Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi một "ác ma kẹo ngọt" lạnh lùng, tài giỏi trong mắt mọi người, lại hóa thành "tên con nít mê kẹo" trước mặt cô vợ nhỏ tương lai. Hành trình cưa cẩm cô nhỏ ngốc nghếch trong tình yêu đầy gian nan của anh chàng Thiên Long. Liệu đến khi nào thì cô nàng Thiên Y của chúng ta nhận ra tình cảm của mình dành cho anh bạn thanh mai trúc mã kiêm luôn chồng tương lai đây?Đây là truyện đầu tay của mình. Mình đã ngưng rất lâu và giờ muốn tiếp tục viết lại. Mong mọi người ủng hộ ^^Thể loại: học đường, tình cảm, hài hước...Tình trạng: ongoing…
Em mang đến cho tôi,Những tháng ngày thật đẹp:Một tình yêu trong sáng,Một hạnh phúc mơ màng.Rồi khi em ra đi,Tình yêu còn lại gì,Ngoài hụt hẫng trong tôi,Cùng niềm nhớ không thôi?Bên tháng ngày thật đẹp,Tình yêu còn lại gì?Vì em đã ra đi,Tình tôi cũng ra đi.Bên tháng ngày thật đẹp,Tâm hồn tôi khép népMột nỗi buồn thật đẹp:Kẹp tiếng cười dần trôi. Kẹp tiếng cười dần trôi,Tuy chưa bao giờ nóiThôi xa cách mất rồi,Một tình yêu của tôi.Một tình yêu của tôi,Một tình yêu đã mất!Biết khi nào đem cất,Vào vực thẳm ngây thơ?Một tình yêu ước mơ,Một tình yêu đã lỡ!Dấu chân mờ trên phố,Lòng chợt hỏi ngây ngô.Tháng năm dài sóng xô,Lòng còn không bão tố?Một đời tôi mãi cốChờ khép lại bờ môi:Lời giã biệt tình tôi,Lời giã biệt tình tôi. "Hãy nhớ mãi một tình yêu như thế!"…
--Hứa Tiểu Phi. Một con người đơn giản, thích một mình, thích những thứ đơn giản và đặc biệt là méo thích bị bị làm phiền. Luôn có một khuôn mặt đơn cảm xúc và thành tích học tập tầm trung bình khá. Vẻ ngoài bình thường không gì nổi bậc đặc biệt là chiều cao rất khiêm tốn. Là một cái bóng cô đơn vô hình trong lớp. --Mãn Lam Lam-Một người phiền phức. Thích ăn mặc phong cách cầu kì. Luôn là một học sinh giỏi ưu tú cả trai lẫn gái đều ái mộ.Giỏi tất cả các môn học thậm chí rất khéo tay trong việc làm và ăn nói cũng rất khéo. Có một vẻ ngoài rất soái khiến cho đám con gái trong trường đặt cho cái biệt danh"Học tỷ soái ca".Khuôn mặt khỏi chê vào đâu, mái tóc đen dài bóng mượt luôn được cột lên gọn gàng. Chiều cao của nhỏ vô cùng trái ngược với Tiểu Phi. Là một người mà ai trong trường thậm chí ngoài đường cũng biết. --Kim jong un-Một cậu bạn người Hàn.Do bị bạn bè trường cũ bắt nạt nên phải chuyển đến trường này. Rụt rè nhút nhát. Sợ hãi mọi người và nhất là luôn cảm thấy không khoẻ khi ở những nơi đông người. Mới chuyển vào lớp cậu ta ngồi kế Phi Phi. Vẻ ngoài đơn giản bình thường, chiều cao thậm chí còn khiêm tốn hơn cả tôi. Điều ấy đã tăng độ thiện cảm của Tiểu Phi dành cho cậu ấy. --Lý Cố Dung-Một người ngang vai xứng tầm với Lam Lam. Vẻ ngoài bảnh trai vô đối. Cao 1m8 Vai rộng. Giỏi tất cả các môn học đặc biệt là thể thao. Một người ngoài lạnh trong nóng. Luôn trưng cái bản mặt cool ngầu nhưng thật ra bên trong chỉ toàn suy nghĩ đen... à mà thôi. Cậu ta và Lam Lam luôn bị gọi là một đôi tUn…
Vũ Kiều Gia Hân từng nghĩ mình sẽ không yêu ai, vì cái bệnh sạch sẽ quá mức thêm sở thích yêu cái đẹp, nên cô chưa từng có hứng thú với cái tình yêu tình iếc gì đó!Ai ngờ...Khánh Hoàng: "Cậu có sao không." Giọng thiếu niên nhẹ nhàng, từ tốn cởi chiếc áo khác ngoài giúp cô buộc quanh eo, che đi vết đỏ nổi bật trên tà áo dài.Gia Hân hơi bối rối, ngượng ngùng một lúc mới phản ứng lại nắm bừa góc áo từ tay Khánh Hoàng: "Để...để tớ tự buộc, cảm ơn cậu."Khánh Hoàng cũng thuận theo cô mà buông tay ra khỏi áo, nhưng vẫn vô ý sượt qua mu bàn tay đang hơi hoảng loạn. Cô vừa thắt hay tay áo quanh eo vừa làm bản thân bình tĩnh lại. Nhưng lại nhớ đến lúc bị áp sát bởi cậu học sinh mới, anh quỳ một chân xuống, nhẹ nhàng che chắn cô khỏi tầm nhìn của người khác, " Gần quá." mà cô còn không có chút bài xích nào mới lạ chứ. Mà còn thấy...thơm nữa! "Hình như là mùi bạc hà." Cô tự nhủ trong lòng. Sau này...Gia Hân nằm trong lòng Khánh Hoàng, mặt ỉu xìu lấy chăn đắp lên bụng: " Anh ơi"Khánh Hoàng đang đặt đồ ăn, cậu "hửm?" một tiếng bằng giọng mũi, rồi cụp mắt nhìn người trong lòng, xoa xoa chiếc bụng nhỏ của cô: "Sao vậy? Em còn đau à."Gia Hân cầm tay trái của cậu, nghịch ngợm với ngón tay thon dài của anh iu, lắc đầu nguầy nguậy: "Hơi nhức xíu thôi, em đỡ rồi." Rồi cô nói tiếp: "Sao anh lại yêu em vậy, à đâu, phải là lần đầu anh chuyển trường đến đây anh đã thích em rồi.Đúng không bạn trai!"Khánh Hoàng không nói gì hôn chụt cái lên môi cô: " Biết nhiều quá không tốt cho sức khỏe đâu!" Anh cười nhẹ hôn lên khóe mắt cô.…
Cuộc đời mỗi người khi sinh ra đã mang trong mình một số mệnh, nhưng có thay đổi được nó hay không lại ở chính bản thân mình. Cuộc đời của anh kết thúc ở tuổi 27, không làm theo bất cứ sự sắp đặt nào của ông trời, anh đi ngược với vận mệnh đắm mình xuống dòng sông Tương lạnh lẽo, để lại cho nhân thế những điều ngổn ngang. Cô là một kẻ mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, là kẻ đã theo chân anh từ khi anh còn là một thiếu niên thuần khiết lấy văn chương là niềm yêu thích cho đến khi anh từ giã cõi đời này cô vẫn chưa một lần thôi nhớ, và rồi cũng đến lúc cô phải theo anh, đến nơi mà anh trọn đời trọn kiếp chờ đợi một người.Nhưng số phận của hai kẻ đã giã từ cuộc đời có thật sự kết thúc? Hay đó mới chỉ là điểm khởi đầu cho một cuộc sống mới với những số phận mới? Mời các bạn đón đọc "Nguyện cả một đời yêu một người" để hiểu rõ hơn về những con người hy sinh vì tình yêu, những kẻ thuần khiết đến khờ khạo và những mặt tối của xã hội diễn ra như thế nào nhé!…
Tên: Một Thời ThươngTác Giả: Lonely StonerGiới Thiệu:Cậu là một đứa trẻ nghèo, kết giao với bạn bè xấu, cha đi tù, chỉ còn mẹ con cậu sống nương tựa vào nhau. Cô là cháu của viện trưởng bác sĩ, cuộc sống đầy đủ sung túc, tính cách dịu dàng, ôn nhu.Dù tình yêu của họ là thứ đẹp đẽ nhất mà cả hai từng có, nhưng vì sự ngăn cấm từ gia đình, vì áp lực mưu sinh đè nặng, họ không thể ở bên nhau. Cô bị ép phải kết hôn với người mà gia đình đã chọn cho cô từ thuở nhỏ.Mười bốn năm sau, họ vô tình gặp lại. Cô giờ là bác sĩ nổi tiếng, mẹ đơn thân, còn anh là nhà thiết kế nội thất, người mà cô vừa thuê để cải tạo lại ngôi nhà của mình.Biết tin cô đã li hôn, anh đã cố gắng theo đuổi cô một lần nữa."Ngày ấy, em đã bỏ anh khi anh cần em nhất. Em biết anh sẽ rất hận em, đúng không?" Cô nhìn anh, ngập ngừng hỏi.Anh im lặng một lúc, rồi ánh mắt anh quay sang nhìn cô sâu thẳm, dịu dàng trả lời: "Anh không hận em, anh chỉ hận bản thân mình. Hận vì khi ấy, anh không đủ khả năng để bảo vệ em, không thể cho em một cuộc sống đầy đủ, an toàn như em xứng đáng có."…
Tần Thiên Ưu là một diễn viên mới nổi, ngoài vẻ đẹp động lòng người thì cô còn có tài diễn xuất, vì vậy nên cô rất được ưu ái trong giới showbiz. Bất hạnh thay, khi đang quay tập cuối của bộ phim cổ trang đầu tay, sợi dây cáp bị đứt khiến cô lăn quay từ đỉnh núi xuống vách núi. Nghĩ tới cái vách núi đã cao tới mấy trăm mét, thử hỏi cô có sống nổi không chứ?! Nhưng mà, khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô đã thấy mình ở trong một thân xác khác cùng tên. Đây không phải là nhân vật phụ trong bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết mà cô từng diễn sao? Có thể nói đây là vai diễn đầu tiên của cô, dù chỉ là một nhân vật phụ nhưng nó đã giúp cô một bước ngoặt lớn. Cô đã thể hiện rất tốt, sau đó cô nhận được rất nhiều lời mời từ các nhà sản xuất phim. Điều này giúp cô trở thành một trong những diễn viên được tìm kiếm nhiều nhất. Và sau đó...sau đó...khụ khụ, hình như lạc đề mất rồi. -----mời mọi người đón xem-----…
Gửi tới các bạn truyện: Ê nhóc! làm bạn gái anh đi.Tác giả: Kiyoko YamaguchiAnh là bạn của anh trai tôi.Em là em gái bạn tôi.Anh là tên biến thái, mặt dày, thần kinh, ngốc,...Em là con nhóc đáng yêu, nhí nhảnh, dễ thương, hay nũng nĩu,...Nhưng tôi lại thích điều đó ở anhNhưng tôi lại thấy em là con nhóc đầu tiên khiến tôi có cảm giác như thế này.Có lẽ tôi thích anh.Có lẽ tôi thích em__________________________________Mở đầu xàm nhỉ -_-truyện có tình tiết bình thường, đôi lúc không trong sáng lắm, mong thông cảm.…
Tác giả : Tô Ảnh Thể loại : lãng mạnVăn án " Cuộc hôn nhân của chúng tôi như một chiếc lòng tráng lệ, giam cầm sự tự do của cả hai người. Người ngoài nhìn vào chính là vô số sơ hở, người trong cuộc cũng hiểu rõ nhưng chẳng chịu từ bỏ. Tôi không có được hạnh phúc, thì anh ta cũng đừng mong có được. Cuộc đời của tôi chính là đã đi sai quá nhiều bước nên chẳng có gì để luyến tiếc nữa."Từng là thanh mai trúc mã, đến khi kết hôn, cô đã phải hi sinh nhiều thứ, cả thời thanh xuân, cả ước muốn của mình, đến cả bản thân mình cô cũng đánh mất. Vậy mà sau tất cả lại chỉ đổi được ba câu nói từ anh " Anh xin lỗi." " Chúng ta li hôn đi. " " Cô thật là ác độc!"Cô không còn gì hối tiếc, chìm đắm vào những mối tình ngắn hạn, đến lúc gặp được một nhân tình hạng nhất. Anh ta là một người quyền lực trong giới hắc đạo, một kẻ ngông cuồng lại quá kì hoặc. Hai người không tin tình yêu ở cạnh nhau, đối với cô là một trò chơi mới, đối với anh là một trải nghiệm mới lạ: cảm giác ngoại tình?…
Văn ánTôi yêu em. Yêu đến tận xương tận tủy. Em giống như mặt trời rực rỡ còn tôi chỉ là kẻ hèn mọn đứng dưới vũng bùn khát cầu một chút dịu dàng của em. Tôi không thể giữ lấy trái tim em cũng chẳng đành buông tay để kẻ khác chiếm lấy em. Nhưng vậy thì sao chứ? Chỉ cần mãi mãi giam giữ thân thể em bên cạnh tôi. Em không cần những người khác, có tôi là đủ rồi. Trong mắt em chỉ có mình tôi, thế giới của em chỉ có mình tôi không tốt sao? Pairing: Ngô Kiến Huy (công) x Jun Phạm (thụ) Bên ngoài lạnh lùng bên trong bệnh kiều trung khuyển độc chiếm dục cao công x Dương quang soái khí ngụy thẳng nam thụAuthor: TheaThể loại: AU, OOC, một chút vườn trường, song khiết, đơn phương thầm mến, ngược công Disclaimer: Nhân vật trong truyện không liên quan đến người thậtBệnh kiều: bệnh thần kinh, chỉ những nhân vật có vấn đề về tâm lý có xu hướng gây tổn thương cho mình và người xung quanh nhưng không có nghĩa sẽ gây tổn thương cho người họ yêu. Một ngày đẹp trời tôi nhìn thấy Ngô Kiến Huy đeo kính tự nhiên nhớ đến các anh bệnh kiều mlem mlem nên viết luôn truyện này. Lưu ý: Bệnh kiều sẽ có suy nghĩ cố chấp, tiêu cực hơn nhiều so với người thường. Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả. Văn án vậy thôi chứ truyện ngọt lắm.…
Rốt cuộc chúng ta đã bỏ lỡ gì nhỉ?Năm ấy cô mười bốn tuổi, vẫn là cô em gái nhỏ của anh, chàng thiếu niên mười sáu tuổi.Lớn lên chút nữa cô mười tám tuổi rồi, còn chàng anh ấy hai mươi tuổi trở thành một người lớn mất rồi. Đối với sự tình cảm ngây thơ, thuần khiết của cô, người con trai ấy cũng chẳng dám nhận. Những chuyến bay dần cất cánh, kéo dãn tình cảm hai người họ.Để rồi năm cô ba mươi mốt tuổi, cô qua đời vì bệnh suy hô hấp cấp cao. Bỏ lại tất cả ở phía sau, cũng như bỏ lại người con trai ấy chìm trong dằn vặt, bất lực, tuyệt vọng.Hạ Băng tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, cô sẽ làm gì để cứu vãn cuộc đời của chàng thiếu niên năm ấy? Cũng như cứu ánh dương đang dần vụt tắt của đời mình?Trở lại với quá khứ, xoay chuyển bánh xe vận mệnh một lần nữa, cô cùng ba người bạn thân nữa tạo nên một huyền thoại một thời của trường THPT Chuyên Nguyễn Đình Huệ. Để khi bất cứ ai nhắc đến họ đều nhớ đến:Một người lạnh lùng, nhạy cảm như sương giá, mang một cảm giác khó tiếp cận, khó gần, Nguyễn Hoàng Minh Đức.Một người nóng nảy, cao ngạo, nhiệt huyết như ánh lửa trại đêm hè mang cảm giác yên bình, an toàn cho đối phương, Trần Hoàng Trung.Một người ôn nhu, điềm tĩnh như mặt hồ không một gợn sóng mang cảm giác dễ mến, dễ gần, và dễ chịu, Trần Tuấn Đạt.Một người tinh nghịch, đáng yêu, tốt bụng như cơn gió mùa hè man mát mang một thức cảm khiến con người ta không kìm được mà rung động, muốn ở bên, bảo vệ, chở che người con gái mang tên Nguyễn Hoàng Hương Mai.…
Tương truyền rằng lần đầu tiên hắn và nó gặp nhau đã có một câu chuyện như thế này :-Ê ê, anh đẹp trai-Nó ngoắc ngoắc tay gọi hắn.-Tôi?-Hắn ngó đông ngó tây sau đó chỉ vào mặt mình.-Ừm, lại đây em nói nghe-Nó gật đầu cười cười.-Chuyện gì?-Hắn bước lại gần nó.-Em bị lạc, anh chỉ em đường ra công viên nha-Nó mỉm cười e thẹn, mắt chớp chớp, hai má đỏ hây hây, chuẩn dáng mấy cô thiếu nữ mới về nhà chồng.-Công viên?-Hắn gãi đầu-Ừ, theo tôi.Sau một tiếng...-Ay, lại lạc đường rồi-Hắn và nó đang đứng trước ngõ cụt.-Sao, lại lạc đường á?-Nó chợt bừng tỉnh khỏi giấc mộng trai đẹp-Đây là lần thứ tư rồi đó.-Thôi, đi thêm lần nữa cho chẵn năm.-Bà nội cha mày, không biết đường thì nói đại đi, làm người ta đi theo mệt muốn gãy chân....…
Ý tưởng , bối cảnh từ Hana Shiroi (@Lethivananh02) đã được tác giả cho phép Hinata - một tuyển thủ bóng chuyền chuyên nghiệp 1 tuần sau khi thắng trận MSBY với Adlers , cậu chết . Tỉnh dậy trong bồn nước , cậu thấy rất nhiều thứ sai sai?? Đây là thế giới mà con gái có thể chơi bóng cùng đội nam . Sẽ có những chỉ tiêu , hình thức tuyển chọn riêng để chọn lọc các bạn nữ cho đội nam. Nơi này bộ môn bóng chuyền rất được săn đón , có cả fandom hùng hậu Thời gian vẫn vậy, nhưng ở đó hiện đại hơn. VD : họ đã không còn dùng điện thoại nắp gập mà thay vào đó là smartphone...Thể loại : AllHinata, np , genderbend, trọng sinh, harem, 16+ ,....CẢNH BÁO : Hinata là nữ 100% , OOC-Hãy góp ý một cách tích cực- Cấm hối chap , hãy cho tác giả có tâm lí thoải mái để viết truyện [TRUYỆN ĐÃ DROP]…
Tên gốc:Bị tuần phục đích lộcTác giả:Phong Hà Du NguyệtTình trạng:Hoàn thànhConvert:Wikidich/Miêu SoáiEditor:BossBìa:BossNgày bắt đầu :27/06/2019Văn án:Vào năm nhất của đại học,khi một nữ sinh trong học viện đến và thổ lộ, Lục Tinh Diễn trả lời:" Tôi chỉ thích cô gái khiêu vũ giỏi."Tất cả mọi người đều đem ánh mắt hướng sang nhìn hoa hậu giảng đường ở đại học vũ đạo kế bên.Đến một ngày, diễn viên múa ba lê trẻ tuổi nhất Đàm quận, Mạnh Nhu về nước.Ở trong quán bar, ăn uống linh đình,cô gái bị bạn học phạt ba ly rượu vang đỏ.Lục Tinh Diễn ngồi ở ghế dài trong góc, không ngừng lau chùi đôi tay, gương mặt xinh đẹp và sắc mặt không xác định.Và khi cô gái đi ngang qua người,hắn không hề do dự vươn đôi chân dài ra, lập tức cô gái vấp ngã xuống ,hắn lập tức ôm lấy.Thiếu niên vùi đầu vào cổ Mạnh Nhu, dán đôi môi lạnh lẽo lên làn da mịn màng của cô, thở ra mùi rượu nồng đặc, lại rất tức giận mà nói:" Chị còn biết trở về sao?"Nam chính:Lục Tinh DiễnNữ chính:Mạnh Nhu_________________________________________Lời nói của editor:- Đây là bộ truyện đầu tiên mình edit,vì thế rất mong mọi người có thể góp ý cho mình.- Truyện được edit phi lợi nhuận và chưa được sự đồng ý của tác giả. - Hãy bình chọn để ủng hộ mình nhé!!- Chỉ được đăng tại wattpad @boss_oi- Hãy ủng hộ bộ truyện này nhé!! CHÂN THÀNH CẢM ƠN.…
Lần đầu tiên Mộc nhìn thấy Lâm là khi sang Nhật du học. Gương mặt của vị thầy giáo hướng dẫn du học sinh Việt Nam này với anh trai cô cực kì giống nhau, nếu không phải biết bố mẹ chỉ sinh có hai người con là cô và Trình thì có nói bọn họ là hai anh em sinh đôi Mộc cũng tin. Tuy nhiên sau khi bình tĩnh lại cô đã ngay lập tức cảm nhận được sự khác nhau giữa hai người. Nếu như phong cách và khí chất của anh trai cô luôn toát lên vẻ không đứng đắn thì Lâm lại mang đến sự trầm lắng, nhã nhặn, đôi khi lơ đãng lại có thể khiến cô cảm nhận được sự lạnh lùng nguy hiểm. Thời gian qua đi, quan hệ giữa hai người luôn là sự mập mờ không tài nào chọc thủng đi lớp màng mỏng manh ấy.Cho đến ngày nghỉ phép về nước, anh trai đến đón cô về nhà. Hai người đàn ông trông rất giống nhau, gặp nhau lại không có gì là vui vẻ.Thế rồi cả hai người đột ngột biến mất. Một tuần sau, anh trai xuất hiện trước mắt cô, cả người toát lên điên cuồng vô cùng đáng sợ. Tuy nhiên rất nhanh sau đó đã điều chỉnh tâm trạng mang cô đi dạo quanh thành phố trước khi quay về."Gỗ hoa, không phải bất cứ bài thơ nào cũng có thể tùy tiện đọc lên đâu."Âm thanh lạnh lẽo của anh trai khi nói ra những lời này làm cho Mộc cảm thấy rùng mình. Rốt cuộc, sau tất cả mọi chuyện, cho dù là biết rõ bản thân bị lợi dụng, cô cũng phải cắn răng theo lao để tìm ra chân tướng năm xưa bị che giấu...…
Câu chuyện về một bạn fan đã trở thành ARMY một cách tình cờ và tình cảm cô dành cho idol mình-Jeon JungKook( BTS ). ~~~~Lee Jung Ri cô có một giấc mơ, ừm, nói sao nhỉ, nó khá lạ thường nhưng cũng rất thơ mộng. Trong mơ cô thấy một chàng trai rất đẹp trai với mái tóc đen nâu, nước da trắng hồng cùng đôi mắt to tròn và cặp má phúng phính nhìn rất đáng yêu. Và khi anh ấy đứng trên sân khấu cất tiếng hát, tim cô đã lỡ mất một nhịp...giọng hát của anh sao mà ngọt ngào quá ! Từng câu chữ như nốt nhạc du dương đi vào thính giác cô, nhẹ nhàng nhưng cũng không nhàm chán, chất giọng gió run run nhưng có thể lên nốt cao một cách dễ dàng, nó khiến cô mặc dù chưa nghe bài hát này lần nào nhưng vẫn ngân nga theo từng giai điệu cùng với khán đài rộng lớn ấy. Cô cứ ngắm anh như vậy....bỗng anh nhìn thấy cô!!! Anh khựng lại, mặc dù vẫn hát nhưng tầm mắt không hề rời khỏi cô. Rồi trước hàng nghìn khán giả, anh đi tới chỗ cô. Chuyện gì đang xảy ra thế này??? Có hàng nghìn người đang ngồi đây nhưng anh lại chỉ nhìn mình cô ?! Anh càng đi nhanh hơn, rồi chuyển sang chạy. Lòng bối rối, cô cảm thấy tim mình đập nhanh theo từng bước chân của anh !1 bước...2 bước...3 bước... cho đến lúc cô và anh chỉ còn cách nhau 1 khoảng rất nhỏ. Khán đài trở nên lặng thinh. Và anh nói:_Dậy đi em yêu~_Dạ vâng...h..hả...?"DẬY ĐI CON YÊU!!! TRỜI SÁNG RỒI!!! MẶT TRỜI CHIẾU TỚI MÔNG RỒI KÌA!!!"- giọng mẹ cô vọng từ dưới nhà lên....nhấn vào đọc để xem tiếp câu chuyện…
Bỗng một ngày mở mắt ra đón chào ngày mới, chợt nhận ra bản thân là nữ phụ phản diện của bộ tiểu thuyết cẩu huyết nào đó mà bạn ghét cay ghét đắng, bạn sẽ làm gì?Mỗ nữ nào đó căm phẫn, lật bàn: " Mịa nó! Hệ thống, ngươi lăn ra đây cho trẫm!! "Hệ thống ăn hại: " Ký chủ, hãy bình tĩnh lại. Không phải cô lời quá rồi sao, còn ý kiến gì nữa? "Nữ nhân ấy tức sôi máu: " Nhưng đây không phải cuộc sống mà ta muốn! Mau mau trả ta cuộc sống bình yên đúng nghĩa ngay! "Hệ thống vì tương lai sống còn của mình tạm thời ngắt kết nối. Mỗ nữ ấy gào ầm lên: " HỆ THỐNGGGGG!!!! "Mỹ nam tiểu thụ ở bên cực lực dỗ dành: " Vợ~ Bình tĩnh, ôm anh một cái cho đỡ giận nè!~ "Nữ nhân nhìn hắn, khoé môi giựt giựt: "..." Đây là chiếm tiện nghi chứ an ủi gì!! ----------•Lưu ý•----------• Bản quyền thuộc về tớ, là công sức tớ vắt chất xám tạo thành, xin đừng đem đi đâu. • Truyện chỉ đăng tại Wattpad và tại ngôi nhà nhỏ của tớ.• Thỉnh nhẹ nhàng và tôn trọng truyện của tớ.• Nếu hợp, xin mời nhảy hố.• Tớ theo chủ nghĩa 1x1, không thích thỉnh thoát.…
Tên truyện: Cậu Ấy Chạm Nhẹ Tay TôiNguyên tác: 他摸了一下我的手Tác giả: Ngải Ngư - 哎鱼Dịch/Edit: Trà Tỷ Tại ThínhTruyện được dịch và đăng tải duy nhất tại Wattpad: @chajiezaitingNguồn: https://www.52shuku.vip/yanqing/am/h6uP.htmlBìa: ảnh gốc của Pinterest, tớ design.CP: Châu Vụ Tầm - Bạch YTừ khóa tóm tắt nội dung: Yêu Thầm, Con Cưng Của Trời, Học Đường, Đô ThịChú ý nhỏ:- " Bộ này đã có nhà dịch nhưng vẫn còn dang dở nên tớ quyết định dùng tất cả những gì học được để làm bộ này, chủ yếu là vì tớ muốn đọc nhưng đọc trên web trung hoa mắt quá nên đành chịu khó môt tí."- " Khả năng cao bộ này sẽ bị reup thẳng lên truyện full hay các trang web tương tự nên nếu cả nhà muốn đọc thì mong rằng hãy vào wattpad ủng hộ tớ nhé."- " Bộ đầu tay thui nên hy vọng mọi người đừng quá khắt khe ạ."- " Văn Án tớ sẽ không để ở phần mô tả nên cả nhà chịu khó nhấn đọc nha."…
Thể loại: Hiện đại, Học Đường, Tình Cảm, Lãng Mạn, Trưởng Thành, Chữa Lành, Nam hơn nữ 4 tuổi, 1vs1, HE.Ngày lên ý tưởng: 30/01/2026Ngày đào hố: 20/02/2026Bìa: Pinterest Trích đoạn:"Chúng ta còn nhiều thời gian mà đúng không em?"Anh nhìn tôi với ánh mắt đượm buồn, im lặng khuấy tách cà phê, và cũng chính khoảnh khắc này, đã nói lên nỗi lòng giữa hai chúng tôi.Vừa không nỡ tạm biệt cũng vừa không dám mong cầu thêm gì.Tôi không dám nhìn anh, ánh mắt tôi hơi hướng về đôi vợ chồng trẻ ngồi chéo cửa sổ, lơ đãng mà mấp máy môi."Dạ đúng, còn nhiều thời gian."Một khoảng lặng diễn ra.Tôi vẫn chú tâm nhìn ngoài cửa sổ, anh vẫn lơ đãng khuấy tách cà phê, lâu một chút lại nhấp một ngụm."Anh này.""Đến đây thôi nhé."Để thời gian minh chứng cho tình cảm của chúng tôi vậy. Cưỡng cầu vừa không được gì, vừa mệt cho cả hai."Có duyên.....mong được gặp lại.""Được, anh đồng ý."Anh làm tốt nghĩa vụ của một quân nhân, tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập của mình, đủ duyên sẽ gặp lại.…