Thanh xuân và tuổi trẻ họ gắn kết với nhau nhưng mỗi người lại ấp ủ mối tình của riêng mình…
Vân Nhi và Tuệ Lâm là thanh mai trúc mã. Thanh xuân và tuổi trẻ họ gắn kết với nhau nhưng mỗi người lại ấp ủ mối tình của riêng mình…
Mình chỉ giới thiệu truyện cho mọi người cùng đọc.…
Là Minayeon, Minayeon và Minayeon.…
Góc nhỏ của Bunnyx bé tí hin nè (•ө•)♡…
[ Một thế giới trống rỗng...Con người cũng trống rỗng, vậy liệu ở nơi đó có còn cảm xúc hay nhân tính? ]…
Tôi không thể nhớ được...⚠Warning⚠: OccHawks x oc…
cậu sẽ mãi ở bên mình chứ?mình sẽ.…
"từ giờ nó là người của tao."...Warning: 18+…
"Trên đời này thứ Yoshi tin tưởng nhất chính là tình yêu của So Junghwan."…
nghĩ gì viết đấy th…
có lẽ là chút chuyện tình buồn.…
Đây là hồi kí dựa trên câu truyện có thât.Tác giả: Ngô Văn Mãi…
Thanh Mặc xuyên vào cuốn sách cậu mượn từ bạn . Cậu xuyên vào thành thiếu gia và mỗi ngày cùng em hầu gái vui đùa…
lưu ý đây là truyện SE( Sad Engding)đây là lần đầu em lm truyện nên mn thông cảmVề pov kimetsu nó Yaiba nha mn…
Những câu chuyên tâm linh luôn khiến ta nữa tin nữa ngờ nhưng có những hiện tượng chưa được lí giải,câu chuyện xảy ra ở một ngôi nhà nơi mà bày bán tạp hóa phía sau là 1 con sông thế mà chủ nhà không hề thờ cúng ông bà tổ tiên gì hết vẫn như mọi hôm buôn bán vẫn bình thường vào buối tối khi gia đình đang ngủ thì chị chủ bổng nghe tiếng nói " chị ơi cho em tra tiền rượu của mẹ em mua" thì lúc đó chị chủ mới tỉnh dậy thì thấy cửa vẫn đóng nhưng mà dưới sàn thì có dấu chân dính sình và nước trên sàn nhà lúc này chị xợ xanh mặt những vẫn ráng ngủ đến sáng và ngày hôm sau thù chị liền lập bàn thờ để thờ tổ tiên ông bà câu chuyên đến đây thoyy.Mong các cậu ủng hộ tớ<33…
Bởi vì ai cũng có những chuyện buồn để quên điVà ai cũng có lúc muốn nhớ tất cả…
Được ss Linh Biee ( Biee Yobeo) viết an ủi cho một ngày tinh thần xuống dốc vì người nào đó.Thực ra tôi hiểu giữa anh và tôi, không chỉ là một khoảng cách, mà là hàng vạn lần cái khoảng cách ấy nhân lên... Nhưng biết làm sao được? Bởi vì tôi vô tình tự cho phép bản thân dựa dẫm vào anh, coi anh là động lực. Nên lẽ dĩ nhiên tôi sợ, một ngày nào đó, anh lại trở thành người con trai của riêng một ai khác- không phải của chúng tôi, khi mà tôi không thể vô tư mà nói "Yong Junhyung của tôi", tôi sợ phải chấp nhận sự thật anh có một người con gái anh yêu thương nhiều thật nhiều....có khi nhiều hơn anh yêu chúng tôi vậy.Đọc cái note ngắn này, mặc dù độ ảo tưởng level max, nhưng tôi đã phải cười ngoác miệng, vì ước mơ không bị đánh thuế...và ảo tưởng cũng vậy mà :))Cảm ơn ss Linh đã kịp thời cứu rỗi tinh thần em bằng cái fic ngắn này. Một ngày nào đó khi ss không vui em sẽ đền đáp lại =)))Và ai có ý định đọc fic này, mong mọi người sẽ không bị béo lên vì ăn bánh gato.Hoặc nếu không muốn béo, bạn có thể click back dùm mình nhé :) đây là mình nói để đảm bảo tính mạng cho mọi người và cũng là đảm bảo tính mạng cho mình và ss Linh thôi.[Chỉ là để lưu lại một vài khoảnh khắc]…
Những mẫu chuyện nhỏ ấm áp. Không thiết tha nhiều. Bình yên và dư dả...…