Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bộ truyện đầu tiên trong project "tiệc bãi biển nhà Hiên Lâm Hiên" Đăng tải trên blog "Biển Xanh Nắng Vàng Có Tớ Và Cậu • Hiên Lâm Hiên"Textfic: [Chiến Dịch Săn Thỏ]Tác giả: Quangtuech Thể loại: textfic, fanfic, hài hước thanh xuân....Lưu ý: - fanfic OOC, OOC và OOC- fanfic chỉ dựa trên trí tưởng tượng của tác giả không gán lên người thật- textfic sẽ có những từ ngữ hơi thô một chút mình sẽ cố giảm bớt.Cả nhà đọc fic vui vẻ…
Sáng nay, cô chạy vội đến trường, vấp phải chậu hoa trước cổng ký túc xá.Cánh mẫu đơn rơi lên tóc, thơm nhẹ như kẹo bông.Cô ngẩng lên, thấy tấm bảng nhỏ treo cạnh chậu hoa ghi dòng chữ nguệch ngoạc:"Tặng ai đang có một ngày không vui."Cô bật cười, tim nhẹ như gió.Ừ thì... hôm nay, hoa nở, mình cũng nở.…
Phạm Khuynh Thiên 14 tuổi, bị bạn cùng lớp bắt nạt sống một cuộc đời khổ sở.Phạm Khuynh Thiên 16 tuổi, bị phát hiện xu hướng tính dục, tuyệt vọng cầu xin yêu thương từ gia đình.Phạm Khuynh Thiên 18 tuổi, trượt đại học chán nản muốn chết.Phạm Khuynh Thiên 25 tuổi kết thúc cuộc đời đầy đau đớn, chết một cách khổ sở , xấu xí.Lá thư tỏ tình đẫm máu, nét chứ nguệch ngoạc bị người cậu yêu nhất ghét bỏ,xé nát.Hoàn thành một cuộc đời đầy thất bại. Không hề có cơ hội làm lại.(Ngược, thanh xuân vườn trường, công cưới vợ, thụ tự sát, SE) * Bối cảnh Việt Nam. *Phạm Khuynh Thiên× Nguyễn Gia Huy…
Em ngồi lặng rất lâu khi anh đi, em muốn xem mình thấy gì lúc này... Em chẳng thấy gì ngoài khoảng trống anh vừa để lại cho em! Em không rơi nước mắt vì cái đau em đang đối diện nó hơn nhiều cái đau có thể rơi những giọt nước mắt... Mọi thứ với em rỗng tuếch vì em thấy mình trắng tay sau ngần ấy yêu thương của em và anh, hoá ra chỉ mình em yêu anh, em sai rồi, sai vì em chọn anh nhưng em ko bao giờ hối hận với lựa chọn của mình, em vẫn sẽ yêu anh như em vốn thế tình yêu ạ!…
Tác giả: hLNht_eMình tạo ra cái này để đu OTP với luyện trình viết truyệnTruyện không có ý không tôn trọng cái nước, tạo ra nhằm mục đích giải trí nên không liên quan tới chính trị, châm biến,.....Tình tiết trong truyện dựa trên cảm xúc của tác giả nên có thể vui có thể buồn, hạnh phúc,.... Chủ yếu là do coi phim buồn với nghe nhạc buồn:3…
Thế giới không có Voldemort.Trong một lần vô tình nhặt được cây bút kì lạ do hai anh em nhà Weasley đánh rơi, Draco Malfoy (vì chán đời hoặc rảnh hơi) đã "lỡ tay" viết nguệch ngoạc vào cuốn Beauty and the Beast mà Hermione để quên. Và rồi, mọi thứ bắt đầu...…
(w): lowercase."hồn tan, điếu tàn, thấu tâm can." - em hờn chi nỗi buồn vẫn còn đang nhức nhối, vivian, có lẽ em quá ngây thơ khi nghĩ rằng hẳn là vị chúa của lòng em, cho đến khi lòng em rỗng tuếch, khoé đục bởi những làn khói thuốc trắng phau vần vũ qua đầu mũi em.em biết đấy,giữa biển trời bao la mà em ước ao ôm trọn hay trong ngân hà bạt ngàn mà em ngờ hoặc, ngó ngàng.ta vẫn ở "trong" em đó.cho dù chẳng ai nán lại thương yêu em đi chăng nữa, dù chẳng sinh vật nào nhòm ngó đến sự tồn tại của em thì em, vivian cecilia, vẫn thuộc về ta.thân gửi bé con, trời cao chẳng thấu, lòng thành, milord valbert.…
Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, Hương An, một cô gái nghèo ở cuối làng Đông Ô, phải sống trong những ngày tháng tối tăm. Mẹ hiền lành nhưng bất lực, cha chìm trong men rượu và cờ bạc, nợ nần chồng chất, còn cô thì bị coi là kẻ vô dụng. Đòn roi, những lời chửi rủa và sự xua đuổi đã khiến tuổi thơ của Hương An đầy rẫy bóng tối và tuyệt vọng.Một đêm hè, khi bị cha đánh đập và xua ra khỏi nhà, Hương An ngất lịm bên vệ đường. Khi tỉnh lại, cô thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ, trước mặt là một chàng trai cao ráo với ánh mắt lạnh lùng. Anh tên là Anh Đạt, người đầu tiên đưa tay níu cô lại khi cả thế giới đều quay lưng.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chỉ thoáng qua nhưng lại trở thành bước ngoặt cho cả hai. Anh là làn gió mát giữa mùa hè oi bức, là người khiến cô nhận ra cuộc đời vẫn còn một chút ấm áp để níu giữ.Đây là câu chuyện về nỗi đau, về những giọt nước mắt tuổi học trò, nhưng cũng là hành trình đi tìm niềm tin và hy vọng. Bởi đôi khi, chỉ cần một người chịu dừng lại, mọi tuyệt vọng cũng có thể đổi thay.…
Chân trần, em đi dọc theo bờ biển, những hạt cát vàng ươm màu nắng khẽ lạo xạo cọ vào lòng bàn chân em. Em thấy một cảm giác thư thái và dễ chịu vô cùng, tựa như được nằm trên một chiếc đệm nước trong cơn nóng nực của tuổi trẻ. Em vừa ôm giấc mộng trưa hè ném xuống biển sâu, em từ biệt quả cầu lửa mơ ước để trở về với biển cả. Seokjin đến nơi lần đầu mà em gặp chàng, môi nở nụ cười tươi rói nhưng trong lòng lại cuộn trào như cuộc xung đột giữa thần biển và thần mặt trời.Nói ước mơ thì không sai nhưng cũng chẳng đúng, đó là tình yêu vĩ đại em dành cho chàng. Tình yêu giờ đối với em như chiếc đuôi cá rách bươm bị chàng rạch lấy để ngăn em trốn chạy; như chiếc rương kho báu rỗng tuếch của phụ hoàng - thứ mà chàng yêu nhớ chứ chẳng phải em. Chàng chỉ yêu chiếc đuôi đính đầy ngọc trai đá quý, chàng chỉ thương những kho vàng rương bạc sẽ đem đến cho đất nước chàng sự vinh hoa giàu mạnh. Tình yêu vĩnh cửu trong ảo ảnh ấy giờ đây chỉ còn là một giấc mộng xa vời, là thứ em muốn gạt phắt đi, là quá khứ đáng quên giữa em và chàng.…
Ngày xuân tháng 9 lộng gió, em ngồi, viết lên trang giấy từng dòng chữ nguệch ngoạc. Là nổi tâm sự chất chứa bấy lâu, là nổi sầu không ai thấu Anh đi rồi, bỏ em lại giữa một rừng đau thương.…