Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
SaiMatsu "Cô Gái Mang Màu Tóc Tựa Như Ánh Dương....Au, Occ, Fanfic, Kinh Dị, Trường Học, Ngôn Tình,..........Đây không phải OTP của tôi nhưng vì họ khá dễ thương nên tôi muốn làm thử..Không xúc phạm nhân vật, tôn trọng cp trong truyện và nhân vậtCp chính: SaiMatsu Shuichi x KaedeCp phụ: Kokichi x Himiko, Kaito x Maki, Miu x Kiibou ,.... (?? Maybe)Sẽ có vài tình tiết không giống trong bản gốc. Vài từ ngữ sẽ được ngôn ngữ hoá để phù hợp với truyệnCấm đục thuyền 🚫❌…
Author: WinterAlice, hoặc cứ gọi mình là Alice. Disclaimer: Các nhân vật thuộc về lịch sử Nhật Bản, DMM và Nitro+. Mọi tình tiết trong truyện đều là sự tưởng tượng của tác giả. Summary: Đây là một câu chuyện về một con người chọn được chết, và những thứ không phải con người mong được sống. Warning: Đây chỉ là một câu truyện về Touken Ranbu ở một thế giới khác. Truyện có yếu tố bạo lực và các cảnh máu me. NCC. Rating: [T] Status: On-going. Catergory: AU, Angst, Supernatural, Tragedy, Action/ Adventure. Spoiler: "Chỉ cần tôi còn tồn tại, thì các cậu cũng vậy. Và vì các cậu, nên tôi mới có thể ở tại nơi đây, ngay bây giờ." A/N: Đây là thành quả của việc cuồng TouDan quá đà cộng thêm một mớ (hoang) tưởng. Mọi ý kiến đóng góp đều được hoan nghênh nhiệt liệt. Đặc biệt, mình rất cần ai đó thảo luận về mảng lịch sử kiếm nói riêng và Nhật Bản nói chung. Mình chân thành cảm ơn nxnxnxnxn lần đến bạn @uynnguyn467 vì mấy tấm hình minh họa, (tuôi iêu cô lắm, hai đứa mình cưới nhao đi (*'台`*) ), vì vậy chap nào có hình minh họa sẽ được đánh dấu ʕథ౪థʔ nhé... (xin lỗi, lại lên cơn lầy rồi...) Về lịch post, thôi thì cứ khoảng 2 tuần sẽ post một lần nhé, nếu thấy muộn thì có nghĩa là mình lại lầy hoặc lười rồi, cần động lực, xin hãy cmt... (ಥ_ʖಥ)…
"Ký hiệu hình trái tim cậu vẽ lên trang giấy trắng ngày ấy... khiến tớ lạc vào trong mơ tưởng của chính mình..."◆Author : MIMOYA◆Edit bìa: MAKANI'S DESIGN HOUSE◆Thể loại: oneshot, tản văn, lãng mạn.◆Rating: K+◆Tình trạng: Đã hoàn thành◆Cảm ơn các bạn đón đọc truyện của mình!…
"10 năm. 3650 ngày"Mười năm là một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành, nhưng dường như lại chẳng đủ để một hình bóng phai nhạt. Tôi vẫn mắc kẹt ở hành lang lớp học năm ấy, trong ánh mắt ấy. Người ta nói thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, nhưng họ quên mất rằng có những vết thương chỉ cần vô tình chạm nhẹ là lại rỉ máu...…
Fic ngắn :) Nhớ lại ngày Lộc Hàm ra đi 22/09/2016 Thể loại : tự truyện Nhân vật : Ngô Thế Huân, Lộc Hàm Cốt truyện là của tớ Nhân vật không thuộc về tớ Đọc nếu thấy hay nhớ cho tớ 1 sao hay share cũng được nha ^^ Tác phẩm tâm huyết nhất đó Nếu muốn Coppy hay chuyển ver thì liên hệ với tớ nhá :) truyện của tớ mà :D…
Thanh Thần- một nữ sinh có ngoại hình bình thường. Dương Lâm- một chàng hotboy điển trai và ấm áp.Thanh Thần thích Dương Lâm và đó là một cuộc tình đơn phương đẹp. Cô là người dũng cảm, dám đối mặt với tình cảm thật của chính mình dù cho đó là tình cảm chỉ đến từ một phía. Hãy yêu dù cho nó không chắc sẽ có kết quả đẹp. Truyện đầu tay....…
Tình cảm một chiều giống như ánh hoàng hôn, rực rỡ nhưng lại là thứ sắp lụi tàn. Khi màn đêm kéo tới, hoàng hôn chỉ trong chớp mắt đã rơi xuống chân trời, hoàn toàn vỡ vụn._Heo nhỏ lăn dốc_…
thanh xuân của bạn như thế nào. Và thanh xuân của tôi ra sao, đã xảy ra những chuyện trùng hợp thế nào với crush của tôi... Tôi đã giấu tình cảm của mình vì lý do gì... Người đó có đáng được tôi chú ý như vậy?...…
Dưới cái lạnh buốt của mùa đông Bắc Kinh, Lưu Hạ Nhi - một bác sĩ thú y dịu dàng nhưng mang nỗi đau từ quá khứ, ôm hy vọng gặp lại người yêu - một ca sĩ nổi tiếng luôn bận rộn. Nhưng như bao lần, anh lại hủy hẹn, để lại cô với trái tim tổn thương. Trong nỗi cô đơn, cô tình cờ gặp Lục Thừa Hạo, tiền bối đại học, một bác sĩ tài năng, thô lỗ với mọi người nhưng luôn dịu dàng che chở cho cô. Yêu thầm Hạ Nhi suốt bảy năm, Thừa Hạo lặng lẽ ở bên, an ủi cô qua những ngày u tối. Khi quá khứ đau thương tại Bệnh viện trỗi dậy, Hạ Nhi đối diện với vết thương chưa lành, không nhận ra ánh mắt đầy yêu thương của Thừa Hạo - người luôn ở đó, nhưng chưa bao giờ được cô ngoảnh nhìn.…
trước khi hoài nam nhận thấy sự tồn tại của đinh tấn khoa, nắng, sương hay mặt trời trong thế giới của anh chưa từng có lí do tồn tại."truoc khi em ton tai" trong tuyển tập project : "0399 - When the light steps into the darkness"…
|| Diary and love || *Ảnh bìa thuộc về tớ+Truyện viết ngắn? (hoặc dài)+Truyện viết theo kiểu Nhật ký và góc nhìn của Việt Nam +Boylove+AllVietnam không cặp phụ nhé! +Có yếu tố loạn luân+Au! +Notp xin lướt ạ+Buff Nhan sắc…
Bốn năm cấp 2 của tớ không đặc biệt không có gì đáng nhớ, chỉ đọng lại một người tên Nguyễn Trần Khánh Phúc.---------------"Tớ thích nhất là hoa hướng dương, cậu biết tại sao không!?""Vì nó đẹp?""Vì ý nghĩa của nó.""Vậy nó có nghĩa là gì?""Là tình yêu thầm lặng, cả một đời hoa chỉ hướng về một người..."…
Tám năm... Vì anh em bỏ ra tám năm thanh xuân... Vì yêu anh, em cố chấp tám năm... Vì mong muốn được bên anh, em bướng bỉnh 8 năm... Em bỏ ra tám năm với hy vọng anh sẽ vì em mà trái tim chậm đi một nhịp... Dù chỉ là thoáng qua... Em đã dùng tám năm thanh xuân cá cược... Dùng tám năm chịu đựng đau khổ với mong muốn sẽ có được tình yêu của anh... Nhưng giờ em thua rồi... Khi anh đưa cho em chiếc thiệp đỏ kia... Em hiểu... Em đã thua mất rồi... Phải chăng đoạn tình cảm này của em rất ngốc nghếch? Phải chăng em quá ngốc nghếch khi tin rằng anh sẽ vì em mà chậm mất một nhịp tim dù chỉ thoáng qua?------------------_____________________-------------------- Đây là oneshort đầu tay , nhiều sạn lắm lỗi nên cầu gạch đá :)))…