[G-TOP] pack a change of clothes, it's time to move on
…
Gần như Drop cmnr ㅠㅠ…
Không một ai có thể sở hữa loài rồng. Nhưng thứ khó kiểm soát nhất trên thế gian này, chẳng phải là tham vọng của bản thân ư?…
"No homo"Đó là một trào lưu Chanyeol tình cờ học được trên mạng. "Này Baekhyun! Tớ yêu cậu. No homo""Này Baekhyun! Cho tớ ôm một cái. No homo.""Này Baekhyun! Cho tớ sạc điện một lát. No homo""Này Baekhyun..."Baekhyun hồi hộp nhìn Chanyeol. Lại là cái gì nữa đây?"Cho tớ nói "yêu cậu" mà không dùng No homo nữa."*Giải trí là chủ yếu, hài hước chỉ là phụ :)*…
Truyện mình viết với những người đam mê và yêu thích chỉ đăng tại wattpad và không được tốt nếu thấy nó xuất hiện ở nơi khác. Rất vui vì mọi người đọc truyện của mình góp ý nhẹ nhàng mà chân thành, truyện của mình vẫn còn nhiều thiếu sót và non tay nên mọi người ủng hộ và để ý nhiều hơn giúp mình càng trưởng thành và ra những tác phẩm chất lượng hơn.Vì là lần đầu nên mình hơi lảm nhảm một chút truyện từ mình cảm nhận hay nhìn nhận hoặc cảm hứng cũng sẽ có những câu chuyện từ người khác với góc nhìn và suy nghĩ của mình sẽ không cố định vì vậy mọi người không cần thắc mắc nha! QUÁ KHỨ QUA CHO TA CON NGƯỜI MỚI-Thời gian qua đi khiến ta trưởng thành hơn nhìn lại quá khứ chuẩn bị hành trang để bước vào tương lai và từ quá khứ để thấy ta bỏ qua và nhận lại bao nhiêu…
Bạn vô đây đọc làm j, bấm vô đọc truyện luôn đi.ulatr, nhanh cái tay lên nhaaa , chuyện có vẻ khá zui đó :33…
Đây là fic đầu của mị ah, có gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho :)) tui viết 3 lần gòi đó, ko quen nên bấm sao xóa lun. Đáng ra còn nguyên khúc yaoi nữa cơ mà bấm sao xóa lun gòi T.T ( 2 tiếng đấy )…
Sau khi cái chết lần lượt cướp đi cha mẹ, Amel đứng vững trước một thế giới không khoan nhượng, và sớm nhận ra rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng chiều theo ước vọng. Thế nhưng, tuổi trẻ và sức nặng của bi kịch không thể bẻ gãy ý chí của cô; chính niềm tin vững chắc vào Thượng Đế đã trở thành điểm tựa để cô kiên nhẫn và tiếp bước.Hành trình của cô chưa bao giờ trải đầy hoa hồng. Cô phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thời gian và nỗi chua chát trong lòng người, nhưng vẫn chọn đáp lại bằng lòng nhân ái. Cho đến định mệnh đưa cô gặp gỡ Kevin - chàng trai từng gán cho cô nhãn hiệu "khủng bố" chỉ vì cô là người Hồi giáo, coi chiếc khăn hijab của cô chẳng khác gì "cái lều", và cho rằng màu da của cô là vết sỉ nhục với nền văn minh, trước khi chính anh ta trở thành nguyên nhân đẩy cuộc đời cô vào những tháng ngày gắn liền với chiếc xe lăn.«giữa sự hiếu khách và tình yêu»: khi kẻ gây tội đối mặt với nạn nhân, và lòng vị tha của trái tim bị đặt vào thử thách tột cùng... liệu hy vọng có thể nảy mầm nơi oán hận đã gieo?«giữa sự hiếu khách và tình yêu»: nơi ánh sáng hy vọng bừng lên từ bóng tối tuyệt vọng.Phải chăng thiên hạ nghĩ rằng mình sẽ được yên thân khi nói: "Chúng tôi tin tưởng" và sẽ không bị thử thách hay sao?(Al-'Ankabūt 29:2)…
"Ghi nhớ "Angst,Soft romance,LoverNhớ về ngày tháng ta bên nhau,có thể buồn có thể đau nhưng chưa bao giờ quên.…
Chúng ta đi một vòng lớn, cuối cùng cũng trở về bên nhau.Chỉ cần là tình yêu thật sự, thì dẫu xa cách mấy cũng tìm thấy nhau.…
thể loại xuyên không, đam mẽo, có H ( cơ mà phải đợi dài dài)Tình yêu giữa những kẻ lạnh lùng, làm thế nào để họ nhận ra là mình đang yêu. Cường bạo, lạnh lùng công x lạnh lùng thụ Truyện sẽ có cả Baeri…
Từ một đứa trẻ vô tư và hồn nhiên, cậu dần thu mình lại, lẳng lặng xa cách xã hội và tự lựa chọn "lu mờ" đi trước cả thế giới.Người đời nhìn vào chỉ biết tặc lưỡi phán xét cậu là kẻ khó ở, khó ưa. Họ vội vàng dán lên người cậu những cái mác tiêu cực, nhưng nực cười thay, chẳng một ai thèm tìm hiểu sự thật phía sau sự im lặng ấy là gì. Ngay cả bản thân cậu đôi khi còn lạc lối trong chính thế giới của mình...Để trốn chạy thực tại tàn nhẫn, cậu đắm chìm vào thế giới của những giấc mơ và trí tưởng tượng bay xa - nơi duy nhất cậu tìm thấy sự bình yên. Nhưng cuộc sống vốn dĩ không bình lặng mãi mãi. Sóng gió thực sự bắt đầu khi cậu bước chân vào một hành trình mới, đối mặt với những kẻ muốn dồn cậu vào đường cùng.Phía sau sự im lặng của một đứa trẻ, rốt cuộc là tổn thương hay là một cơn bão đang chực chờ bùng nổ?…
Bá tước Nottingham bị thương nặng sau khi tham chiến buộc phải quay về trang viên sống. Madeline, vợ của chàng, không chịu nổi cuộc sống hôn nhân bị dày vò bởi sự lạnh lùng của người chồng đã lên kế hoạch chạy trốn khỏi anh ta. Để rồi cuối cùng, nàng đã chết trong sự tiếc nuối. Nhưng khi nàng mở mắt, nàng đã trở về lại tuổi mười bảy. Đó là một năm trước khi chiến tranh nổ ra.Nàng đã thề rằng sẽ không bao giờ lại gần người đàn ông đó, nhưng số phận một lần nữa kéo nàng và người đó lại gần nhau, gần người đàn ông có ngoại hình giống hệt người chồng của kiếp trước. Người đàn ông đã giam lỏng nàng.Nàng cảm thấy căm ghét người đó, nhưng điều đó lại làm nàng buồn bã. Con người thường có xu hướng muốn gắn bó với nhà tù họ từng ở. Bá tước từng là nhà tù của nàng cũng như nàng sẽ trở thành nhà tù của chàng."Ngài Nottingham."Madeline không che giấu được nỗi buồn hiện lên trong mắt. Nàng không hề biết nỗi buồn ấy đã lay động người đàn ông khắc kỷ trước mặt đến mức nào. "Ngài và tôi không thể ở bên nhau."…
Điều ước của anh đơn giản lắm, đó là có được em và lo cho em cả đời. Nếu có thể, anh muốn điều ước đó kéo dài thêm 1 kiếp, 2 kiếp...1000 kiếp hay hơn thế cũng được! Bên anh và đừng rời xa anh, em nhé!…