Em Là Tâm Sự Ngọt Ngào Của Chị(Chaekyul)
Coi đi rồi bt…
Coi đi rồi bt…
Truyện ngắn👽👾💀...Tâm sự👿😄😰😍😭...Linh ta và linh tinh@₫&fvffhhh....p/s: mong ủng hộ....😬🙏…
Lần nào gặp nhau, cậu ta cũng mua tặng thằng bé quần áo, mà lạ là cứ mua toàn kiểu na ná giống cậu ta. Hai cái áo sát nách màu xanh là chứng cớ rất rõ ràng. Con trai của anh chứ có phải của cậu ta đâu mà toàn muốn thằng bé ăn mặc giống mình, rõ dở hơi…
Gặp gỡ 1 cô gái làm tôi ấn tượng…
by: DavinHavui lòng không mang đi nơi khác khi chưa được sự cho phép.…
Yi Yan.[ Triệt Hàn.Lưỡng sinh lưỡng thế, nhất như ký vãng.]Câu chuyện được viết để chờ Rượu Táo lên men đậm vị, rất thương.…
Tâm sự…
.…
" Nếu họ nói ta là kẻ ác nhân, muốn ta làm kẻ hứng chịu mọi tội lỗi . Ta sẽ sẵn lòng nhận lấy, và rồi trở thành kẻ ác nhân thật sự " Sẽ ra sao nếu mọi người khinh bỉ và ghét bỏ ngươi, ngươi chẳng làm được gì ngoài chịu những ấm ức đó nhưng ngươi chợt nhận ra bên cạnh ngươi còn có người sư phụ luôn âm thầm bao bọc ngươi. Chính vì sự bao bọc ấy khiến Tử Hoa là một ma tộc cảm thấy bản thân vô dụng, để chứng tỏ giá trị của bản thân, hắn ta quyết định từng bước đi lên với thân phận < Kẻ Ác Nhân > , trở thành một thằng hèn để đạt được mục đích, vì hắn biết rằng sư phụ sẽ luôn âm thầm theo sau để bảo vệ hắn. Nhưng cho đến cuối cùng, thứ hắn thật sự mong muốn là gì ?…
[ Lưu Ly ] ByCP: La Hầu Kế Đô x Bách Lân Đế Quân [ ĐôxĐế ]Đòng nhân văn [ Lưu ly mỹ nhân sát ]WN: Một nồi máu chó =)) được cải biên.…
BkB is an office looking for evidence of evidence buried by money, status and darkness…
gia đình của cậu và anh rất thân , khi ba mẹ cậu đi làm xa buộc anh phải ở một mình , anh luôn là người chăm sóc cho cậu nhưng dần dần cậu cảm nhận ra cậu có tình cảm với anh .. liệu cậu có thổ lộ hay lại là giấu kín ?…
[Chương1] Tiết trời se lạnh, đêm khuya vắng vẻ trong cửa hàng tơ lụa nhỏ Diệp Bích Vân đang giúp phụ thân dọn dẹp cửa hàng, thoáng qua nàng thấy bóng hình nhỏ đang co do tại một góc đấu diện do bản tính lương thiện pha chú hiếu kì của tiểu cô nương 7 tuổi, nên nàng cầm áo choàng lên đến cạnh tiểu cô nương đó. Áo choáng không quá lớn phủ kín người tiểu cô nương, Bích Vân ngồi trước tiểu cô nương hỏi: "Tiểu muội muội, sao muội lại ngồi đây? nhà muội đâu?" Tiểu cô nương ngước nhìn đối phương trước mắt: "Ta... Ta không có nhà. Phụ thân vừa qua đời, không có ngân lượng nên ta phải bán mình để chôn cất cha."Ngẫm nghĩ một chút Bích Vân nói : "Nhà ta là cửa hàng lụa nhỏ tuy không phải quyền quý nhưng cũng đang thiếu người làm, như vậy đi ta giúp ngươi chôn cất cha còn ngươi về làm việc cho nhà ta." "Thật sao?" "Tất nhiên rồi? ngươi tên gì? năm nay bao nhiêu tuổi?" "Ta tên Túy Xuân, 7 tuổi. " "Còn ta là Diệp Bích Vân." Nói rồi nàng đưa tay về phía Túy Xuân, đối phương cũng theo ấy mà đặt tay lên.…