[Shatou]Nam nữ thụ thụ bất thân
"Từ thanh xuân đến bạc đầu, từ nụ hôn đầu ngây ngô đến những đêm dài nồng cháy. Chuyến xe này chỉ có một điểm dừng duy nhất: Hạnh phúc."…
"Từ thanh xuân đến bạc đầu, từ nụ hôn đầu ngây ngô đến những đêm dài nồng cháy. Chuyến xe này chỉ có một điểm dừng duy nhất: Hạnh phúc."…
"Anh ơi,Curry với Japi muốn gặp anh lắm nè""Là hai bé mèo của em muốn gặp anh,hay là em muốn gặp anh?"…
(Tên Phụ/Tagline: Song Hành: Phía sau những mảnh vỡ)Slogan: "Đôi khi, chúng ta phải tan nát hoàn toàn để thấy mình rực rỡ nhất."Dành cho những tâm hồn từng vỡ vụn.Ánh Nga từng là một đường thẳng hoàn hảo giữa phố thị, cho đến khi cô nhận ra mình chỉ là những mảnh vỡ nung hỏng trong lò luyện của áp lực.Phú Thiên là một kỹ sư cầu đường, người dành cả thanh xuân để xây dựng những nhịp cầu, nhưng lại chưa từng dám bước qua ranh giới tình bạn để đến bên cô.Giữa những bức tranh bỉ ngạn rực cháy và mặt hồ Thiên Nga đen trắng, họ học cách chấp nhận rằng: Đôi khi chúng ta phải tan nát hoàn toàn mới có thể thấy mình rực rỡ nhất.Song Hành - Không chỉ là một lối đi chung, mà là hành trình hai linh hồn cô độc tìm thấy điểm neo giữa cuộc đời đại lộ.Tên cũ "Lỗi hệ thống, chinh phục trái tim"…
"Thích nhau thuở thiếu thời chính là niềm vui sướng không ngừng kéo dài cho tới tận hôm nay. Cho đến bây giờ, người bên cạnh vẫn luôn là em"[Những cử chỉ âu yếm của 'đôi vợ chồng trẻ']…
VĂN ÁNTrong nguyên tác, Bạch Thanh Vân và Kỷ Vô Minh là thiên mệnh đạo lữ -một lần lại một lần hiểu lầm, một lần lại một lần chia xa,cuối cùng cùng nhau hi sinh, lấy máu thịt phong ấn Ma Tôn, đổi lấy thiên hạ thái bình.Còn Thẩm Vãn Linh, chỉ là một nhân vật phụ được cứu mạng.Yêu sai người, chấp niệm sai chỗ, vì không cam lòng mà từng bước đẩy nam nữ chính đến bờ vực tan vỡ.Cho đến khi nàng chết.Mở mắt ra lần nữa, Thẩm Vãn Linh mang theo ký ức kiếp trước, bị hệ thống trói buộc, bước vào thế giới tu chân này lần nữa.Nhiệm vụ chính:Ngăn cản tình cảm nam nữ chính tan vỡ.Tránh cho Ma Tôn hắc hóa.Sống sót đến cuối truyện.Nghe thì đơn giản, nhưng nàng biết rõ -chỉ cần một sai lầm, kết cục vẫn sẽ là huỷ diệt.Ma Tôn Tạ Thiên Hàn - kẻ bị phong ấn năm trăm năm, vì độc phát tác mà lạc vào Thiên Tông Môn.Trong nguyên tác, hắn được Bạch Thanh Vân cứu, đem lòng si mê, cuối cùng bắt nhốt nàng, trở thành mồi lửa cho bi kịch toàn cục.Lần này, Thẩm Vãn Linh đứng giữa vận mệnh đã định:một bên là thiên mệnh đạo lữ không được phép tan vỡ,một bên là Ma Tôn đang từng chút thức tỉnh bóng tối trong lòng.Nàng càng cố sửa sai, cốt truyện càng lệch hướng.Càng muốn tránh hắc hoá, Ma Tôn lại càng để mắt đến nàng.Cho đến một ngày, Tạ Thiên Hàn khẽ cười, giọng trầm thấp:"Nếu thiên đạo muốn ta trở thành ác ma...vậy vì sao lại để nàng xuất hiện trước mặt ta?"…
Truyện này có chút chút... kéo dài giằng co. Cốt truyện đại khái như vầy, liệt kê sơ cái dàn ý:Sa Sa thích Đại Đầu, nhưng Đại Đầu không nhận ra, coi Sa Sa như em gái.Sau đó bạn bè của Đại Đầu nghĩ rằng Đại Đầu không thích kiểu người như Sa Sa, cả Liễu Đinh cũng tự mình xác nhận điều đó (dĩ nhiên là hiểu lầm, sau này trong truyện sẽ giải thích rõ).Rồi Sa Sa nghe nhiều người nói Đại Đầu không thích kiểu như cô ấy, nên thất vọng, không định thích nữa.Về sau Sa Sa giải nghệ rồi quay về Hà Bắc, sau khi Sa Sa rời đi thì Vương Đại Đầu mới "ngộ" ra, bắt đầu theo đuổi.Bạn cứ đọc đi, đọc là không nói nên lời đó.Hiểu lầm nhỏ sẽ được giải thích ngay, cả truyện đều có miệng (tức là nhân vật biết giải thích rõ ràng).Đại Đầu từ chối người theo đuổi rất dứt khoát.Xử lý xong người theo đuổi của mình thì bắt đầu xử lý người theo đuổi của Sa Sa.Hoàn toàn là sản phẩm của não CP, xin đừng gán cho ai, đừng nhập vai.…
còn mây thì đè nặng như tảng đá.…
Artbuk của Hạ :>>>Cầu lời khuyên của mọi người aa Toi sẽ không chơi với người xem artbuk của toi mà không vote đou nhá ;-;…
Chỉ là góc tập tành design thôi :))) và đôi khi cũng có vài bức vẽ hay hình chụp lẫn lộn đâu đó... :3_Bookcover by Mint_…
Ngay khoảnh khắc đầu tiên nhận ra mình thích Tôn Dĩnh Sa, anh đã hận không thể lập tức tuyên bố với cả thế giới. Trước ống kính chẳng giấu được chút nào, sau ống kính lại hết mực dịu dàng săn sóc. Anh chỉ muốn lớn tiếng nói với tất cả mọi người: "Thấy chưa? Từ giờ trở đi, cô ấy chỉ có thể là vợ tôi thôi!"Thế nhưng, đội lại bất ngờ bị giải tán. Anh giống như một chú sư tử con nhỏ bé và bất lực, chỉ biết trốn vào một góc tối không ai hay biết.Trốn sâu trong rừng rậm, anh lại bất ngờ phát hiện cô gái nhỏ ấy không hề sợ hãi, mạnh mẽ vượt qua mọi bụi gai, kiên định từng bước tìm đến bên anh. Cô đứng bên cạnh anh, nhẹ nhàng xoa lên mái đầu xù lông của anh, kéo lấy tai anh, rồi nghiêm túc nói lớn: "Anh à, tương lai nhất định là của chúng ta!"Họ chưa từng vì chuyện gì ngoài trái bóng mà tranh cãi. Anh trao cho cô tất cả sự thiên vị dịu dàng nhất, còn cô thì dùng toàn bộ bao dung và kiên nhẫn để ở lại bên anh.Chú sư tử nhỏ của cô vẽ một vòng lãnh địa, khoanh cô gái nhỏ ấy lại, không để ai chạm đến.Anh nghĩ: "Cả đời này, anh chỉ cần một mình Tôn Dĩnh Sa."…
Vương Sở Khâm là một vampire lai. Là một quái vật, anh luôn phải sống thật cẩn thận và khép nép, nhưng đến một ngày,...anh lại cắn một ngụm vào cổ người ấy rồi.…