Thanh Xuân Rực Rỡ
Đây là đứa con tinh thần đầu tiên của mình , mong mọi người đọc và góp ý nhẹ nhàng hoi nha , cảm ơn mọi người…
Đây là đứa con tinh thần đầu tiên của mình , mong mọi người đọc và góp ý nhẹ nhàng hoi nha , cảm ơn mọi người…
Cuổn art book đầu tay của Mon có j thì mong được chỉ bảo mà lỡ mắt m.n có bị j thì Mon ko chịu tránh nhiệm đâu nhá Cảm ơn vì đã đọc…
Đó là một câu chuyện có kết thúc buồn cho một mối tình thuở học trò rất đẹp. Chỉ đáng tiếc...thật sự đáng tiếc. Cho dù cả hai đều vẫn giữ cho riêng mình một bí mật nho nhỏ tràn ngập màu nắng nhạt năm ấy khi, nhưng kết cục của một câu chuyện chưa bao giờ luôn là một kết thúc có hậu như trong tiểu thuyết, và nơi kết thúc....chính là một chiều mưa buồn trên góc phố không tên.…
Tác giả: Gió Xuân Hồn Nhiên Edit: MochiBìa: MochiThể loại: Xuyên không, phó bản lấy tuyến giải mã hồi hộp, trò chơi đối kháng, khởi đầu chậm rãi, kịch tính, 1V1, HE, hiện đại.Văn án: Sở Viêm xuyên tới từ thời đại có sức mạnh siêu nhiên đến trái đất thế kỷ 21, trang bị trên người chỉ duy nhất một chiếc điện thoại di động lại còn bị hỏng. Tuy nhiên, có một phần mềm tên là ' Làm giàu qua một đêm' trong điện thoại, phần mềm này có số dư khả dụng được lưu trữ trước là 1.000.000.000 nhân dân tệ. Sở Viêm, người vừa mới được thăng chức Bạo chúa địa phương, đã nhận được một bất ngờ:"Xin chúc mừng người chơi số 2019023333, bạn đã bắt đầu thành công trò chơi 'Một đêm chết bất đắc kỳ tử', và bạn sẽ sớm bước vào phiên bản đầu tiên. Trừ khi ngươi chơi chết, ngoài ra người chơi không thể thoát khỏi trò chơi này. Chúc người chơi có một khoảng thời gian chơi game vui vẻ". Sau đó cậu bị giết, Sở Viêm tưởng đây là một trò chơi thám tử để tìm ra 'Ai là hung thủ' nhưng nó hóa ra lại là một game sinh tồn ở nơi tất cả mọi người ngoại trừ NPC ra đều muốn giết cậu. Kẻ giết người A: Hả!? Ngươi vẫn còn sống sau khi ta đã chém ngươi! Ta đã lấy một con dao giả à!? Kẻ giết người B:Ta nghĩ khẩu pháo Ý của mình cũng là giả! Kẻ giết người C:Ta có thể đã lấy nhầm kịch bản giả mạo. Anh ta là người duy nhất chúng ta có thể ôm đùi, anh Viêm! Sở Viêm: Thực xin lỗi vì đã bất tử! *****************Mochi: Bộ đầu tay của tui, có sai sót hay khó hiểu gì mọi người cứ nói để tui sửa.…
Vào thời nhà Đường- Vì không muốn gả cho người ba mẹ lựa chọn, tiểu thư nhà họ Mộ bực tức chạy khỏi phòng khách cho hả giận. Không hiểu sao bị trượt chân xuống một hố sâu và xuyên qua một không gian khác. Trong lúc này, cô gặp một anh chàng và được sự giúp đỡ... Để biết diễn biến câu chuyện thế nào các bạn cùng đón đọc nhé 💜…
Mong mọi người ủng hộ!!!…
Em chỉ muốn nhớ những ngày tháng yên bình của chúng ta, em cũng sẽ chỉ nhớ những điều tốt đẹp về anh." Tiểu Liên, đợi anh về cưới em "Vì câu này em đã chờ đợi, cũng là vì câu này tim em đã chết thật rồi.…
Thanh xuân là khoảng thời gian tươi đẹp của mỗi người và thanh xuân của tôi thật mộng mơ , mĩ mãn khi có em Jeon JungKook .…
Tác giả: Hyeon2k1Thể loại: Xuyên thư, kinh dị biến thái. Ngược nhẹ. Couple: TaeKook/Hopega/NamJin...P/s: Cả bộ truyện không pải hòan tòan là ý tưởng của mình mà là gom góp từ nhiều bộ truyện khác nên đừng mang ra ngòai. Ko chuyển ver bừa bãi.…
ĐƠN PHƯƠNG ANHTác giả : Moon2TAi cũng nói đơn phương đau khổ lắm , buồn tủi lắm và tổn thương vô cùng khi người ấy không hề biết mình . Nhưng với tôi đó là niềm vui , chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy anh cũng đủ khiến tôi vui vẻ mà vượt qua mọi việc trong ngày . Nhìn anh cười mà trái tim tôi ấm áp lắm tựa như muôn bông hoa anh đào đang nở vậy . Nhờ việc đơn phương anh mà tôi học được tính cách mạnh mẽ , cười để che đi nỗi buồn . Chỉ là tình Đơn phương nên khi anh đi với người khác tôi không ghen bởi vì...tôi không có quyền . Những lúc anh buồn tôi cũng buồn lắm, động lực của tôi buồn thì hỏi sao tôi vui vẻ nổi cơ chứ . Tôi nhận ra rằng anh đã quá quan trọng với tôi rồi . Có lẽ tôi yêu anh hơn bất cứ điều gì trên đời. Mình sẽ viết theo ngôi thứ ba ĐƠN PHƯƠNG ANHTác giả : Moon2TAi cũng nói đơn phương đau khổ lắm , buồn tủi lắm và tổn thương vô cùng khi người ấy không hề biết mình . Nhưng với tôi đó là niềm vui , chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy anh cũng đủ khiến tôi vui vẻ mà vượt qua mọi việc trong ngày . Nhìn anh cười mà trái tim tôi ấm áp lắm tựa như muôn bông hoa anh đào đang nở vậy . Nhờ việc đơn phương anh mà tôi học được tính cách mạnh mẽ , cười để che đi nỗi buồn . Chỉ là tình Đơn phương nên khi anh đi với người khác tôi không ghen bởi vì...tôi không có quyền . Những lúc anh buồn tôi cũng buồn lắm, động lực của tôi buồn thì hỏi sao tôi vui vẻ nổi cơ chứ . Tôi nhận ra rằng anh đã quá quan trọng với tôi rồi . Có lẽ tôi yêu anh hơn bất cứ điều gì trên đời. Mình sẽ viết theo ngôi thứ ba…
Một cái tay súng thiện xạ lưu lạc mạt thế câu chuyện.Nhân vật chính có tùy thân súng ống đạn được khố !cp chủ cường thụ X tự bế chứng côngKhông có dị năng, tang thi sẽ tiến hóa, có tân vũ khí.Tác giả chính mình tư thiết rất nhiều, không cần đối chiếu hiện thực, bài này kinh không dậy nổi khảo cứu.Chú ý: tiền phương năng lượng cao, thỉnh chớ tích cực ! Viết văn chỉ bức vẽ vui vẻ, cẩu huyết có chi, viết đến thích là được.Quét mìn khu:1, bài này chủ cường thụ, có 【 bàn tay vàng 】, bàn tay vàng không phải dị năng, cũng không phải hệ thống văn2, bối cảnh hư cấu, khảo chứng đảng, bị lôi người đam mê đi góc bên phải khẩn cấp chạy trốn thông đạo3, nhân vật chính tính cách không động, lược hắc ám, khụ khụ4, từ tình cảm đi lên nhìn, xem như ấm áp văn ~Nội dung nhãn: trọng sinh mạt thế cường cường niên hạTìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Lâm Đăng, Cảnh Mặc ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Một tác phẩm nhỏ dành tặng những người chưa yêu, đã yêu và đang yêu.''Đừng bao giờ vì cô đơn mà yêu bừa, bởi rồi sẽ có người khiến sự chờ đợi của bạn trở nên đáng giá''…
Xem rồi biết nha❤❤❤…
Những cuộc gặp gỡ định mệnh, những mối nhân duyên được ban phúc, những con người với những tính cách khác nhau, đi trên những con đường khác nhau nhưng quá khứ đã trói buộc họ với nhau. Một lần yêu là một đời nhớ. Một lần phạm sai lầm là một đời hận bản thân mình. Những nhân vật chính tình cờ gặp nhau rồi bị chia cắt. Sau nhiều năm họ gặp lại nhau và rồi lại yêu nhau ? Hận thù, nhung nhớ, hạnh phúc, âm mưu, vui vẻ, bi thương liệu đâu mới chính là con đường họ nên đi đến cuối cùng ?Đây là lần đầu mình viết. Mong được giúp đỡ…