Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
au: iveneverseenthat cre: Asianfanficstên gốc: 吻到一百岁Mô tả: Đại gia độc thân hoàng kim (Đầu) x Cô thư ký nhỏ (Sa) Thể loại: Kim chủ bao nuôi, Trai hư quay đầu (Ocean King lên bờ), OOC, Đoản văn hiện đại, Mối quan hệ dây dưa giằng xé.Lời tựa:Cả Bắc Kinh đang chìm trong tuyết trắng.Có một người quyết định rời đi, chỉ vì cô ấy muốn được yêu thực sự.…
Sau khi ngôi sao chổi đỏ rực xé ngang bầu trời, nền văn minh nhân loại rơi vào đình trệ.Kể từ ngày ấy, con người không còn có thể chế tạo nổi một quả tên lửa, một đầu đạn hạt nhân, một chiếc máy bay, một chiếc ô tô... Kim tự tháp văn minh được chồng chất bằng khoa học cận đại sụp đổ ầm ầm, mà tai họa thì chẳng dừng lại ở đó.Thế giới xám xịt theo bước chân sao chổi đỏ mà giáng xuống, như bóng ma phản chiếu sau gương, kéo nền văn minh từng chút một rơi vào vực thẳm hỗn loạn.Trong thời đại này, sinh mệnh con người nhỏ bé tựa bụi trần;Trong thời đại này, nhân loại vẫn rực rỡ như muôn vì tinh tú.Khi tòa tháp sụp đổ, có kẻ nhìn thấy một kép hát đứng sừng sững trên đống phế tích văn minh, áo choàng đỏ như máu, lúc cười lúc khóc.Màn trướng của thời đại dần dần mở ra sau lưng hắn, hắn dang rộng hai tay, khẽ thì thầm với muôn sinh linh:"Vở kịch hay... bắt đầu."…
Lưu ý xin hãy lưu tâm: Đây không phải một chuyện về tự do.Càng không phải một trang truyện về đôi ba chuyến hương xa, được phủ lên một lớp nhạc điệu viễn du và hừng hực mùi của những miền cõi mênh mông nơi chân trời góc bể. Đây là câu chuyện được viết nên từ hương kỳ nam.Chuyện trải dài theo bước chân đầu tiên của người đàn ông xứ Phù Tang nọ đặt lên thềm quán rượu nhỏ bé nào đó tại thành Okayama đến những xúc cảm ta hoàn toàn biết rằng nó tồn tại nhưng tên thì lại chẳng có để đặt. Khởi đầu từ hương kỳ nam bên túi kẻ Vô Danh và cũng kết thúc bằng mùi hương gỗ kỳ nam lơ lửng. Đậm. Anh. Và dẫu sao đi nữa, đó cũng không phải là tự do.*Nguồn ảnh: Thiếu nữ bên hoa sen___Tô Ngọc Vân.…
Tên gốc: 少年白马醉春风:比兜仙人Tác giả: 作者:少千绾Nguồn: ihuabenThiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong: So Đâu tiên nhânTác giả: Thiếu ngàn búi......[xem ảnh, tiên hiệp thể dục sinh, nhẹ hỉ ] Thiếu Ca xem ảnh Thiếu Bạch, không hoàn toàn nguyên tác hướng, Nhạn Hồi xuyên qua đến Thiếu Bạch, có cải biến. Rượu tiên Trăm Dặm Đông Quân x So Đâu tiên nhân Nhạn Hồi Chân ái vô địch không gian tiểu kịch trường lại buôn bán.Đang ra...…
Tác giả: Kỳ Tiểu YêuThể loại: Võng phối, võng du, đô thị tình duyên , cường cường, hoan hỉ oan gia.Edit: Magic Bean / Reup by EditorBeta: Xú Nha ĐầuBản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả.Vui lòng KHÔNG mang đi nơi khácGIỚI THIỆU Ở võng phối, hắn là đại thần, cậu là kẻ vô danh, hắn ngâm giấm âm, cậu hối thúc thu âm."Đại thần giao cho cậu, chỉ có cậu mới đối phó được.""Cậu ngâm giấm âm còn lâu hơn tôi, còn mặt mũi mà hối thúc tôi sao?"Ở võng du, cậu là đại thần, hắn là gà mờ, hắn đấu tranh đến mệt, cậu thong dong nhàn rỗi"Theo sát tôi, dám quấy rối, anh nhất định phải chết.""Mỗi ngày đều bị cậu giết một lần, riết đã thành quen ╮(╯_╰)╭ "Ở ngoài đời, hắn là cấp trên, cậu là nhân viên, hắn làm việc không đàng hoàng, cậu đi làm thì lười biếng"Lại bị tôi phát hiện cậu lười biếng, tự lo liệu đi!""..."Biển người mênh mông, hắn và cậu luôn gặp nhau, Kim Hạ bắt đầu tin tưởng vào tình yêu.…
Tác giả: Vô Đường Hắc TràEdited by BơTửu Nhưỡng - lần đầu tiên của nàng là bị bán cho Thẩm Uyên. Chỉ là một nha hoàn hồi môn, bị xem như đồ dâng tặng cho Thẩm phủ, một đêm chịu nhục, sau đó bị đổi lấy mười ba lượng bạc.Thẩm Uyên có người trong lòng, hắn vốn chẳng thích mối hôn sự này, càng không ưa nàng. Hắn ngủ với nàng, lại ghét bỏ thân phận thấp hèn của nàng, ngay cả giường cũng không cho lên ngủ. Nhưng không sao cả - nàng cũng đã có người trong lòng. Hắn muốn nàng hầu hạ, nàng liền hầu hạ. Hắn muốn nàng khai chi tán diệp, nàng liền mang thai con hắn trong thân phận không danh không phận.Dù sao thì, một thông phòng thì lấy gì ra để từ chối?Đêm xuống, hắn ôm nàng vào lòng, để nàng nằm bên sập, thỉnh thoảng lại lộ ra chút ôn nhu như có như không.Thế nhưng đến khi trời sáng, tất cả dịu dàng đều tan biến như chưa từng tồn tại.Ra khỏi đại môn phòng ngủ kia, hắn nói với người ngoài: giữa bọn họ, hình bóng lẫn tình cảm đều chẳng đáng nhắc đến.Không biết từ khi nào, nàng bắt đầu bị cuốn vào ánh mắt của Thẩm Uyên - những cái nhìn vụng trộm, tưởng như là ảo giác. Cho đến một đêm giông bão, ánh nến tắt ngấm, hương sắc vừa tàn, người đàn ông kia quỳ một gối trước mặt nàng, nâng lấy khuôn mặt nàng, giọng nói ôn nhu như dỗ dành:"Ta không để tâm chuyện quá khứ của nàng với hắn. Ta dâng cả thật tâm cho nàng... nàng cũng vì ta, mà trao hết được không?"…
Lương nghĩa là lành, duyên tức là duyên số, định mệnh. Lương duyên là hai người hạnh phúc khi được ở bên nhau.Nhưng...xã hội cũ sao hà khắc quá...? Hai người lúc ấy chẳng thể có được hạnh phúc. Liệu trong xã hội mới, hai người có tìm lại được hạnh phúc vốn dĩ là của mình ?…
2401Tác giả: Công Phu Bao TửThể loại: Cường cường, hiện đại, giới giải trí, Con cán bộ cấp cao đời hai x Ngôi sao hạng ba hết thờiNhân vật chính: Thạch Nghị, Anh MinhPhối hợp diễn: Vương Nhạc, Khấu Kinh, Âu Dương, Vương Nghĩa Tề, Vương Mạnh Tề, Tư Cơ, Lưu Lỵ, Hoa Kỳ Tham, Mao Vũ, Hao TửNgoài ra: thượng lưu, minh tinh, giới giải trí, hỗ công, cường cường.Chuyển ngữ by Na - Ổ Nhỏ Của Na (Wordpress)Bản dịch phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả. Xin đừng reup dưới mọi hình thứcVăn ánGiới giải trí này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.Có vài người muốn gặp không được, có vài người, lại luôn gặp phải.Anh Minh cùng Thạch Nghị ban đầu gặp gỡ là do hiểu lầm, tương giao là vì cơ duyên.Cuối cùng ý hợp tâm đầu mà thành tri kỉ, là vì trong lòng cảm thấy mình và người kia giống nhau.Chỉ là chẳng ai nghĩ đến, tâm đầu ý hợp, lại không tránh được giằng co va chạm.Mỗi người đều muốn chứng tỏ bản thân, lại không thể như ý.Thạch Nghị cảm thấy Anh Minh mở mồm là nói dối, thật sự là một tên lừa bịp!Anh Minh cảm thấy Thạch Nghị bề ngoài chín chắn che giấu không được bản chất!Bọn họ đều biết rõ tình huống trước mắt rối loạn đến cực điểm, nhưng không thể hóa giải khốn cục.Hai người nhiều năm sau yên tĩnh ngẫm lại, trêu nhau một câu "Tôi nói, ngày ấy anh chẳng phải chính là như vậy sao!?"…