Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vài dòng lảm nhảm, viết cho bản thân tôi của ngày hôm qua, của ngày hôm nay, của những ngày chơi vơi đi tìm nắng...Chỉ là vài dòng lảm nhảm được nhặt nhạnh mỗi ngày, được chuyển nhà dần từ Facebook và Instagram sang. Chỉ là vài dòng lảm nhảm, được gõ vội vào đây, giống như viết vội vào quyển nháp. Chỉ là vài dòng lảm nhảm, tự viết cho bản thân mình, thay cho cuốn nhật ký quen thuộc...…
" Mãi đến sau này em mới nhận ra rằng lời hứa năm đó của chị, kiếp này vạn phần không thể làm được, từng giọt châu sa rơi xuống nền đất lạnh lẽo đến thấu cả tâm can. Em đã có tất cả, em đã sống vì chị sống cả phần của chị, nhưng mãi mãi không có chị.... "…
Tên truyện: Chuông GióThể loại: Học đường, thanh xuân vườn trường, tình bạn, hiện đại, tình bạn, tình trai.Lưu ý: Mọi chi tiết, tình tiết trong truyện đều là hư cấu, không có ý xúc phạm hay ám chỉ bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào trong thực tế.Bìa truyện chỉ mang tính chất minh hoạ!…
Cứ chạng vạng, khi bóng tối đổ sẫm màu một góc rừng U Minh, những tia nắng rụng góc trời cháy rực. Khi đàn muỗi bắt đầu cất mình lên như đám mây nặng trĩu những giọt sương máu từ đầm lầy. Khi đàn quạ khạc ra tiếng khàn đặc rên rẩm trên những chạc cây bị sét đánh cụt ngọn. Đó là lúc người đi rừng chậm chân bắt đầu nghe từng tràng tiếng hú ghê rợn.Không rõ cất lên từ đâu. Loạt tiếng hú làm nổi gai lưng này. Chúng rên từng hồi đứt đoạn. Luồn như rắn dưới những tàn lá rậm rịt. Dán mình trườn trên mặt bùn nhão sệt nham hiểm của đầm lầy rồi trôi dạt trong bầu không khí u uẩn bốc lên từ những xác cây mục, đe nẹt ngay cả những kẻ làm nghề sơn tràng táo gan nhất.…
*Chất keo hàn gắn khác biệt.- Lần theo khí ức, Ta có thể nhìn thấy chính bản thân mình. Và dáng vẻ trong kí ức đấy sẽ khiến trái tim ta rung động, có khi là tổn thương, hoặc cũng có thể là chìm trong ngọt ngào, hay là nghẹn ngào trong nước mắt...(Câu chuyện có thật và tôi sẽ thay mặt người đã trải qua)-Au dùng hết chất xám để viết truyện nên đừng đọc chùa nhé. :
Câu chuyện trên được ra đời vào 1 ngày mưa khi con au dở người ngồi xem Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài :v Sau khi xem xong 41 tập phim và 29 tập của phim Tân LSB - CAĐ , con au đã đưa ra quyết định làm câu chuyện Lương Khải Khải và Chúc Nguyên Nguyên . Tác phẩm của Trường Xuân cung . NOT RE-UP dưới mọi hình thức .…
cp: sooshu, soqi, mimin' chị không trách bé bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào, cũng sẽ không bao giờ trách bé một điều gì, vì bé chính là nhịp sống của chị, cuộc sống của chị nhộn nhịp hay vắng lặng đều tùy thuộc vào bé, ấy cũng chính là cái sai của chị, là chị quá yêu em. '…
Thể loại: ngôn tình hiện đại,sủng, thanh mai trúc mã.Cả hai cùng nhau trãi qua thời thanh xuân tươi đẹp, luôn gắn bó với nhau từ khi còn ở ghế nhà trường, nhưng dường như tính cách hai người trái ngược nhau lại thích châm chọc nhau, nhưng tại sao họ lại yêu nhau?Trích đoạn ngắn:"...Tới công viên nước, Bạch Lục Sênh nhìn ống trượt màu xám gần đó, phát biểu:-Xấu quá...Trác Vấn Phong nhìn cô, hơi cười:-Cậu cũng vậy!...Trác Vấn Phong, cậu ngậm mồm vào thì sẽ chết à?..."..."Anh cùng không khí có điểm gì liên quan?-Bên em không rời, tới khi già, tới khi chết."Bạch Lục Sênh: "Thật ra anh đang nhắc khéo việc em không thể sống thiếu anh phải không?Trác Vấn Phong: "..." Cô Bạch, em bớt thông minh một chút thì sẽ chết à?Ngài Trác nhà cô cái gì cũng tốt, chỉ có tật xấu là hay nói mấy lời ngứa đòn. Có điều cảm ơn sở thích ngứa đòn của anh, cho nên thanh xuân của em mới trọn vẹn!…
Giới thiệu:Choi Wooje chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại Moon Hyeonjun. Sau từng ấy năm, cái tên ấy lẽ ra đã bị chôn vùi cùng với mùa hè năm 2018-mùa hè có nắng chói chang, có khói thuốc lơ lửng trên sân thượng trường học, có một chàng trai với ánh mắt lạnh lẽo như vực sâu nhưng lại tỏa ra sức hút kỳ lạ. Năm đó, Wooje chỉ là một học sinh lớp 10 tình cờ phát hiện một kẻ "cá biệt" lặng lẽ đứng bên lan can, điếu thuốc cháy dở trên tay. Cậu đã nghĩ rằng anh ta muốn nhảy xuống, nhưng hóa ra... chính bản thân cậu mới là người nhảy vào thế giới hỗn loạn của Moon Hyeonjun. Một thế giới đầy vết thương. Một thế giới mà dù có muốn rời đi, Wooje cũng chẳng thể nào buông bỏ. Rồi thời gian đẩy họ xa nhau. Hyeonjun biến mất không một lời từ biệt. Wooje cũng chôn chặt quá khứ vào một góc ký ức, sống cuộc đời của mình như thể mọi thứ chưa từng xảy ra. Thế nhưng số phận lại một lần nữa đưa họ đến gần nhau.Họ gặp lại nhau như thế. Như một trò đùa của định mệnh. Như một vết thương chưa bao giờ thực sự lành lặn. Vậy lần này, liệu Wooje có thể tìm được câu trả lời cho những bức thư còn dang dở trong quá khứ? Và liệu giữa họ...có thể bắt đầu lại lần nữa hay không?…