| DonPete | hoả
và vết nhơ ấy là thứ mà cả hắn và gã có dùng cả đời cũng chẳng thể xoá được.…
và vết nhơ ấy là thứ mà cả hắn và gã có dùng cả đời cũng chẳng thể xoá được.…
Tôi tên là Nguyễn Ánh Ngọc , tôi thích thầm một người đó là cậu bạn cấp 1 của tôi. cùng tôi trở lại tháng năm mà tôi và sự đơn phương ấy nhé…
Sự trân trọng muộn màng…
Kỉ niệm của cô gái mắc căn bệnh Hanahaki…
Ngược - Ngọt - Thanh xuân vườn trường - tình tay 3 - thương thầm…
"Cậu ấy đến giữa những tiếng mưa và ở lại giữa những tổn thương..."…
Năm ấy ta còn đôi mươiKhi ta đang vui chơi vô tư trên giảng đường thì anh đã lăn lộn thương trườngKhi ta lấy hết can đảm tỏ tình với anh thì anh từ chối thẳng thừng... - khi nào thanh xuân của em qua rồi em mới biết, nhắn tin mà người ta không niềm nở ngay tu đầu mới là hay.- đúng rồi, tốt lắm, người em thích không thể tâm thường. Chúc anh ngủ ngon.…
Năm 17 là độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Cũng là lúc bắt đầu hiểu thế nào là "chia xa". Là lúc nhìn những cánh phượng rơi mà thấy lòng xao xuyến lạ. Là lúc viết những dòng lưu bút vội vàng, gửi gắm bao nhiêu điều chưa kịp nói. Vào cái năm ấy, bước chân còn ngập ngừng trên ngưỡng cửa trưởng thành, ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn tiếng ve kêu râm ran và một mùa hè ở lại. Đây chỉ là một quyển nhật kí gồm những cảm xúc và tâm trạng của một cô bé mới lớn, ghi lai chút kỉ niệm nhỏ trong khoảng thời gian tươi đẹp ấy…
Chương trình tưởng rằng đã bị lãng quên lại quay trở lại 1 lần nữa thế nhưng nó không ở trường Hope Peak hay hòn đảo xa xôi nào mà ở biệt thự Angelic demon...23 con người được triệu tập và lần nữa họ bị kéo vào trò chơi điên rồ này....nhưng có thật sự rằng TẤT CẢ bọn họ đều là người vô tội không?------------Fic này để tưởng nhớ những đứa bá đạo lớp em,em là con Linh Đan tên thật đó!Tên em không phải Tuyết Lan mà là Linh Đan…
Là người yêu của nhau rồi cuối cùng tôi lại đơn phương cậu ấy…
Viết cho những ngày cảm xúc không cất nên thành lời...…
Đây là câu chuyện có thật về một tình yêu đơn phương của bản thân.…
Cuộc tình chỉ chấm dứt khi 2 ta không gặp nhau nữa, bạn thân ơi ,tao yêu mày.…
chỉ là những câu truyện thường ngày của bản thân tôi nếu không đọc được xin mời thoát…
rnis - au bác sĩ và bệnh nhân.(w): có yếu tố tâm linh. viết bởi hoàng linh.…
Warnings | ooc, unrelated to the main plot, omegavers, HE- Gia đình nhỏ của tớ -| Au: Ella - thank for watch ♡ |…
"Trong mỗi chúng ta ai cũng sẽ có một người mà ta giữ mãi trong tim.Và em cũng thế..."…
Có một Park Jimin với mối tình tưởng chừng không hồi đáp của mình…
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…
"Tại sao ông trời lại bất công với tôi như thế? Tôi yêu cô ấy chết đi được, cô ấy có người khác mất rồi. Không! Tôi không muốn! Tôi muốn có được cô ấy"Giọng nói ấy hàng ngày đều quanh quẩn trong tâm trí tôi, tôi ngồi một góc, suy nghĩ ngẩn ngơ. "Ước gì bạn ấy là của tôi nhỉ." Nhưng rồi lại nghĩ bản thân không xứng đáng. Tôi ôm cái mộng tưởng ấy suốt 3 năm cấp 3, chẳng dám nói ra. Năm nay là năm cuối cấp, tôi biết rằng nếu không thổ lộ, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hôm nay tôi đã can đảm nói ra, nhưng mà....…