CUỘC ĐỜI CỦA MỘT CÔ FANGIRL 💜
…
Bài event cho @teamdessert.+ Made by writer: Hi | @Kanadenguyen+ Made by reviewer: Sâu | @mynameissau_+ Made by designer: Cage | @X-Cagengày xửa ngày xưacó một vị thầnẩn hiện dưới hình hài con ngựangày xửa ngày xưacó một vị thầnkhoác lên mình đôi cánh muốt như thiên sứngày xửa ngày xưacó một vị thầnđem đến sự cứu rỗicho kẻ tham lam độc tàingày xửa ngày xưacó một vị thần...…
Thể loại: đam mỹ, ngược. HE"EM đi rồi, em đi bỏ anh thật rồi""Anh, sẽ tìm em chứ""Sẽ không đâu, có tìm em cũng sẽ không về, anh đáng chết, em sẽ khổ""Liệt, rất nhớ anh...""Anh sai hay em sai...hay là do chúng ta quá ngỗ để lạc mất nhau..."…
Đôi khi yêu một người nào đó mik ko nhất thiết phải ở bên mà đôi khi ngắm nhìn người dó hạnh phúc mik đã mãn nguyện .…
:v Không tả nổi ! Chàng trai đó…
Đọc đi rồi biết ha......💖😘🌼…
Truyện được đăng tải bởi Lin,vui lòng không reup các kiểu, chỉ đăng tải ở 2 nơi: Mangatoon,Wattap…
Cái này là mình tự nhiên hứng lên viết thôi nha cx không hẳng là dính hoàn toàn của bộ truyện đau (ㆁωㆁ)…
...Quá khứ không làm ảnh hướng tới mục tiêu phấn đấu của chúng ta....…
Tác giả: Phôi Phi Vãn VãnConvert: ngocquynh520Số chương: khoảng 400 chương ^^!, truyện ngược nhưng HEEdit: Ny, Thảo Trần, pinkpinkpig (Q1 C1-44), Ndmot99 (Còn lại)Đêm hôm đó, sau mảnh lụa vải màu đỏ, nàng chủ động hôn lên môi hắn, nhưng hắn cười rồi đem nàng giao cho người khác. Vì hắn, nàng đi bên cạnh một nam nhân khác. Địa vị cao, nàng cho rằng nàng đã có thể ly khai. Cũng không nghĩ, chuyện đầu tiên hắn làm sau khi lên ngôi, đó là phong nàng làm phi. Đến cuối cùng cũng chỉ là khế ước, lại có thể xóa xạch không còn một chút tổn thương....Cùng nhau ân oán, dây dưa cả đời, nàng cùng bọn họ, yêu hận đúng sai.Phế phi, phải chăng là lạnh lùng phế đi chức vị phi tử hay là lòng người...…
chỉ là vài dòng văn ngắn mà con nhỏ này muốn gửi đến anh-Hanagaki Takemichi.…
Ảnh chế -Sưu tầm-…
Ở đây với Táo Lê khi em bé buồn…
Cô là 1 đại tiểu thư đi đem lòng yêu tội phạm, hành trình của côtruyện có 1 chút tục truyện ko có h đâu nha…
Mỗi con người từ khi sinh ra đã mang cho mình một số phận riêng và em cũng vậy. Có lẽ số phận của em là dõi theo từng bước chân của anh, lúc anh vui, lúc anh buồn, lúc anh hạnh phúc cũng như lúc anh đau khổ, em đều ở cạnh bên anh và muốn cùng anh chia sẻ những câu chuyện ấy. Nhưng cuộc sống này là một dòng thời gian trôi mãi, nó như một đại dương bao la với đầy ắp những bất ngờ. Có khi nó êm ả với những con sóng nhỏ gợn lăn tăn, trông nó thật ngoan hiền. Nhưng có khi nó lại nỗi giận, không còn cái vẻ dịu dàng, đầm thắm ấy nữa, mà nó trở hung tợn với những con sóng lớn cứ ồ ạt tắp vào bờ cát như đang muốn nuốt chửng tất cả. Liệu một người đó có thể đoán được tương lai của bản thân sẽ đi về đâu. Là những cơn sóng nhỏ nhẹ nhàng hay là những con quái vật của biển cả. Đến em, em cũng thật bất ngờ khi có ngày tự bản thân mình lại chọn con đường đi đầy đau khổ, đó là rời xa anh.…
Lượn về thời áo trắng một tí nghe nói tình yêu áo trắng toàn dễ thương khong à....…
Kinh dị…