Nhìn vào mắt em|JENSOO
Paris...Nhưng ấm áp đến lạ...…
Paris...Nhưng ấm áp đến lạ...…
lee Sangho và Kim ChangDong đồng hành cùng nhau từ SKT tới Nongshim, cả 2 có tình cảm với nhau và đã bước vào một mối quan hệ dù không công khai để cho đối phương không bị ảnh hưởng bởi cư dân mạng. sau 1 năm ở Nongshim, cả 2 đều hết hợp đồng và đã tách nhau ra mỗi người 1 đội, dù vậy vẫn giữ được mối quan hệ hẹn hò.…
Author : KenDisclaimer : Kibum là chủ nhân của MinMin, không ai được đụng vào MinMin ngoài BumPairing : KiMinRating : PG13Warning : Vô hạiCategory : Sad (không đến nỗi)Status : CompleteSummary : "Đừng nói lời chia tay với em màBởi em vẫn luôn yêu anhTất cả những thứ khác chỉ là giả dối..."…
< Viết theo cảm hứng >Vì đây là bộ truyện viết theo cảm hứng nên không có quy định ra chương đúng ngày đúng giờ. Xin mọi người thông cảm cho mình nhé !~~~~Ngay từ lần đầu gặp anh, cô đã cảm nhận được giữa cô và anh có một loại cảm giác kì lạ, và cô đặt tên cho nó là " CẢM GIÁC KÌ QUÁI " sau đó cô điên cuồng tìm hiểu xem nó là gì. Có phải nó thông báo việc gì đó cho nàng ở tương lai với mối quan hệ của cô và anh ? Cả nhà hãy cùng Cún Cún tìm hiểu xem thứ cảm giác ấy là gì và nó sẽ thông báo trước cho nàng biết sự việc gì ở tương lai nhé ! ~~~~Ký tên : Cún Cún ~~~~…
ngược,đam mỹ…
=))))))))) mình muốn nói là mình thíc ảnh cũm hơi nhiều nhiều nma kco chỗ riêng tư để nói í…
Ta còn nhớ rất rõ năm đó phu quân dắt tay ta lên núi, hắn nói ta là ta không xứng đáng được sống, không xứng đáng là thê tử của hắn, lòng ta đau, phu quân bỏ lại ta trong rừng, ta mơ hồ cảm nhận được ta sắp bị sói vồ xong khi tỉnh lại ta thấy mình nằm trong vườn đào nhà ai, nhà ân nhân cứu mạng.Trích :Tế Thuỷ xoa xoa vết hằn trên cổ, Tại Nhan Vi nhíu mày :- Đừng động vào vết thương trên cổ ngươi, có sẹo rồi thì đừng có khóc lóc với ta, đòi ta tìm thuốc chữa sẹo để ngươi đi lấy phu quân khác.Tế Thuỷ hừ mũi :- Ta không thèm, nhìn đến nó tại lại muốn chết, sao không cho ta chết đi.Tại Nhan Vi nói :- Mạng ngươi không cần, ngươi cứ vứt. Ta cần mạng ngươi, ta cứ cứu.Trích hai :Trong cái thao tắm nhỏ bé này chứa đến hai con người, một người không mảnh vải che thân còn người kia y phục mong manh ước sũng, Tại Nhan Vi đưa tay lên má nàng liền bị nàng hất ra :- Đừng động vào ta!!!Tại Nhan Vi không giận cũng không vui, chỉ hỏi :- Vì sao?- Vì điện hạ đã có người trong mộng, vị quận chúa nơi Bắc Thần kia không đáng bị cắm sừng như vậy, người động vào ta khác nào đang cắm trên đầu nàng ta một cái sừng?Tại Nhan Vi như có ý cười :- Nàng ghen?- Ta không ghen.- Nàng biết gì không Tế Thuỷ?- Gì?- Nàng luôn nghĩ ta cứu nàng là tiện tay cứu giúp, nàng luôn nghĩ ta chăm sóc nàng là rảnh rỗi mà làm, nàng luôn nghĩ ta có người trong mộng nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ là ta yêu nàng hết.…
Định mệnh, duyên kiếp hay chỉ là...trùng hợp, ngẫu nhiên? Cả hai đều không quan trọng...quan trọng là đúng người đúng thời điểm!…
Có một kiểu tình yêu, gọi là sự mê muội ấm áp. Nó như gần như xa, nhưng lại khiến trái tim người ta rung động. Bởi vì trái tim rung động, cho nên mới vỡ tan. Cuối cùng, sự rung động của trái tim khiến người ta sợ hãi, sợ hãi đến mức phải chạy trốn.…
"Em thật sự mong rằng, anh sẽ không biết được em yêu anh nhiều đến mức nào. Để sau này dù có ra sao, em đều có thể lặng thầm yêu anh nhiều hơn chút nữa!"Author: Pathetic (quacotdang)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi, chỉ có câu chuyện này là của tôi mà thôi, mục đích phi lợi nhuận.…
lần đầu em viết truyện nên ko hay lắm ạtruyện 100% ko có thật ạ…
Đây là câu chuyện về những năm tháng thanh xuân rực rỡ nơi mái trường chuyên - nơi có khát vọng, áp lực, những lần ganh đua, và cả những rung động đầu đời. Nhân vật chính là một cô gái xuất thân nghèo khó nhưng đầy nghị lực, luôn khao khát vươn lên bằng con đường học tập. Cô chạm tới giấc mơ khi đỗ vào trường chuyên danh tiếng, nhưng lại luôn day dứt khi chỉ kém thủ khoa một bậc.Giữa bao kỳ vọng và áp lực, cô và cậu bạn thủ khoa từ đối thủ dần trở thành người đồng hành, từ ganh đua chuyển thành thấu hiểu, để rồi tình cảm trong trẻo của tuổi học trò âm thầm nảy nở. Một câu chuyện vừa ngọt ngào, vừa day dứt, gói trọn sắc màu thanh xuân vườn trường - nơi tuổi trẻ được sống hết mình, yêu hết lòng và trưởng thành qua từng thử thách.…
Đây là câu truyện có thật ( chuyện của tác giả đoá )mong mọi người đừng sao chép nhak nếu mọi người muốn đem ik đâu thì hỏi tui một tiếng nhak! cảm ơn chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ^ω^…
Thương em là thật, yêu em là thật và xa em cũng chính là sự thật. Cùng em trải qua tất thẩy những câu chuyện của ngày trẻ. Đã nắm tay em qua biết bao bước ngoặc nhưng khoảnh khắc em đón lễ trưởng thành của cuộc đời lại không có tôi. Đến lúc gặp lại, em đã có ai đó bên cạnh nhìn cử chỉ ấy nụ cười ấy chắc em đã có người mới cùng san sẻ vui buồn, vui vì em đã quên được một gã tồi như tôi, chúc em hạnh phúc. Từng hi vọng rồi lại thất vọng, từng chờ đợi đến mỏi mòn rồi phải cố từ bỏ, từng yêu đến điên dại và phải tỉnh lại sau cơn mê với men tình. Anh cho tôi biết làm sao để yêu một người thật sự và cũng cho tôi biết không phải chỉ cần yêu hết lòng và chờ đợi kiên trì là sẽ được đáp lại. Anh nói tôi hãy chờ anh, rồi một năm, năm năm, và mười năm tôi cũng gặp lại anh nhưng là anh và cô ấy. Chúc anh hạnh phúc cùng người con gái anh thương nắm tay bước vào một lễ đường trải đầy hoa hồng, dưới sự chúc phúc của tất cả mọi người mà không phải lo sợ bất kì một lời dị nghị hay bàn tán nào cả, và cảm ơn anh. Cứ như thế hai con người còn thương nhau lại bị một thứ lý trí nào đó ngăn cản không dám tỏ bày lòng mình cho đối phương. Không biết đến cuối cùng đoạn tình cảm ấy sẽ ra sao nhỉ ? Au : VA ( Trần Duyên ) 🥑🥑…
Khoa và tôi là thanh mai trúc mã. Nhà chúng tôi ở sát nhau nên ba mẹ đôi bên cũng thân thiết lắm, dự tính sau này hai đứa cưới nhau nữa. Nghĩ tới đã thấy hạnh phúc làm sao. Nhưng vì hai gia đình xảy ra mâu thuẫn nên đã tuyệt giao, và kể từ đó cậu và tôi không còn trò chuyện với nhau nữa... Sau 15 năm, ước mơ trở thành cô giáo dạy Anh của tôi đã thành sự thật. Tôi đã gặp lại trúc mã của tôi khi đang ăn mừng cùng cô bạn thân. Cậu ta còn là chủ tịch của trường mà tôi đang dạy nữa!!?? Một sự trùng hợp đầy bất ngờ. Và sau đó, những ngày tiếp theo sau khi gặp cậu ta cứ như là địa ngục đang vẫy chào đón tôi...…