Con DÃ THÚ Của Phạm Thiên
-.- umm....... Mấy kô đọc thử đuy ('∩。• ᵕ •。∩')…
-.- umm....... Mấy kô đọc thử đuy ('∩。• ᵕ •。∩')…
Hãy để trí tưởng tượng bay xa cùng Siin nào ~ :v…
Vẫn từ blog của tớ nhé. Mọi người có thể ghé blog hoặc channel you tube của tớ chơi.Blog: Bé hạt tiêu của BangtanYoutube: Pặc Chim Lùn…
Tình yêu cheesecakeHuy lại đạp xe đến căn nhà quen thuộc , những chai sữa và chiếc cheesecake be bé rung nhẹ trước rổ xe. Huy lướt qua những cơn gió , băng qua con đường in đậm trong trí nhớ. Bất thình lình Huy dừng bất ngờ, căn nhà xinh xắn, ươm màu của nắng sớm khiến Huy mỉm cười. Cậu lấy sữa và bánh đặt trước cửa nhà. vội vàng bấm chuông nhưng khi thấy bóng ai đó đến cậu leo lên xe đi ngay. Cậu lại mỉm cười nhưng lần này là nụ cười mãn nguyện. Đã từ rất lâu rồi Huy và căn nhà ấy có một giao ước. Những buổi sáng thứ bảy và chủ nhật Huy sẽ trở thành anh chàng giao hàng đúng hẹn riêng những buổi sáng còn lại Huy sẽ làm cậu học sinh bình thường. Sở dĩ Huy làm thế vì trong căn nhà ấy có người cậu ấy rất thích và mong muốn được ở bên. Và rồi Huy biến những buổi sáng đó trở nên thật đặc biệt và ngọt ngào với người ấy. Dẫu người ấy chả bao giờ biết Huy là ai và liệu người ấy có quan tâm hay không thì Huy cũng chả cần biết. Tình yêu từ một phía cũng đủ hạnh phúc rồi.…
- Đây là truyện do tự tay mình viết nên mong mọi người ủng hộ - Đây là câu truyện về tình cảm học đường nên sẽ không có bố mẹ hay những người khác mà chỉ có những xung đột, cảm xúc xung quanh tình bạn- Câu chuyện xoay quanh..... mọi người vào đọc sẽ bít , mình không muốn làm mất hứng mọi người ngay từ đầu…
Truyện này cũng giống như cuộc sống của con người, nhưng nó mang tính chất khá ẩn dụ một chút, con hạc giấy tượng trưng cho những điều ước xa bờ của một đứa trẻ không tên, bệnh hoạn...…
Tôi ko bt thành xuân của mn có những j nhưng tôi bt chắc rằng đã gọi là thanh xuân thì ắt hẳn sẽ rất đẹp và khó để quên.Tôi cx v thanh xuân đẹp nhất là hồi cấp 2,ko có j đặc biệt lắm ngoài bóng hình cao gầy vs khuôn mặt điển trai của cậu ấy,nhất là đôi mắt mỗi khi nhìn tôi,nó long lanh tựa ngàn vì sao,tôi còn có thể cảm nhận được bản thân đang hiện diện rõ rệt trong ánh mắt ấy.Hồi đó vì tính tình nhút nhát và overthingking tôi khó có thể kết giao vs bn ms,nhưng ko bt là vô tình hay cố ý cô giáo lại sếp tôi ngồi chung vs 1 tên khá là lầy lội,ns như súng liên thanh đôi lúc tôi ph bật cười vì 1 trò đùa tôi cho là nhảm nhí.Thế r do dòng đời đưa đẩy tôi và cậu ấy trở nên thân thiết vô cùng nhg chả hiểu s tôi ko cảm thấy khó chịu mà cảm giác thích..thích cơ,à đấy tôi quên mất tôi tên là Phong còn cậu ấy là Minh.R 1 ngày đẹp tr lớp tôi xảy ra vụ mất quỹ lớp và tôi là ng bị tình nghi đầu tiên do tôi là ng cuối cùng ra khỏi lớp học,1 phần nx do nhà tôi nghèo nên mn cho rằng tôi là ng lấy nhg tôi tht sự ko làm,khung cảnh trở nên hỗn loạn,cô giáo thấy v liền ns đi sét cặp,tôi ko sợ còn Minh thì càng ko cậu trông vẻ tự tin lạc quan đến lạ,đến khi sét cặp tôi ra thì đùng 1 phát cả lớp nhốn nháo còn mặt tôi thì tái mét đi vì sợ hãi,1 phong bì dày cộp tiền ở trỏng nhg tôi cx ko bt ai để vô nx,tôi cố gắng giải thik trong vô vọng "k-kh-ko ph tôi làm,t-tôi thề đấy" nhg giọng ns yếu ớt này ko những xua tan hiểu lầm mà còn thúc đẩy sự nghi ngờ của mn vì thường ngày tôi khá nhút nhát ko ns j mn cho rằng tôi chảnh dog,ng thì bàn tán xôn xao ng thì kinh ngạc ng thì nhìn tôi vs ánh mắt rè bỉu,cx có ng lên tiếng rằng tôi ko làm nhg giọng ns yếu ớt nhanh chóng bị đàn áp bởi mn trong lúc tuyệt vọng vọng nhất,cứ nghĩ sẽ bị vu oan r bị đưa lên phòng hiệu trưởng 1 giọng ns quen thuộc vang lên,lời ns ấy ko to nhg uy lực đến mức cả phòng học im lặng đến mức nghe cả đc tiếng đồng hồ tích tắc,cậu ns "nếu vu oan ko có bằng chứng tôi sẽ kiện các ng đấy"…
Tình yêu không phân biệt tuổi tác, giới tính, giai cấp và ngay cả người đó có gia đình hay không?…