Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau 18 tháng ăm cơn nhà nước, Kim Hyukkyu cuối cùng cũng xuất ngũ.Nhưng thay vì đi kí hợp đồng chuyển nhượng thì anh phải làm "bảo mẫu" bất đấc dĩ khi mấy đứa nhỏ kéo đến nhà anh ăn ngủ tập trung như đi nhà trẻ.NOTE: chỉ là lũ nhỏ đi nhà trẻ, không có tuyến tình cảm…
Đây là một mẫu truyện nho nhỏ,mình ngẫu hứng viết về cố vấn quân sự của Nazi(nhân vật mình tự nghĩ ra)kể về bản tình ca không hoạn thiện của cô với Nazi.Mình trích từ truyện của Chuối(butlongchaydeadline) ra.Mình muốn thử sức mình viết truyện ra sao hoi,muốn gạch đá thì cứ việc…
Lâm Thiên Vũ một cô bé chỉ mới 11 tuổi lại phải trở thành con người khát máu, một cổ máy giết người. Chỉ vì trả mối thù cho gia tộc, mà thanh xuân của cô trở thành một mãn màu đen tối. Trả được mối thù cho gia tộc cô phải đi về đâu.Khi anh xuất hiện anh cho em hi vọng nhưng rồi chính anh lại lấy đi nó. Không phải lúc nào bắt đầu cũng là đúng. Không phải lúc nào tình yêu cũng màu hồng.Lựa chọn thêm một lần lần này có phải là hạnh phúc. Hay chỉ là sự khơi dậy của màu máu tanh.…
Những năm kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn gánh trên vai cả máu và mơ, Việt Nam hiện lên vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng. Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến. Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo. Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên. Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.---Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng. Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay. Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình. Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ. Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.- Chỉ sợ... không ai ra đón.Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.…
"Sống nhanh, sống gấp gáp để kịp với nhịp sống hiện đại là một thực tế đang diễn ra đến nỗi đâu đó người ta nhắc nhau hãy sống chậm lại hoặc bàn luận với nhau thế nào là sống chậm..."…