我的故事。给我自己的故事
Chuyện của bản thân tôi. Và dành cho bản thân tôi.…
Chuyện của bản thân tôi. Và dành cho bản thân tôi.…
Trên thế gian này, hai sinh thể hoàn toàn giống nhau không thể cùng tồn tại. Khi gặp nhau, một trong hai sẽ phải biến mất.…
Title: Mỹ nhân, em về chưa?Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi và tôi viết không có mục đích phi lợi nhuậnRating: NC-17Pairings: GRI aka NyongtoryCategory: Fantasty, Pink, Tragedy, Adventure, RomanceStatus: Multi-Chapter…
Mùa thu đối với tôi chính là mùa đẹp nhất. Không rực rỡ như mùa xuân, không có những tia nắng chói chang như mùa hạ, chẳng phải là cái giá rét của mùa đông. Mùa thu không dịu dàng như một nàng thơ nhưng lại mang hồn của một người nghệ sĩ trầm lắng, đầy tâm sự. Lạc lối cũng là mùa thu. Dứt khỏi cơn mộng mị cũng là mùa thu...…
Ai nói tình yêu có màu đỏ?Ai nói tình yêu có màu hồng?Ai nói tình yêu có màu tím?Tôi đang hát lên những nối buồn sâu thẳm...Có lẽ..Tình yêu có màu xanh...Xanh như đôi mắt đẹp đẽ của em...…
Một vài đoản văn ngắn của Song Tô Xương Mộ…
"chỉ có người điên mới đi viếng mối tình không tên""ừm em điên, vì năm đó, đã để mặc nhiên cuộc đời cướp đi tiên"thích gì viết đó, thường là truyện ngắn, đọc khi đêm vắng hoặc ngày đầy nắng.…
Một kết nối tâm hồn không thể lý giải đã nảy nở giữa tôi và cô gái cách xa hàng ngàn dặm. Ngay từ lần đầu tiên, chúng tôi đã là hai mảnh ghép hoàn hảo, đồng điệu đến kinh ngạc. Tình yêu nhen nhóm trong tôi là sự thật, nhưng cô ấy đã thuộc về người khác.Sau những đấu tranh nội tâm dữ dội, tôi chọn buông bỏ sự chiếm hữu để giữ lại mối duyên tri kỷ này. Tôi giữ tình yêu trong lòng và chuyển hóa nó thành Tình Thương cao thượng, không điều kiện. Đây là câu chuyện về một tình yêu chọn trở thành "Forever Crush" - chấp nhận làm người bạn, người anh đồng hành im lặng, để tâm hồn cô gái mình yêu mãi mãi được bình yên.…
Đây là đoản mình đọc được thấy hay nên viết cho mọi người cùng xem thôi!!! Có một số cái là mình sáng tác nhoa~~…
Câu chuyện về một cậu nhóc tên Ri yêu anh chàng tên Yong, HE hay SE thì chưa biết được, có H vừa vừa. Let go.…
🌳 Đây không phải là longfic, mà là nơi tổng hợp các oneshot do mình dịch có thể loại huyền huyễn như trên bìa truyện vậy á.🌳 Bởi vì là các oneshot nên không có tên cụ thể, nên mình muốn tìm một cái tên để trông cho hấp dẫn xíu. Bởi vì thường hai bạn trong thể loại mình muốn làm này rất dễ thương, cho nên mình muốn tìm cái tên nào nó cổ tích một tí, nghĩ đi nghĩ lại đành mượn tạm tên "Xứ sở nghìn lẻ một đêm" vậy.🌳 Mình kiếm được thể loại này thì sẽ dịch. Mọi người có gợi ý truyện nào thuộc thể loại này có thể nhắn tin cho mình. ❤🌳 Tên tác giả và nguồn mình đều để trong mỗi truyện.🌳 Nhà mình trên wordpress, mọi người có thể ghé thăm: https://muaquanangtoi.wordpress.com/🐍🐍🐍 LƯU Ý TO ĐÙNG 🐍🐍🐍Ở đây không có, cũng không phân "nội" hay "ngoại" ai bình luận kiểu ngang ngược, vô duyên, đòi hỏi vô lý về vấn đề trên thì mình block người đó luôn nhé. 🐍…
Ta thích thì ta làm thôi đừng ns ta đụng hàng vs Vivi nhé! Bảo Bình: Ngày cũ: 20/01-18/02. Ngày mới: 17/02-11/03…
Mưa hối hả xoá đi nắng mùa hạ!Em hối hả xoá đi tất cả về anh!…
Lâm Tâm Táng từng tin vào ánh sáng đầu ngày - bình minh. Từ một đứa trẻ mồ côi bị bỏ quên giữa đống rác rưởi, cô được kéo lên, được ban cho "gia đình", được đặt vào trung tâm của một thế giới tưởng chừng rực rỡ như bình minh. Nhưng ánh sáng ấy chỉ tồn tại trong khoảnh khắc. Khi nó tắt đi, thứ còn lại là phản bội, mất mát và cái giá không gì bù đắp nổi.Cô mất tất cả - đôi mắt, móng tay, người thân, và niềm tin vào những điều từng cứu mình.Giữa tận cùng tuyệt vọng, Lâm Tâm Táng gặp Trần Mộ Hàn - một người đàn ông bước ra từ bóng tối, sống bằng máu và luật của thế giới ngầm. Anh không cứu rỗi cô, cũng không hứa cho cô ánh sáng. Anh chỉ đưa tay ra, hỏi một câu duy nhất: có dám bước tiếp không?Từ đó, họ đồng hành trong bóng đêm. Một người mù, nhưng nhìn thấu lòng người.Một kẻ máu lạnh, nhưng biết cách che chở.Thế giới ngầm lưu truyền rằng phía sau lão đại luôn có một nữ nhân mù có bộ móng tay đính kim cương. Giữa thù hận, quyền lực và những lựa chọn không thể quay đầu, họ yêu nhau theo cách tàn nhẫn nhất - không chờ bình minh, không cần cứu chuộc.Chỉ cần không buông tay.…
Mỗi chương ta sẽ có một nỗi sợ , những điều ta không biết trước được…