Em là Của Riêng Anh
có một cậu bé sống mồ coi ở cô nhi viện cha mẹ cậu mất lúc cậu tròn 10t đến năm 12t cậu rời khỏi cô nhi viện và tự nhập đến nam 20 cậu bắt đầu đi làm…
có một cậu bé sống mồ coi ở cô nhi viện cha mẹ cậu mất lúc cậu tròn 10t đến năm 12t cậu rời khỏi cô nhi viện và tự nhập đến nam 20 cậu bắt đầu đi làm…
brr, chút tình ái qua dòng tin nhắn lạc tuếch toác hoác.…
Đầu tiên, mình xin gửi lời chào đến các bạn :)) cảm ơn vì đã click vào tác phẩm của mình và bắt đầu đọc những dòng chữ này . Nếu các bạn có thắc mắc về tên tiêu đề bá đạo trên thì khi đọc tác phẩm của mình các bạn sẽ sớm hiểu thôi :)) mong các bạn cứ ném đá và bình luận thoải mái vì mình không phải nhà văn và câu truyện mình sắp kể không mong sẽ trở nên nổi tiếng mà mong sẽ góp chút tiếng cười vào cuộc sống của các bạn :)) Không dài dòng nữa mình xin giới thiệu về tác phẩm này . Có thể nói là nó mang nét tương đồng và nội dung cũng xoay quanh về tình yêu học trò như các bộ School life của nhật bản ,tuy nhiên mình xin cam đoan rằng các bạn sẽ không thấy chán đâu :))) ( có hơi tự tin quá không ta :)) ) còn về nhân vật thì đọc rồi sẽ biết :))…
Hôm nay----- Hết 🚻🚻🚻🚻🚻🚻🚻🚻🚻🚻🚻…
"Chuyện tình của họ thật đẹp, nó tựa như giấc mơ không bao giờ có hồi kết, nó đau như được hoạ nên từ bức tranh nguệch ngoạc đầy nét thê lương"/Thiên Thiên dành cả đời này mong muốn được chết, cuối cùng 9 tháng cuộc đời ngắn ngủi chàng thiếu niên ấy lại yêu sự sống mãnh liệt đến vậy/.…
1 ngày shiho xuất hiện, từ đó shin rất thân vs cô khiến ran đau lòng. Cô đã tính chia tay vs shin, quên đi shin nhg r cô vẫn...... …
ngọt ngào đến mấy cũng vậy thôingười đi để lại tôi rỗng tuếchdưới đáy giếng trông như con ếchtôi nhìn thế giới chỉ bằng em.…
Có một ngày nàng tâm huyết dâng trào hỏi hắn: "Lý tưởng của ngươi là cái gì?"Hắn đang xem tài chính và kinh tế tin tức, chuyên chú trắc diện làm cho lòng người động.Nàng trách trách vù vù chạy tới kháp hắn, lại hỏi một lần: "Có hay không lý tưởng a ngươi?"Hắn vỗ về của nàng nhĩ khuếch, mỉm cười: "Không có.""Phi lời muốn nói, ta có chừng giấc mộng muốn."Nàng mở to hai mắt nhìn, chờ đợi bên dưới.Hắn cúi người xuống, ở bên tai nàng nỉ non: "Giấc mộng của ta, là ngươi."Bài này giảng thuật một không quá thông minh bộ dáng bình thường lại cố chấp oa nhi ở võng du lý bị người khảm bị người ngược bị người luân, cuối làm cho đại thần không thể nhịn được nữa thu chuyện xưa của nàng. .…
Đôi khi tôi hay nghĩ quẩn, làm những trò khiến bản thân bị tổn thương, à thì cả về thể xác lẫn tinh thần. Một khoảng thời gian sau đó tôi lại tự trách mình vì không giữ cho mình một nhân cách hay một cơ thể hoàn hảo. Những vết sẹo trên cơ thể cứ thế ngày càng nhiều, tôi cũng chẳng màng. Cuốn sổ tôi thường dành để viết những điều linh tinh mỗi khi break down vẫn cứ còn dở dang những trang giấy trắng. Ở mặt giấy cuối cùng, dòng những ánh cam in hằn trong đầu tôi, nổi bật hơn hẳn những nét vẽ nguệch ngoạc trong đó."Tôi sẽ để mình sống tới 25!"…
Ở một nơi mà loài người hằng mong ước...…
văn án: làm thịt ni cô gặp gỡ thịt hòa thượng liệt hỏa cố tình gặp gỡ cái ẩm ướt thủy sài ngươi nói nàng như thế nào liền như vậy nghiệp chướng đâu? tai họa một người không đủ còn nghĩ số lượng cấp khuếch đại, mọi người thập củi lửa diễm cao ách, quản ngươi là hừng hực hỏa diễm đâu, nàng hoàn chính là cái ẩm ướt thủy sài, bọn họ có thể nại nàng gì? này văn NP hướng, này văn thực thiên lôi, nữ chủ thực vô lương…
Một mẩu truyện ngữ được tớ nhặt được ....…
những dòng nguệch ngoạc như chuyện tình của đôi ta....mọi thứ bắt đầu từ tình yêuvà kết thúc cũng bằng tình yêucre: album "ái" của tlinh…
Lê Quan sống cả một đời mông lung, không người thân thiết, mỗi bước chân trên dòng thời gian của anh đều vô định và không rõ chủ ý. Cuộc đời anh cứ bước mãi mà không có đích đến rõ ràng cho bản thân, thiếu thốn tình cảm càng làm cho anh hoá trơ như đá tảng ven đường. Cuộc sống cứ tiếp diễn mãi như thế cho đến khi anh gặp phải dấu chấm hết của cuộc đời mình, gom góp toàn bộ ý chí nhỏ nhặt chuếch choáng tựa nến hoa trước gió, anh tìm thấy em, Hi bé nhỏ.…
....Chiếc xe số 19 vẫn chạy mỗi sáng, vẫn lăn bánh qua những con đường cũ. Nhưng bây giờ, Miên không còn thấy buồn nữa. Vì cô biết, có những người, dù chỉ đi cùng ta một đoạn, vẫn có thể để lại những ký ức cả đời không phai.....Tháng 5. Trời Sài Gòn nóng đến độ mực trong bút cũng chảy.Thụy Phong xé một góc giấy bài kiểm tra, viết nguệch ngoạc vài công thức vật lý, rồi đưa qua bàn.Miên mở ra, thấy một hàng chữ nhỏ giữa công thức:"Nếu t = thời gian mình thích bạn, thì nó đã tiến tới vô cực từ lâu rồi."Mộc Miên bật cười. Cô viết lại một dòng:"Mình định bảo: y = ax + bNếu a = 0 thì mình không thay đổi cảm xúc với cậu.Còn nếu a ≠ 0 thì... tình cảm tăng đều theo thời gian."Gía mà...cậu còn ở đây...…
Đây là đầu mk làm chuyện 😊…
Kể về cuộc tình yêu tuổi trẻ.Truyện bựa, hài... <3.Kb fb: Huệ Còiii ( Thiên Bình )…