Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nguồn Ngonphong****************************************Gánh vác trọng trách bảo vệ hòa bình của nhân dân cho nên công chúa Hòi Hột được gả vào Trường An, không chỉ muốn hoàn thành sứ mạng mà còn phải cưa đổ mỹ nam vương gia, hòa thân không đơn giản như tưởng tượng. Ps : hòa thân ở đây là việc kết hôn Ơ của các thành viên hoàng tộc ) giữa các quốc gia với mục đích duy trì hòa bình... <3…
- " Tâm tư của em xin gửi vào nhật ký, mong một ngày nào đó nó có thể gửi đến anh. Chàng trai mà em đã hàng đêm mong nhớ, hàng đêm tương tư " - Thanh Nguyệt- " Chỉ mong người bình an vui vẻ sống đến hết đời. Tỏa sáng vì đam mê của bản thân và đạt được nhiều thành tích tốt hơn trong tương lai "…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Một câu chuyện viết về sự ngây ngô, khờ dại của chính tôi khi thầm thương người ấy, có ngọt ngào, có đắng cay...Đối với tôi...Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn, không vui.Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm của tôi vẫn ở đó, không đến cũng không đi.Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương tôi trao người vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi.Người có theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn muốn nắm lấy tay người, không muốn cách xa ..."Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, nhưng sao không thể nhìn thấy người.Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng sao không thể yêu người...?Thực sự có kiếp sau ư?Như vậy, tôi nguyện làm...một con bướm lãng du...một giọt mực thấm đều lan trên mặt giấy...một hạt cát bị gió cuốn bay xa ... "…
Lưu ý:cre ảnh đều đã có hết trên Facebook của mình.Mình ở đây chỉ sưu tập lại thôi,mình có nhận des ảnh miễn phí.Nhưng chỉ nhận cho Danganronpa và các fd mà mình đã nhắc đến trong bài ghim của trang cá nhân của mình nhé!Cre ảnh bìa:do mình tự làm.-Macaron-…
Có những câu chuyện, từ đầu đã biết sẽ không có kết thúc.Nhưng tớ vẫn chọn bắt đầu - bằng cách thích cậu, theo cách im lặng nhất.Đây không phải là câu chuyện của "chúng ta", mà chỉ là câu chuyện của riêng tớ - về một người chưa từng thuộc về mình.Nguồn: Chatgpt…
♡ Tôi đã từng yêu anh, dài hơn những năm tháng nhạt màu phía trước.♥ Dù thế nào đi nữa anh vẫn là người dưng tôi yêu nhất cuộc đời này.Đọc và cảm nhận.…
Tôi và anh tự khi nào đã trở nên thân thiết đến lạ thường. Tự khi nào chúng ta lại có thói quen nhắn tin cho nhau mỗi buổi tối, chúc nhau ngủ ngon. Tự khi nào chúng ta lại vui mừng khi gặp gỡ nhau ở các buổi ngoại khóa. Tự khi nào mà trong lòng tôi lúc nào cũng đầy hình bóng của anh, lo anh đã ăn gì chưa, đã uống gì. Tự khi nào mà tôi hình thành thói quen dõi mắt kiếm tìm bóng lưng quen thuộc của anh. Tôi đã từng biết bao lần hy vọng rằng anh sẽ mở lời hoặc chí ít tôi phải là người sẽ thổ lộ tình cảm trong lòng mình với anh. Nhưng tôi không dám, sợ rằng những suy nghĩ trong đầu mình chỉ là ảo tưởng của chính tôi. Tôi không muốn mất anh vì thế tôi chọn giữ sâu thứ tình cảm này lại mà tiếp tục đắm chiềm trong sự ngọt ngào và cảm giác vui sướng mà anh mang lại một cách thầm lặng.…
Valentine nào tôi cũng làm chocolate cho cậu, và lần nào cũng phải tự mình ăn hết số kẹo ấy trong nước mắt.Là do tôi không đủ can đảm, hay là do tôi sợ một cái gì đó sẽ đổi thay?___Tác giả : Zoo Thẩm (Yuk Mộc Du)Ảnh : _noithapcam_Couple: Chocolate đen đăng đắng - Chocolate trắng ngòn ngọtThể loại : Crush, valentine, thanh xuân vườn trường, OE,...Tình trạng : Đã hoàn thànhLưu ý : Cũng không có gì đặc biệt ;;^;; Nhưng nếu các cậu có thể đọc nó cùng với những cảm xúc mà tình đơn phương mang lại như một món gia vị thì sẽ tuyệt hơn rất nhiều đấy ạ =))[Series Crush _ Crush Vô Tâm]…
Tớ gặp người vào một ngày của mùa xuân. Hình ảnh người tự tin, điềm đạm khi đứng trên sân khấu phát biểu đã in sâu vào trong tâm trí của tớ.Người như một mặt trời tỏa sáng dù biết chả thể với tới nhưng tớ vẫn kiên trì đuổi theo.Thanh xuân của tớ đã được bắt đầu từ ngày hôm đó - lần đầu tiên nhìn thấy người.…
Tác Giả : MầmThể Loại: Ngôn tình, ngược, sủng Trạng thái: FullMột cô gái đã 28 tuổi nhưng một mối tình vắt vai cũng không có.Cô là cô nàng mạnh mẽ thích tự do, một chút kiêu hãnh nhưng kể từ khi gặp anh, cô hoàn toàn đổ gục trước anh kể từ đó cô quyết tâm theo đuổi anh và bị anh từ chối....Cứ ngỡ quá khứ của 5 năm về trước sẽ khiến anh sống mãi trong dằn vặt và đau khổ. Thế nhưng bỗng một ngày nào đó, anh chợt nhận ra rằng anh đã yêu cô.... anh không muốn buông tay cô."Anh có thể không chấp nhận chứ đừng nghi ngờ tình cảm của em""Nhớ đó, anh ở đây đợi em về. Lần này tới lượt anh sẽ theo đuổi em, phải bắt em về nhốt trong lòng mà yêu thương em chăm sóc cho em"…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…