Choran | Exit Sign
Từ khi nào lời chia tay lại trở thành lối thoát cho cả hai? tags: occ,...…
Từ khi nào lời chia tay lại trở thành lối thoát cho cả hai? tags: occ,...…
- Tại sao em chẳng bao giờ nhìn lại phía sau?- Em đánh cược lần này! Thanh xuân và danh dự sẽ đánh cược với niềm tin và tương lai!"Chân thành đổi lại gì đâu? Chỉ toàn phải chứng kiến thấy em đau, anh đau và ta đau"…
Đen đá không đường:))) đơn giản là tác giả thích uống cà phê đá thôiCp: Hurrykng top x hieuthuhai bot…
Lần đầu viết truyện, văn chương có thể lủng củng và không hợp gu nhiều người. Cảm thấy không ổn thì click 🔙 liền nha. Iu mn ❀(*'▽'*)❀ CP: Edward x Raizel*ĐỌC KỸ TAG TRUYỆN TRƯỚC KHI NHẢY HỐ*Đồng nhân kết hợp giữa Twilight và Noblesse. Twilight mình xem bản điện ảnh còn Noblese chỉ đọc mỗi manhwa nên có thể có một số chi tiết khác với tiểu thuyết và bản anime nhé.Ps: Cá nhân mình không được thích Bella cho lắm nên ai fan Bella có thể out liền kẻo vào truyện lại thắc mắc vì sao chị gái này không có đất diễn :))))…
Hán Việt: Xuyên vi nam chủ đích phản phái sư tôn sauTác Giả: Sơn Dã Hành NguyệtThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Tu chân , Hệ thống , Xuyên thư , Trưởng thànhBản dịch thuộc về @secret_plotter…
Thanh Minh và Đường Bảo là người yêu của nhau chỉ mình bọn họ biết.Vốn chỉ là quan hệ mập mờ do một vụ tai nạn, nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Khi nhận ra tình cảm của bản thân thì cũng đã quá muộn.Một câu 'Ta yêu huynh.' lại đeo bám người kia suốt cả hai kiếp, cũng vì nó mà suýt mất mạng. Nhưng cũng lại vì nó mà lại cùng người mình thương tương phùng.Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.Nếu kiếp trước đã lỡ, nguyện từ nay đời đời kiếp kiếp mãi không chia ly.…
Tình yêu hay dục vọng, đối với Takemichi mà nói nó chỉ giống như những cung bậc cảm xúc trên từng phím đàn trên cây dương cầm của một nghệ sĩ.Yêu hay ghét hoàn toàn do chủ nhân nó quyết định. ***Takemichi có thể vẫn là Takemichi nhưng cũng không hoàn toàn là cậu ta. Tính cách nhân vật có thể bị thay đổi.Truyện có sử dụng từ ngữ thô tục, cân nhắc kỹ trước khi đọc.…
Không phải truyện đâu:) đây là tuyển tập thơ KazuScara t/g lụm hoặc tự sáng tác=))t/g không giỏi văn thơ nên có thể nó sẽ trở thành văn xuôi dòng:)))Và tập thơ này cũng có sự đóng góp từ các độc giả của Meo và những tác giả khác nha!🐟Ngoài ra ai muốn đóng góp thơ thì cứ tự nhiên nha:DHoan hỉ hoan hỉ ~🥰🍁☂️🍁🌂☂️🍁…
Triệu Thủy Quang mười tám tuổi gặp Đàm Thư Mặc hai mươi tám tuổi. Anh nói, "Anh lớn hơn em chín tuổi thì sao chứ, có gì mà không tốt? Mọi niềm vui anh sẽ sẻ chia cùng em, mọi khổ đau khó khăn anh sẽ gánh vác thay em." Vì thế người đàn ông hoàn mỹ này từng bước theo đuổi từ cấp 3 cho đến tận đại học. Cô nói, "Gặp Đàm Thư Mặc chính là hạnh phúc lớn nhất đời này của Triệu Thủy Quang cô!" Cô nữ sinh ngây thơ ngày nào giờ đây đã trưởng thành xinh đẹp như đóa hoa trong nắng mới khiến bao người phải động lòng. Chính bởi vì năm mười tám tuổi Triệu Thủy Quang không sớm không muộn gặp hai mươi tám tuổi Đàm Thư Mặc, đúng thời gian gặp một nửa của mình, đây không phải là hạnh phúc lớn lao thì còn gì nữa? Khi bạn mười tám tuổi thì bạn đang làm gì? Có đang buồn phiền vì mối tình đầu của mình không? Hay là đang do dự suy tính cho tương lai mình? Nếu lúc ấy có một bàn tay ấm áp vững chãi cổ vũ, che chở bảo vệ cho bạn, bằng mọi giá mang đến niềm vui cho bạn, thì có phải tương lai của bạn sẽ thay đổi từ đây? Đây là tình yêu thầy trò, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến tình thấy trò, cũng không ai nói về vấn đề tuổi tác cả, đây chỉ đơn giản là một câu chuyện về khao khát tình yêu đôi lứa, về khát vọng một cuộc sống hạnh phúc, tuổi tác không là vấn đề, một câu chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào. Nhân vật chính: Triệu Thủy Quang, Đàm Thư Mặc, Hi Vọng Nhân vật phụ: Hi Diệu, Đan Dương, Cao Tầm, Trần Tư Dương, Lưu Gia Luân, Bành Hiểu Hiểu, Dương Dương, Hứa Oánh…
"em ăn gì cũng được , miễn là anh nấu thì em sẽ ăn"Một chút kí ức cũ , ai còn nhờ otp không ?…
Đọc sẽ biết :vWritten by MupmuppinBrought you by Nguyên Khải is real (FB)…
Nứng thì đọc.Drop me a star if you like it…
Author: Howohae15062211Category: Series Pairings: SoonHoonDisclaimer: Họ là của nhau, khôm phải của mìnhSummary:Cặp vợ chồng bạn thân của ba mẹ Soonyoung có việc đột xuất, cần phải đi công tác nước ngoài trong một thời gian dài. Cả hai người đành nhờ đôi bạn chí cốt của mình trông giúp đứa con một của họ và gửi cậu nhóc ở tạm nhà họ Kwon một thời gian.Mẹ Kwon sợ rằng cậu bé khi ở chung nhà với vợ chồng mình thì bé con có lẽ sẽ ngượng ngùng lắm, nên một tay giao hết trọng trách lại cho đứa con trai thứ hai của mình. "Mẹ!!! Tại sao lại giao nhóc này cho con!!!""Con chăm thằng bé một chút thì bị sứt mẻ tay chân gì hả??? Thanh niên trai tráng gần 30 tuổi tới nơi mà có việc chăm cho nhóc em đang tuổi ăn tuổi lớn cũng không được. Chị hai con cũng đã cưới chồng rồi, ngoài con ra thì còn ai nữa đây.""Nhưng...""Không có nhưng gì hết. Thằng bé cũng cuối cấp 3 rồi, con lo cái gì?""Được rồi, con thua..."Thế là một chú 25 tuổi và một cháu 18 tuổi ở chung trong một căn hộ với nhau. Cũng từ đó Kwon Soonyoung liền biết cuộc đời một thân một mình của anh đã bị đảo lộn kinh hoàng.25/03/2022…
Trong cuộc chiến khi ấy, hắn ta thấy Đường Bảo cảnh báo hắn phía sau có địch nếu không thì hắn đã ăn một nhát đao rồi. Chuyện này không quá lạ vì Thanh Minh cũng thường thấy Đường Bảo, Thanh Vấn và cả Thanh Tân nhưng chỉ khi hắn nhớ đến họ hay khi hắn uống rượu thưởng trăng còn trong trận chiến này... Trong suốt cuộc chiến hắn không nghĩ đến Đường Bảo. Hắn đâu có ngốc đến nỗi không phân biệt hư và thực. Một điềm báo nào chăng...Hắn vội lắc đầu xóa bỏ suy nghĩ ấy đi."100 năm .... người không thể còn ...."------------------------------------------------Notice: ONLY ON WATTPAD!!!• Lịch ra: tùy hứng :)))• Tình trạng au: nhát, đg cày truyện khác, xem cp khác 😇…
Ngộ nhỡ một ngày mọi người nhận ra Cung Thượng Giác chỉ là một người bình thường hắn có lúc sẽ bị thương , sẽ có lúc buồn , cũng có lúc hắn cảm thấy mình muốn buôn bỏ mọi thứ…
Thể loại: Xuyên không, điền văn.Coverter: gachuaonlNguồn convert: tangthuvienEditor: ChieuNinhSố chương: 551 chương + 6 ngoại truyệnGiới thiệu: Trần Yến Yến tình trường không được như ý, triệt để thất bại. Lúc sắp chết, lại ngoài ý muốn làm một chuyện công đức vô lượng. Mở mắt ra lần nữa, nàng biến thành si nữ cổ đại Trần A Phúc. (si nữ: cô gái thần kinh thất thường, hóa dại hóa khùng) Nhìn qua anh hùng giống như thiên thần cao cao tại thượng, Trần A Phúc lau đi nước miếng ngốc khờ chảy xuống ở khóe miệng. Một đời này không cần tham vọng quá cao, một đời này không cần không thực tế... Chỉ là, một đời này nàng là người ngốc giá trị nhan sắc lại cao, nhà nghèo vận khí tốt, phúc khí nhiều dùng hoài không hết. Bảo bối nào đó bán manh: Nương, thỉnh cầu ôm ôm, cầu hôn hôn, thỉnh cầu các loại thịt thịt. Nam nhân nào đó nổi giận: Dám đoạt thịt ăn với lão tử, cút! Chim yến nào đó nhảy nhót: Xem diễn không chê đài cao! Trần A Phúc ôm bụng bự: Ba tên oan gia này... Cô nương mềm mại nào đó: Con không làm oan gia, con muốn làm áo bông nhỏ tri kỷ của nương. Nhãn hiệu: Ngôn tình cổ đại thoải mái.…
All chủy, anh em ơi đu với t, t không đu một mình đâu…
Chỉ là xàm xí tự làm thơ và vào đây để lưu lại tất cả hoy :3…