Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện thể loại : Ngôn tìnhNhân vật nam chính : Đông Triết ( Biệt danh : Bé tiểu thụ )Nhân vật nữ chính : Lee Trân ( Biệt danh : Mọi ng tự tìm hiểu trong truyện nhé )Thưa các anh các chụy rằng chuyện này k có cảnh nóng chỉ rằng cho nhg ng thiếu tình cảm yêu thương từ đối phương thôi ạ. Nên mong anh chụy thông cảm và ủng hộ bộ truyện này của em ạThank you so much***Chụt chụt…
"So you said, you found, somebody else."---------------------------------------Dựa trên sự thật đã từng trải.CHÚ Ý: Nếu muốn reup thì phải thông qua mình trước nhé :) Mong mọi người ủng hộ ^^…
Tác phẩm : Đơn Phương Đau Đớn Nhường NàoTác Giả : Tiểu Hoàng---------------------------------------------------------------------****Lưu ý : Tác phẩm chỉ được đăng tải duy nhất tài khoản Wattpad id @Lienh_ tên Tiểu Hoàng ngoài ra không đăng tải trên bất cứ nền tảng, tài khoản nào khác.…
Mỹ Vân từ nhỏ đã không mấy hạnh phúc và sau khi lớn cô vẫn luôn khao khát có được tình yêu từ Chính Khoa nhưng cô thật không may mắn vì Chính khoa từ lúc sinh ra đã là người được hưởng hạnh phúc và những thứ phú quý từ nhỏ đến lớn . Tuy hai người cùng học một lớp nhưng cứ như mỗi người ở hai thế giới khác nhau và dường như mãi mãi cô sẽ không với được tình yêu của anh . Nhưng cô đã buông bỏ anh khi đã quá mệt mỏi.... nhưng tại sao?? anh lại kỳ lạ như thế này???…
Câu chuyện viết về một cậu bé 16 tuổi sống tại một vùng nông thôn. Cậu đã từng bị kì thị vì giới tính của mình. Nhưng thời gian trôi qua, giới tính thứ ba dần được chấp nhận trong xã hội. Cậu kết được những bạn tốt nhưng dù tốt thế nào họ cũng dần rời xa. Nhưng gần đây, cậu đã rung động một chàng trai học cũng khối với mình. Và câu chuyện bắt đầu từ đó...…
Tên truyện: Cây cam ở nhà cậu ấy, nhưng quả cam cứ rụng sang nhà tôi suốt (ต้นส้มอยู่บ้านเขา แต่ผลส้มหล่นมาบ้านเราตลอดเลย) Tác giả: Littleskyofme ✿Mô tả: "Nhà Koh không trồng cam, nhưng lại được ăn cam suốt, thật khó hiểu." Đây là câu chuyện về một "nhóc tì mê cam" và một "chủ nhân cây cam" - người mà chưa bao giờ được ăn quả cam nào từ chính cây của mình dù chỉ một ngày.Nội dung: Sát vách nhà Koh có người mới dọn đến, mang theo một cây cam lớn. Lạ lùng thay, ngày nào cũng có cam rụng xuống từ cái cây ấy sang sân nhà Koh. Koh bèn đặt nải chuối để "đổi lễ" lại, và rồi nải chuối cũng biến mất. Nếu nhà này đã có con quỷ ăn cam, thì nhà bên kia chắc chắn cũng phải có con quỷ ăn chuối rồi!Chủ nhân của cây cam đó thực chất cũng tên là Koh. Thật là bực mình, tại sao cái thằng nhóc đó lại có cái tên ngầu y hệt như cậu cơ chứ!…
Mười tám tuổi, chúng ta yêu bằng tất cả sự trong trẻo mà không cần điều kiện.Duy gặp Linh vào năm cuối cấp, khi THPT ĐND giải thể và cậu chuyển đến THPT HVL. Từ những lần trao đổi bài, từ ánh nắng bên cửa sổ lớp 11B2, một mối tình âm thầm bắt đầu - lặng lẽ, bền bỉ và không được gọi tên.Năm năm trôi qua, họ lớn lên trong hai thế giới khác biệt.Linh bước vào cuộc sống đủ đầy với những chuyến đi và lựa chọn mới.Duy ở lại với phòng trọ nhỏ, với ước mơ kỹ thuật và những đêm thức trắng.Đến một ngày, Duy lấy hết can đảm để nói ra điều mình giữ trong lòng suốt năm năm.Nhưng thứ cậu nhận lại chỉ là một khoảng lặng."Tôi Yêu Em, Nhưng Là Em Của Năm Mười Tám" không chỉ là câu chuyện về một mối tình đơn phương, mà còn là hành trình trưởng thành của một chàng trai khi nhận ra: đôi khi điều ta yêu không phải là một con người ở hiện tại, mà là phiên bản họ từng là trong ký ức.Có những mùa hạ không trở lại.Có những người chỉ thuộc về thanh xuân.Và có những tình yêu... sinh ra để dạy ta cách buông tay.…
A Di Đà Phật - Ta đã là người xuất gia,thí chủ đừng nên ái luyến.Kiếp này chàng phụ ta,bất phụ Như Lai.Kiếp sau ta vẫn tiếp tụ mc ái luyến chàng.Kiếp sau...và kiếp sau nữa đến khi tóc trên đầu chàng trở lại để phải mộ ta - Vạn Nhất,chàng hãy nhớ! Thiếu nữ vướn tình kiếp với Chúng Tăng sẽ phải chịu bi thương.…
Mình là một người không giỏi viết lách, truyện này được mình viết dựa trên những gì có thật và đã xảy ra trong cuộc đời mình, về mối tình đầu, mối tình đơn phương, mối tình năm 17 tuổi... Bởi đây là tình cảm rất đáng nhớ đối với mình, mình muốn lưu giữ lại. Mình mong rằng những bạn đọc có thể cảm nhận được tất cả ý nghĩa và tình cảm của mình sau khi đọc xong câu chuyện. Cảm ơn tất cả mọi người!!…
Đúng vậy, hắn và cô thật sự là "bạn cùng chung hoạn nạn", tình cảm không ai sánh được! Có điều, khi bất cứ ai hỏi hai người bọn họ quen nhau như thế nào thì hắn và cô cũng rất ăn ý... thà chết chứ không cung khai! Đùa cái gì chứ, muốn bọn họ thành thật thừa nhận, nói hắn và cô là vì duyên "chó" mà kết bạn sao? Là vì "chó rượt" nên bị ép thành một cặp... vậy mặt mũi của bọn họ biết để vào đâu chứ! Cho nên đương nhiên hắn và cô phải tay nắm tay, lòng bảo lòng cùng nhau giữ vững bí mật! Nhưng khi nụ hôn đầu tiên của cô bị hắn cường đoạt đi, vậy mà hắn lại hoàn toàn không nói sorry với cô. Còn dám khăng khăng nói đó chẳng qua là dán "Salonpas" mà thôi, bảo cô đừng so đo như vậy. Cái này, cái này... mà còn có thể nhịn được thì không gì không thể nhịn nữa. Cô quyết định chiến tranh lạnh với hắn, xem xem ai lợi hại hơn? Nhưng khi hắn bị cô chỉnh thảm, số xui phát huy công lực, trở thành đệ tử của thần xui xẻo thật sự thì... Cô lại không nỡ hơn bất cứ ai, nhịn không được mà muốn dịu dàng với hắn một chút. Cái này... chẳng lẽ là tình yêu?! Nghĩ như vậy, hai "đại biểu xui xẻo" lập tức quyết định dắt tay nhau đi về phía con đường hạnh phúc thênh thang. Có điều... xui xẻo sẽ không di truyền mới đúng chứ!…
Tên:Tán cũTác giả:Hoa BụpTruyện đầu tiên bước vào con đường tiểu thuyết ạGiới thiệu:Ân Nhạn - cô gái học bá lặng lẽ, mang vẻ đẹp dịu dàng như ánh nắng đầu thu, không quá nổi bật nhưng khiến người khác phải ngoảnh lại khi đi ngang.Liêm Dương - chàng trai bảnh bao, năng động, nổi bật như ánh mặt trời giữa sân trường. Cậu mang nụ cười khiến người ta muốn ở lại, nhưng trái tim lại chẳng dừng lại quá lâu với bất kỳ ai.Một người chậm rãi sống, chậm rãi yêu.Một người rực rỡ xuất hiện, rồi rực rỡ rời đi.Dưới tán cây cũ ấy, có người từng đợi, từng thương, từng nghĩ chỉ cần im lặng là đủ giữ một người ở lại.Nhưng hoá ra...…
Thế nào là thất tình?Thất tình là trạng thái một chiều trong quan hệ luyến ái không được bên kia đáp lại tình cảm của mình dành cho đối tượng một cách tha thiết, việc từ chối đáp lại tình cảm này được thực hiện công khai hoặc ngầm hiểu là như vậy, điều đó trực tiếp gây ra những trạng thái cảm xúc qua nhiều cung bậc khác nhau, từ sự buồn chán, đau khổ, cô đơn, hoang mang cho đến tổn thương.Hay chỉ đơn giản là ngay từ khi bắt đầu thích anh thì cảm giác thất tình chẳng lẫn vào bất kì loại cảm xúc nào khác. Mỗi ngày mỗi ngày đều rõ ràng như thế. Nhưng em thích anh, em sẽ gom nỗi buồn này đong đầy một cái lọ thủy tinh rỗng để ngoài ban công, khi nắng lên xuyên qua cái tình cảm nhỏ bé đó, em có thể lạc quan mà nói rằng: "Khoảnh nhìn thấy anh là khoảnh khắc đẹp nhất."- Em có nên trồng một bông hoa không?…
CỬA HÀNG BÁN SƠN PHẢN QUANG NIPPON MÀU ĐEN CHÍNH HÃNG GIÁ RẺ TẠI TPHCMLiên hệ 0918 68 16 27 Ms Hồng Châu - Phòng tư vấn và bán hàngĐại lý bán sơn phản quang Nippon màu đỏ tại HCM Cửa hàng bán sơn phản quang Nippon màu vàng giá rẻ tại HCM. Cửa hàng bán sơn phản quang Nippon màu trắng giá rẻ tại HCM. Cửa hàng bán sơn phả phang Nippon màu đen giá rẻ tại HCM Đại lý bán sơn phản quang Nippon đỏ ở quận Phú Nhuận. Đại lý bán sơn phản quang Nippon ở quận Tân Phú. Đại lý sơn phản quang Nippon ở quận Tân Bình. Đại lý sơn phản quang Nippon ở quận Gò vấp. Đại lý sơn phản quang Nippon ở quận Thủ Đức.Thông tin liên hệ tư vấn và báo giá chính xác, nhanh nhấtCông Ty CP ĐT Hợp Thành PhátVP: 89 Cộng Hòa, Phường 4, quận Tân Bình, TPHCMVõ Thị Hồng ChâuBộ phận tư vấn và bán hàngDi động: 0918 68 16 27Tổng đài: 19006716 - số máy lẻ 203Email: [email protected]…
Vô tình gặp, vô tình thích, vô tình nhớ, vô tình đau rồi lại vô tình lướt qua nhau như hai kẻ qua đường. Đó mới chính là thanh xuân của chúng ta...Mối tình đầu là khoảng thời gian đẹp đẽ tựa hồ như một giấc mơ nhưng sẽ không bao giờ có kết quả.Tình bạn thuở thiếu thời chính là tình bạn chân thành ấm áp nhất. Trong những năm tháng đó, chúng ta từng xem nhau như hình với bóng, cùng nhau khóc cùng nhau cười, cùng nhau buồn cùng nhau vui. Cùng nhau mơ về một tương lai tươi sáng, một lời hứa hão huyền lạc quan. Dẫu sau này mỗi đứa có một nơi phương trời đi chăng nữa, thì khi nhìn lại cũng sẽ nhớ rằng chúng ta đã từng cùng nhau ngồi dưới một mái trường, từng đau đầu vì một kì thi gian khổ.…
Tác giả: Tang KiềuTình Trạng: Đang lết.Trang web đăng chính thống: WattpadThể loại: Mỹ diện Công nhưng tâm tư vừa lệch lạc vừa tam quan bất chính - Thụ nhu nhược si tình yêu thầm Công nhưng không thể thừa nhận. Em trai x Anh Trai (Không cùng huyết thống, thụ là con riêng của mẹ kế công.) Showbiz, Giới Giải Trí, Song hướng yêu thầm, Cao H, thao túng tâm lý, có vấn đề về tam quan, ngược ngọt lẫn lộn. (cảnh báo: Công có đời sống buông thả.)Văn Án:Lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Thường Nghiên, trong đầu Đình Nghiêm Lạc chỉ có một câu hỏi."Trên đời này thật sự có người... có thể toả sáng rực rỡ đến vậy sao?" Đứa trẻ sáu tuổi, nhỏ hơn Nghiêm Lạc chỉ hai tuổi, đem bông hoa anh túc vừa hái được cài lên bên tai phải của Nghiêm Lạc, trên môi treo nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giọng nói ngọt ngào trong trẻo."Anh hai, đẹp lắm."Cũng cùng một câu nói đó mười một năm sau, ánh đèn mờ đổ lên cơ thể của hai người đang dựa vào nhau, Thường Nghiên ở phía sau, hơi thở dồn dập gấp gáp, chóp mũi dán vào sau gáy Nghiêm Lạc rải những chiếc hôn xuống, cố tình tạo ra vết tích như đánh dấu vật sở hữu, cụp mắt ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm những hạt mồ hôi hoà cùng tiếng nỉ non, Thường Nghiên cong môi cười, giọng nói trầm thấp khàn đặc."Anh hai, đẹp lắm."Đó là lần đầu tiên Đình Nghiêm Lạc cảm thấy không còn gì hối tiếc trên đời nữa.Nhưng . . .Đêm mà Đình Nghiêm Lạc ngỡ mình hạnh phúc nhất, cũng chính trong đêm đó, mẹ của cậu ta đã - Tự sát.___…
Cậu là Fourth Nattawat là sinh viên năm nhất đại học, cậu vì hiền lành nên hay bị mọi người bắt nạt ,cậu thường xuyên bị Gemini Norawit bắt nạt nhưng cách hắn bắt nạt cậu thật lạ , cậu vốn thích hắn từ lần đầu tiên gặp mặt không biết hắn có thích cậu không nhỉ... (hé lu tác giả hay viết sai chính tả hay viết thiếu một vài từ hơi khó đọc mọi người thông cảm nhé ) mọi người đọc truyện du dẻ…
Thanh xuân ai cũng có đôi lần rung động. Mỗi khoảnh khắc đều như một thước phim tua chậm làm người ta nhớ mãi. Có thể là tình đầu đẹp đẽ như ánh trăng sáng, hay là đau khổ như dằm trong tim. Tất cả như đều được định mệnh sắp đặt...Mỗi câu chuyện là một vũ trụ riêng lẻ. Nơi giữa người và người có những mối duyên ràng buộc. Để lại trong tâm trí những kỷ niệm khó quên...…
Ai cũng nói thời học sinh mà ngồi cạnh nhau thì càng ngày sẽ nảy sinh tình cảm với nhau, lúc thì từ cả hai phía nhưng có khi tình cảm chỉ đến từ một phía. Và tôi lại rơi vào trường hợp 2. Tôi đơn phương cậu nhưng cậu lại chỉ coi tôi là bạn thân. Từ lớp 10, cái lần đầu tiên tôi lạc vào nụ cười, ánh mắt của cậu, đã được 3 năm. Nếu nói ra tôi sợ sẽ mất đi cả tình bạn lẫn tình yêu, nhưng không nói ra thì cứ băn khoăn trong lòng không sao yên ổn được. Cứ thế tiếp diễn suốt 3 năm... cho đến một ngày tôi buộc phải chọn giữa im lặng hay nói ra sự thật…
Hỡi nhan sắc, ngại ngùng chi không nói,Cho trời thêm xanh, cho cảnh càng xinh.Cho dư âm vang động của lời tìnhLàm êm ấm đôi ngày xuân trống trải.Tôi lắng đợi! Nhịp lòng tôi đứng lại!Tôi cần tin! Tôi khao khát được nhầm!Cho tôi mơ một ảo tưởng thâm trầm,Và mặc kệ, nếu đó là dối trá!Mở miệng vàng! và hãy nói yêu tôi!Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi!(trích từ Bài thơ_mời yêu_ của tác giả Xuân Diệu)…