[Avatar] Sylwanin' Path
Đồng nhân Avatar, thai xuyên SylwaninTính cách nhân vật chính có khác biệt so với phim, quý vị xin hãy lưu ýCouple Tsu'tey x Sylwanin…
Đồng nhân Avatar, thai xuyên SylwaninTính cách nhân vật chính có khác biệt so với phim, quý vị xin hãy lưu ýCouple Tsu'tey x Sylwanin…
Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh - Dư Lạc Thần Nguồn : DĐ Lê Quý Đôn Tình Trạng : Full -------------------------------------------------------------------------------------------------------- Hôn ước giữa nàng và hắn được định sẵn từ nhỏ nhưng lại chưa từng gặp nhau. Nàng xinh đẹp , đáng yêu hệt như bông hoa vừa nở rộ trong sắc xuân của tuổi mười tám , còn hắn , theo như nàng nghĩ thì có thể xem là một ông chú (biến thái) ba mươi tuổi. Nàng thật sự không hiểu nổi ngày xưa cha mẹ nàng ăn nhầm cái gì mà lại đi đồng ý kết thông gia với nhà hắn ! Chết tiệt.....nàng không thể chịu thua được , có chết cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân "biến thái" này. Mà cho dù có chấp nhận , nàng thề sẽ khiến cho ông chú kia phải hối hận. "Cưới phải tôi là một điều rất vinh dự cho chú ! Chú nên thấy thật may mắn vì tôi đã đồng ý !" - Du Huân Huân đập màn cất giọng nói. Người đàn ông ngồi đối diện cười khẩy "Là bất hạnh mới đúng !" Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn "Nếu là bất hạnh thì tôi quả thực đã bất hạnh khi làm vợ một ông già như chú !" Ngô Vũ Thần điềm đạm từ tốn trả lời "Phải lấy một con ngựa hoang tự cao như cô thì tôi...quả thật xui tận mạng."…
Trong dân gian, người ta vẫn rỉ tai nhau về những vị tiên nhân mang dung mạo khuynh quốc hạ phàm, đẹp đến mức khiến chúng sinh quên cả hít thở. Thế nhưng, giữa thời đại khoa cử mở rộng cho nữ nhân, Lý Tuyết Cầm lại chẳng mấy bận tâm đến những giấc mộng viển vông đó.Nàng - một nữ tử bình đạm, mũm mĩm và tỉnh táo đến thực dụng. Lên kinh ứng thí Nữ quan, mục tiêu duy nhất của Tuyết Cầm là vinh hoa phú quý để phụng dưỡng cha mẹ. Với nàng, bạc vụn trong túi còn đáng tin hơn mọi lời thề non hẹn biển.Chàng, Lại Vĩ Minh - một "tiên nhân" bị bỏ lại giữa trần thế. Sở hữu vẻ đẹp bẩm sinh tuyệt thế tựa ngọc thạch, nhưng chàng lại mang tâm trí của một đứa trẻ ngây ngô sau một biến cố đau thương. Chàng sợ hãi thế gian, chỉ dám ẩn mình sau cánh cửa cũ kĩ nhà họ Lại, cho đến khi bị "cô nương thực tế" kia đánh rơi hành lý trúng ngay vào cuộc đời mình.Sự sắp đặt của duyên số và những toan tính đạo đức đã buộc họ kết tóc se duyên. Một người vì mưu sinh mà tính toán từng đồng xu, một người vì vẻ đẹp mà phải trốn chạy cả thế giới.Nào ngờ, đến lúc thâm cung dậy sóng, quyền lực xoay vần. Khi Tuyết Cầm dùng trí tuệ leo lên đỉnh cao danh vọng, cũng là lúc hào quang chân mệnh thiên tử của Vĩ Minh bùng phát. Khi thân phận thật sự trở về vị trí vốn có, tiên nhân không còn ngây ngô mà trở nên tàn nhẫn để bảo vệ người mình yêu, khi những hiểu lầm ngược tâm khiến nàng chết tâm rời bỏ... liệu quyền lực tột đỉnh có giúp chàng tìm lại được vị "Cầm tài nhân" đã từng hứa mua kẹo cho mình năm tháng ấy?…
- Mệt... mệt quá! Cô đã quá mệt với cuộc sống này rồi. Cô muốn về nhà. Cô muốn nghe lời hỏi thăm của cha, muốn ăn món ăn mẹ nấu. Nhưng gia đình của cô... liệu có còn được nguyên vẹn nữa không? - Cuộc đời này vốn không có công bằng. Muốn cô tin vào lí lẽ ư? Ha! Cô thà tin vào chính bản thân mình thì hơn. - Nè, đừng cố dồn nén nữa! Nếu đau thì em cứ khóc đi! Tôi nguyện sẽ là bờ vai vững chắc để em dựa vào đó mà khóc, cho đến khi em có thể xóa đi được hình ảnh của người con trai đó. Và khi đó hãy mỉm cười với tôi em nhé!…
"Nếu anh không yêu em, em sẽ chết đấy."…
Hoseok không dẫn anh đi thì Yoongi sẽ tự tìm đến.…
Sẽ như thế nào nếu Dazai có em gái sinh đôi. Tác giả: Kaji Mei…
viết tặng BFF, fic tình bạn chả liên quan gì đến cái tên âu !!!…
Là fic đầu tay nên có gì mong mọi người thông cảm…
Chủ yếu là các oneshot về đôi nàyArtist: @_hnmri29…
"Hương Vị Định Mệnh"Tiêu đề này vừa gợi lên sự lãng mạn, vừa kết nối chặt chẽ với yếu tố tín hương trong thế giới ABO, đồng thời phản ánh sợi dây duyên phận giữa Lee Min Hyung và Ruy Min Seok.…
Nguồn của mỗi fic sẽ được ghi rõ trong từng bài. Không mang truyện ra ngoài dưới mọi hình thức.…
Kiều Mặc Vũ x Hoa Vũ LinhXuất phát từ niềm yêu thích đặc biệt sau khi mình tình cờ nghe series audio Địa Sư Cuối Cùng trên YouTube, mình đã lỡ lọt hố cặp đôi Kiều Mặc Vũ và Hoa Vũ Linh. Dù ở bản audio gốc họ không phải là một đôi, nhưng mình lại thích cả hai quá nên mình quyết định ship và viết nên bộ truyện này để thoả lòng.Đây là không gian riêng nơi mối lương duyên của hai người được chắp bút - một hành trình phong thủy vừa linh dị, vừa ngọt ngào dành tặng cho chính mình và những ai yêu mến họ. Vì là câu chuyện tự sáng tác theo cảm xúc cá nhân, nếu có gì sai sót mong các bạn hoan hỉ bỏ qua và đọc truyện thật vui vẻ nhé.…
"xu minghao, mình hẹn hò đi"."giá như cậu thật sự có tình cảm với tớ gyu ạ"…
Thể loại: Dân quốc, Bi kịch, Trưởng thành, Tình cảmSinh ra trong kén, sống để phá kén.Trong thời đại loạn lạc, Lưu Tranh bị mua về nuôi trong một gia tộc phong kiến đang mục ruỗng, được bảo bọc bằng lễ nghi, và bị giam cầm bằng hủ tục. Chiếc kén ấy dát vàng, không lối thoát.Triển Hiên là kẽ nứt đầu tiên. Anh mang theo thế giới mới, kéo cậu ra khỏi bóng tối, và khiến cậu hiểu rằng khát vọng sống tự do cũng đủ sức xé rách những sợi tơ tưởng chừng không thể phá vỡ.Bởi mỗi vết rách trên chiếc kén đều phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng nếu có thể tung cánh, đó sẽ là lần sống rực rỡ nhất của cả một đời người.*Tác phẩm này là sản phẩm của trí tưởng tượng. Mọi nhân vật, sự kiện và địa danh xuất hiện trong truyện đều không có thật. Nếu có sự trùng hợp, hoàn toàn là ngẫu nhiên.*…
câu chuyện này là kể về một "nàng công chúa" bị gia đình ruồng bỏ đẩy vào rừng sâu và vô tình được một chàng phù thủy nhặt về nuôi (thật ra là phải cỡ tầm 1, 2 tuần sau chàng phù thủy mới nhặt về được nhưng mà mình cứ đại đại đi) đến lớn thì được "nàng công chúa" trả ơn.à nhón ha sê yooo, tui là Yuri, là một người mới gia nhập vào viết lách nên nếu có gì sai sót mong được mọi người chỉ giáo. À mà tên Twei.ki là tên ig của tui á, có gì mọi người kết bạn làm quen nha, thật ra đây cũng là lần đầu tui viết truyện trên đây cũng như lần đầu viết truyện tiểu thuyết luôn ấy nên không thể tránh nhưng phần còn thiếu sót được. Tui trên tinh thần luôn sẵn sàng đón nhận những sự góp ý từ mọi người và tui sẽ cố gắng khắc phục.đến đây là hết gòii, cảm ơn mọi người đã đọc cũng như là ủng hộ truyện nhà tui, rất cảm ơn mọi người!…
Tác giả gốc: Vân Mộc NgưVĂN ÁN:Thành An là một nghệ sĩ nhỏ tuyến mười tám, mau nước mắt, yêu thích những chuyện tình ngọt ngào, nhưng thể loại tiểu thuyết cậu thích nhất lại là ngược luyến tình thâm. Mỗi lần đọc đến chỗ đau lòng là lại không cầm được nước mắt.Kết quả một ngày nọ cậu xuyên vào một bộ ngược văn cẩu huyết mình từng đọc, trở thành anh em tốt của nam chính.Nữ chính lạnh lùng kiêu ngạo xem nam chính là sự cứu rỗi duy nhất, nhưng nam chính hết lòng lo cho sự nghiệp, chỉ coi nữ chính là một quân cờ trong tay. Vậy sao được chứ?Là một anh em tốt của nam chính, Thành An quyết định bản thân nhất định phải trở thành trợ thủ đắc lực!Thế là...Nam chính và nữ chính gặp nhau, Thành An: huhuhu thật xứng đôi!Nam chính giúp nữ chính giải quyết rắc rối, Thành An: huhuhu thật ngọt ngào!Nam chính và nữ chính cùng nhau ăn tối, Thành An: huhuhu mau đến với nhau đi!Nam chính hôn cậu một cái, Thành An: huhuhu... Đm cậu làm gì vậy?Minh Hiếu lạnh lùng hờ hững suốt nửa đời người, thứ hắn thích nhìn nhất là dáng vẻ Thành An ghen tuông trốn trong bóng tối khóc thút thít.Hắn nghĩ, nhất định nhóc trúc mã cùng hắn lớn lên yêu hắn chết đi được.Suốt ngày mít ướt thụ & dựa vào não bổ tự bẻ cong mình lạnh lùng muộn tao công.Truyện chuyển ver chưa được sự cho phép của tác giả.…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
Các bạn đọc xong nhớ Vote+comment nha!…