[Twoshort] [HopeMin] Đơn Phương
Đọc đi rùi bít ha😆…
Đọc đi rùi bít ha😆…
Là bạn thân của nhauNhưng tôi không nghĩ rằng tôi sẽ yêu cậu!!…
Lá thư gửi một thằng ngốc.…
"Trong quỹ đạo của ba người, tôi vốn là một Mặt Trời kiêu hãnh, nhưng vì thương cậu mà tự nguyện thu mình làm một vầng trăng lặng lẽ."Thanh xuân của tôi là những tiếng cười vô tư bên Hạo Dương và Hạo Lâm. Nhưng phía sau tình bạn "siêu cấp" ấy là một bí mật nực cười: Tôi mượn sự phiền phức của người mình không thích, chỉ để đổi lấy vài phút tâm sự với người mình thương.Khi Ánh Dương mãi hướng về phía trước, vầng trăng nhỏ liệu có tìm được lối thoát cho chính mình?…
Và thế là em đã biết nhớ thương...…
⚠️Truyện không liên quan đến bất kì yếu tố nào của lịch sử, là do bản thân mình nghĩ ra. Sẽ có một số tên gọi quen thuộc nhưng không đúng với sự thật lịch sử. ⚠️Tóm tắt: Công tên Duệ Minh là thừa tướng Nguyên Quốc. Hắn đơn phương thanh mai trúc mã của mình Tư Hạ là Quốc Sư của Nguyên Quốc, cũng là Hoàng Hậu của Hoàng đế Nguyên Phong Nguyên Quốc.Thụ là Mạc Y Ninh, gia đình thương gia khá giàu có vùng Giang Nam. Y Ninh cũng là bạn học của Duệ Minh và Tư Hạ. Có đều từ nhỏ đã không được thông minh, biết đọc chữ đã là may mắn, nhưng trời không diệt ai, y thân thể khỏe mạnh, là một nhân tài vỏ thuật. Cha của y vui mừng mời các danh võ khắp nơi về dạy. Cuối cùng cũng đậu Võ Trạng Nguyên làm nỡ mày gia tộc. Y không được thông minh nên y rất ngưỡng mộ những người có trí hơn người. Đặc biệt là Duệ Minh, người đồng môn với mình, hắn luôn được ân sư khen hết mực. Cũng nhiều lần chỉ dẫn y, y rất cảm động, ai cũng chê y ngốc không chịu chơi cùng, cũng không ai chịu chỉ bài cho y. Kể từ khi ấy, y quyết tâm luyện võ, mong muốn sau này có thể đứng cạnh Duệ Minh, mãi mãi không rời xa. Trên chiến trường đẫm máu, một thân hắc y, tay phải cầm kiếm, tay trái nắm chặt một chiếc thắt lưng đã bị phai màu, chỉ may cũng bung ra. Một mực nắm chặt như thể hắn vẫn luôn bên cạnh, mỗi một vết thương bị chém xuống chính là vì y mà chịu đựng. Từng chút một mong người sẽ nhớ đến mà thương xót cho y.Một đời dõi theo người, nhưng người lại sánh bước bên người khác, nâng đỡ người, sợ người đâu sợ người…
Thế nào là tình yêu?Chưa từng có ai định nghĩa được tình yêu. Không phải do nó quá phức tạp hay khó nói, mà là đối với mỗi người, tình yêu vốn dĩ rất khác nhau, vì vậy mà chỉ có thể tự mình cảm nhận, không phải qua lời nói mà xuất phát từ trái tim chân thành.…
Chuyện xoay quanh về một tình yêu cấm kỵ vừa đắng vừa ngọt của hai con người hoàn toàn ngược chiều nhau nhưng lại hợp một cách kì lạ . Bạch Ánh Dạ , nữ chính của chúng ta ,25 tuổi, là một điệp viên được chính phủ cài vào một thành phố cùng một số đồng đội hỗ trợ để thực hiện nhiệm vụ truy bắt tên sát nhân được mệnh danh là " tử thần " một kẻ thích đi lấy những mạng sống của những con người tệ nạn ,vừa là một tên bệnh hoạn vừa là một kẻ tội đồ có tư tương đạo lý khác người .Ánh Dạ, cô ấy đã chọn vào một trường đại học được cho là có nhiều nạn nhân xung quanh khu vực gần trong phạm bị sát hại để điều tra nhưng sau nhiều tháng nỗ lực thì chỉ biết được một số thông tin về hắn cho tới một ngày, cô vô tình gặp được Tạ Lục Dương , một sinh viên đại học năm 3 nhỏ hơn cô 4 tuổi, hướng ngoại, chu đáo và đẹp sắc,trong thời gian làm quen hai người đã nảy quanh hệ mập mờ .Cô không biết rằng người cô hằng đêm suy nghĩ là là chính kẻ cô phải tóm thừa sống thiếu chết.…
một hoàng hậu, một cung nữ và một thái tửTruyện được @aKo756 viết ( có thể gọi là mona )NGHIÊM CẤM REUP, CHUYỂN VER…
Một câu chuyện muốn quên nhất của mình. Gửi gắm những cảm xúc khi ấy vào đây. Mong được mọi người góp ý *tung hoa*…
Tình yêu này bắt đầu từ một người, và cũng chỉ do một người kết thúc...…
Tôi và anh vĩnh viễn chỉ là 2 cá thể riêng biệt, vĩnh viễn không thể trở thành chúng ta.…
Ngày anh nói lời yêu cô, cô từ chối vì cảm thấy mình chưa xứng với anh.Ngày cô đủ tự tin để yêu anh thì trái tim anh không thuộc về cô nữa rồi.…
"Hoàng cung - nơi quyền lực và toan tính đan xen. Nơi ánh trăng chiếu rọi những góc khuất của lòng người, và mỗi bước đi đều mang theo âm mưu." "Trẫm muốn xây dựng giang sơn vững mạnh, nhưng liệu lòng người trong cung có cho phép điều đó?" "Nếu sống trong hậu cung chỉ là để tranh đoạt, vậy ta thà đứng ngoài cuộc. Nhưng lòng trung thành... có lẽ ta không thể né tránh." "Nếu ngai vị Hoàng Hậu thuộc về nàng, ta sẽ biến nó thành ngai vị của kẻ thua cuộc." "Lam tỷ nói đúng, chỉ cần ta nghe theo, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn..." "Hậu cung này... chẳng khác nào chiến trường, chỉ một bước sai cũng có thể mất mạng." Tên truyện: Nguyệt Hạ Mưu Cung "Cuộc chiến giữa tình yêu, quyền lực và mưu đồ - ai sẽ là người nắm giữ vận mệnh cuối cùng?"…
Cho dù cậu không làm gì nhưng cậu đã có trái tim tớ…
Những mẫu chuyện ngắn của Hanlice…
Cô bạn mới tới đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu, Duy Thần.Cô bước qua cuộc đời cậu như gió thoảng, nhưng để lại những cơn bão trong tim - mà mãi sau này, cậu mới dám gọi tên là: Thiên Di.Tại ngôi trường THPT Mozart cổ kính, giữa những tiết học ngập tràn ánh nắng, giữa những lần lỡ tay rơi bút hay che ô giùm ai, hai con người tưởng chừng xa lạ lại vô thức bước vào thế giới của nhau.Ngô Duy Thần - trầm lặng, sâu sắc, mang trong mình một ký ức chưa bao giờ được nói ra.Lâm Thiên Di - mơ mộng, ấm áp, ngây ngô nhưng luôn tỏa sáng rực rỡ.Họ không bắt đầu bằng một lời tỏ tình.Họ bắt đầu bằng... sự im lặng, ánh nhìn, và những lần tình cờ không phải tình cờ.Liệu có một ngày, cậu đủ can đảm để bước đến và giữ lấy khoảng trời ấy - nơi có người con gái mà cậu đã âm thầm chờ đợi suốt bao năm?…
đơn phương là thứ tình cảm chỉ được phép buồn ,không được phép ghen…