Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Jeon Wonwoo mặt đỏ lên trông thấy, còn Kim Mingyu thì vội đứng dậy bịt miệng Dodo lại với hy vọng cứu vãn tình hình. Nhận được ánh mắt trách móc từ bạn trai, cậu vội thanh minh "em nhớ mình đâu có cho nó vào phòng đâu". Không ngờ chỉ một câu nói đơn giản cũng đủ khiến phần bình luận gần như nổ tung, các fan đang coi live thi nhau spam comment trêu hai vợ chồng.…
Gặp lại nhau rồi, không biết nên vui hay buồn? KimBap à? Sao cậu vẫn sống chứ?...*****Gặp lại nhau rồi, không biết đây là lần cuối hay không? Hamster à? Sao cậu chưa chết?... *****Tương lai và quá khứ chúng như ác mộng vậy... Một bên là không biết điều gì sẽ đến với mình, một bên là những ám ảnh hiện mãi trong đầu tôi…
Tác phẩm được dịch với sự cho phép của tác giả, bản gốc thuộc về tác giả và bản dịch thuộc về người dịch & Lavender cho em. Chỉ được đăng tải tại Wattpad và Wordpress chính thức của Lavender cho em. Bản dịch chỉ đảm bảo độ chính xác từ 70-80%. Chúng mình luôn hoan nghênh các lời góp ý thiện chí từ mọi người để có thể cải thiện các bản dịch! Vui lòng không sao chép ý tưởng, đăng lại dưới bất kỳ hình thức nào.…
Author: BG Pairing: Jackmark (main), Bnior Category: Vui, HE. Discamery: Ngoài đời họ không thuộc về tôi nhưng trong đây họ thuộc về tôi. Vương Gia Nhĩ - Wang Ka-Ye - Jackson Wang Đoàn Nghi Ân - Tuan Yi-En - Mark Tuan Phác Chân Vinh - Park Jin Young - Junior Lâm Tề Phạm - Im Jae Bum - JB Phác Chí Mẫn (Nhân vật phản diện hư cấu) "Vương Gia Nhĩ chưa từng thua cuộc trong những cuộc vui do chính hắn tạo ra, cho đến khi bại trận dưới tay Đoàn Nghi Ân." - Cá cược là một long-fic đã hoàn thành gồm 130 chap. Nghe thì có vẻ dài nhưng thật ra một chap thường rất ngắn thôi, từ 300-400 word thôi à, nên mỗi lần đăng mình sẽ đăng 2 chap một lần nhé. - Đây là một fic không quá chú trọng vào câu văn, không diễn tả sâu vào tâm trạng và hình dáng nhân vật, cũng không miêu tả chi tiết cảnh vật. Cái gì cũng chỉ tả sơ qua, nó giống kiểu như Drabble vậy đó. - Hy vọng các bạn yêu thích fic này và vote bình chọn cho mình. :)…
Thứ 2...Mưa bay bên ngoài ô kínhEm vẫn cứ thế cuộn tròn giấc mơAnh vẫn chưa tới như ngày hôm qua đã hẹnMưa bay buồn lắm anh có biết không?Hôm nay thứ 3...Mưa ngày một lớnTrên Radio toàn bài hát buồnAnh vẫn chưa tới như ngày hôm kia đã hẹnCơn gió ngoài kia có cuốn anh đi?Thứ 4 ~ Thứ 5...Em có nên khóc chưa nào?!?Đừng khóc đừng khócAnh chắc chỉ là ngủ quên thôi...Chọn một ngày đẹp nhất để biến mấtMột ngày đẹp nhất để bỏ rơi emLàm ơn đừng nói chia tay vào ngày mưa lớn thế nàyMột ngày đẹp nhất để đánh mất emMột người yêu anh hơn cả chính mìnhLàm ơn cố gắng chọn cách nào đó để em bớt cảm giác đớn đau?!?Được không anh?!?...Thứ 6...Lang thang một mình trên phốChẳng dám nghĩ đến dù chỉ là phút giâySợ lắm cảm giác không còn lại anh bên mìnhSợ lắm sợ lắm anh có biết không?!?Phố vắng mưa bay cuối tuần lạnh quáEm đã thức trắng bao đêm để nhớ anhNhớ, nhớ, rất nhớNhưng sợ nhiều hơn anh ah!!!Chẳng dám ngủ say chẳng dám thức dậyThế là hết tuần, em có nên khóc chưa nào?Em khóc và ước:"Anh chắc chỉ là ngủ quên thôi!!!"...Hãy nói với em tất cả chỉ là một giấc mơ phải không?!?Chỉ cần giả vờ bật khócAnh sẽ xuất hiện!!!Chắc mưa ngoài kia chẳng ngớt đâu anhVà anh cũng không quay trở vềChẳng dám ngủ say Chẳng dám thức dậyChẳng dám nghĩ đến dù chỉ là phút giây!!!...…
Câu chuyện gửi cho người mình thầm nhớ."Nhưng mong rằng cậu ta sẽ cho tôi một chút ảo tưởng. Hãy cho tên hèn mọn Kwon Soonyoung được ảo tưởng một chút thôi được không, Jeon Wonwoo?Ảo tưởng rằng cậu cũng thích tôi.Và con đường cậu đưa tôi về trải đầy màu hoa rực rỡ?"…
Lớp mẫu giáo A17 là nơi có những đứa trẻ "kỳ lạ nhất vũ trụ" tụ họp lại - từ bé Chan mê nhảy múa, Wonwoo trầm lặng như sách giáo khoa sống, đến Seungkwan hay méc và Jeonghan lém lỉnh thích dụ bạn ăn vụng.Choi Seungcheol, thầy giáo chủ nhiệm lớp, vừa dịu dàng vừa cứng rắn khi cần, là chỗ dựa tinh thần cho cả lớp A17 và... một cậu bé đặc biệt - Wonwoo, đứa trẻ thầy nhận nuôi sau khi anh trai mất.Một ngày nọ, bé Lee Chan (Dino) - ba tuổi rưỡi, hoạt náo, nhiều năng lượng và là "nỗi lo ngọt ngào" của ba - chính thức đến lớp. Cậu bé được nuôi dưỡng bởi Kim Mingyu, người cậu ruột nay là chủ chuỗi quán cafe nổi tiếng toàn cầu. Chan không giống ai. Và Chan cũng không cần ai giống ai.Ngay ngày đầu tiên, Chan đã tuyên bố rõ ràng:> "Ba con chưa có vợ đâu á... thầy có muốn làm không?"Câu nói đó làm cả lớp ồ lên, ba đỏ mặt, thầy lặng người,và bắt đầu hành trình ấm áp, đầy tiếng cười, nhưng cũng chứa nhiều khoảng lặng giữa:- Hai người đàn ông từng mất mát, dần tìm lại những nhịp đập dịu dàng.- Hai đứa trẻ ngây thơ, chữa lành nhau qua những cái ôm nhỏ, những chiếc bánh vụn, những giấc ngủ trưa rúc vào nhau trong chăn hoa.- Và mười một đứa bé, mỗi bé một màu, vẽ nên bức tranh tình yêu giản đơn, đầy phép màu trong lớp A17 nhỏ xíu.---🌤️ Một câu chuyện không có phản diện,chỉ có cà phê thơm, bánh quy mềm, nước mắt nhẹ như mưa và trái tim cần được yêu đúng cách.GyuCheol & 11 đứa nhỏ - một gia đình không giống ai, nhưng là duy nhất.---…
Mingyu và Wonwoo là bạn cùng phòng ở trường đại học, và ngày hôm ấy tình cờ là sinh nhật của Mingyu. Cái áo thun kì một cục Seungkwan tặng cho cậu đã gây ra mọi vấn đề.Meanie | G | college!AU; fluff; slight angstwritten by [email protected] by hanatranslation is under author's permission.do not take out/edit.…