Second
Mọi thứ đã trở nên tồi tệ…
Mọi thứ đã trở nên tồi tệ…
Dưới ánh đèn chùm lộng lẫy của phòng khách nhà họ Hwang, câu chuyện hôn ước tưởng đã ngủ yên bỗng được nhắc lại. Hyunjin-học sinh lớp 12, gương mặt lạnh nhạt, ánh mắt kiêu ngạo quen nhìn đời từ trên cao-chỉ nhếch môi cười nửa miệng khi nghe ba mẹ nói đến cái tên Han Jisung. Cậu chưa từng gặp người kia, càng chẳng mảy may quan tâm. Nhưng ở một góc khác của thành phố, Jisung vừa tỉnh dậy sau tai nạn, trí óc ngây ngô như cậu bé cấp một, ôm khư khư con gấu bông trong tay, cười ngốc nghếch mỗi khi nghe mẹ kể chuyện cổ tích. Khi tập đoàn nhà Jisung lao đao, nhà họ Hwang ra tay cứu giúp không chút do dự, nhưng rồi họ lại nhắc đến chuyện hôn ước khi xưa. Ba Jisung cúi đầu cảm tạ, lo lắng đủ đường, sợ đứa con "ngốc" của mình sẽ trở thành gánh nặng. Thế nhưng ba mẹ Hyunjin chỉ xua tay cười hiền: "Có Jisung, nhà chúng tôi chỉ có cưng chiều. Hyunjin mà bắt nạt, chúng tôi trị ngay-coi như để thằng bé bớt quậy." Không ai biết rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, số phận hai cậu thiếu niên chưa từng gặp mặt đã lặng lẽ rẽ sang một hướng khác-nơi sự kiêu ngạo có thể tan chảy trước một nụ cười ngây thơ, và một lời hứa từ thuở bé sắp sửa trở thành định mệnh.…
Bối cảnh:Từng là "cặp bài trùng" khét tiếng nhất dưới trướng Choi Dong Soo, Park Jong Gun (Shiro Oni) và Kim Joon Goo không chỉ là đồng nghiệp, mà còn là những kẻ duy nhất thấu hiểu bản ngã điên rồ của đối phương. Để bảo vệ Goo khỏi sự thanh trừng của ông Choi, Gun đã chấp nhận gánh tội thay và bước vào lồng sắt nhà tù suốt nhiều năm dài.Cốt truyện:Ngày Gun ra tù, anh trở về bãi phế liệu cũ - nơi khởi đầu của tất cả. Tại đây, anh gặp lại một "Joon Goo" dịu dàng, đảm đang lạ thường, người đã âm thầm dọn dẹp nhà cửa và chờ đợi anh. Thế nhưng, đôi mắt nghịch thiên của Shiro Oni đã sớm nhận ra sự thật tàn khốc: Kẻ trước mặt chỉ là một đàn em giả dạng.Đau đớn hơn, gã đàn em khẳng định: Goo đã chết từ một năm trước.Rơi vào vực thẳm tuyệt vọng, Gun sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình. Cho đến một buổi chiều định mệnh, khi anh ghé lại quán thịt nướng quen thuộc của hai người, anh bắt gặp một gã thanh niên mái tóc vàng rực rỡ, đang ung dung ngồi nướng thịt với vẻ mặt hưởng thụ...…
Thích thì đọc Không thích thì đọc …
"Trăm đêm ấy tôi vẫn chỉ nhớ đến người, theo đuổi người trong từng giấc mơ. Người đã quay trở lại, nhưng có lẽ chúng ta bây giờ chẳng thể gọi là trùng phùng."Author: Runa_chan_desu*Truyên không có gì đặc sắc nhưng vẫn phải nhắc, nghiêm cấm mang fic của author đi bất cứ đâu, fic chỉ đăng duy nhất ở wattpad* •Hiện tại watt đơ đơ dấm dớ nên đọc chùa trên web lậu 1 thời gian cg đc, nma bh watt sửa đc nhớ về vote nha•…