Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cuộc đời của tôi quá dài và điều đó như bỏ thêm thuốc đắng vào bình độc dược mang tên "mất em" Em yêu dấu! Giá tôi có thể nắm lấy tay em, níu em lại, giữ mùi hương của em mãi quanh quẩn nơi đầu mũi. Giá tôi có thể làm cuộc trao đổi với Chúa, tôi sẽ xin Ngài được ở bên em bằng bất cứ giá nào. Nhưng chẳng có cuộc trao đổi nào cả, cái giá mà tôi phải trả khi cố chấp bên em lại quá đắt, đắt đến nỗi, dù linh hồn mãi mãi bị giam cầm nơi Địa Ngục, tôi cũng không muốn trả...…
[BKPP - fanfic] Ngày hôm nay, cuối cùng P đã hiểu ra được "Tình cảm chân thành là tình cảm mà ta có thể buông tay không níu kéo, không độc ác kéo người kia vào hố sâu của sự đau khổ mệt mỏi, dù không thể tự tin sẽ chúc phúc cho Kin hạnh phúc nhưng P có thể buông tay.".......Cuộc nói chuyện cuối giữa 2 người PP bình thản, điềm nhiên đến lạ. Cậu vẫn từ tốn nhìn ngắm từng đường nét trên khuôn mặt đối phương một cách cẩn thận: đôi mắt biết cười, cái má lúm hõm sâu đáng yêu, cái má bánh bao đã ngóp đi quá nửa vì mệt mỏi,.......cậu cố gắng ghi nhớ từng chi tiết một, từng tiểu tiết nhỏ để sau này khi nhớ lại, cậu sẽ không hối hận vì k nhớ nổi điều gì về hnay. Đến bản thân cậu cũng không thể nghĩ rằng có ngày mình lại mạnh mẽ đến thế. " Kin à, điều duy trì một mối quan hệ không phải là sự giống nhau khi 2 người cùng chung xuất phát điểm, k phải là sự tương đồng về gia thế, càng không phải là sự đồng đều về ngoại hình,.... điều gắn kết 2 con người đó là tình yêu chân chính. Mà thứ gọi là tình cảm chân chính đó chính là k lấy danh nghĩa tình yêu ra để hành hạ nhau. Sau cùng thì P cũng hiểu, P xin lỗi Kin"Truyện được viết bởi Chanh - cô gái nhiễm drama và u mê BKPP ❤💙 🐶🐰…
Quý sủng diễm thêTác giả: Lý Tức ẨnVăn án:Cố Yến còn lưu ở phố phường thời điểm, Liễu Phù ghét bỏ hắn vô cùng lòng dạ độc ác, mới được hôn không bao lâu liền rùm beng muốn hòa ly.Sau lại Cố Yến thành quyền chấn vua và dân Vương Gia, Liễu Phù vì cứu phụ, tội nghiệp cầu xin đến Cố Yến trước mặt. . . . . .Nam nhân lãnh mắt chắp hai tay, trên cao nhìn xuống bễ nghễ nàng.Sau lại nàng mới biết, người đàn ông này thật tựa như nàng nghĩ cái hình dạng kia bất cận nhân tình, đặc biệt mang thù.Liễu Phù sống lại, sống lại đến cùng Cố Yến tân hôn sau không có mấy ngày.Đang tính toán phải như thế nào hảo hảo sống qua ngày, làm tốt tương lai mưu cá Vương phi danh hiệu.Lại nghe tin bất ngờ tin dữ: mẹ nó! Cố Yến cũng sống lại.Liễu Phù nhắm mắt lại, dù sao đánh chết nàng nàng cũng phải làm bộ gì cũng không nhớ rồi.Cố Yến: . . . . . .Liễu Phù: có một Vương Gia lão công, sống lưng đĩnh được chính là thẳng.Cố Yến: * bị thuốc cao bôi trên da chó dính chặt làm thế nào, cầu giải * mỗi ngày bị tức đến can thương làm thế nào, cầu giải *Cố Yến mỗi ngày phải nhìn chi thư: 《 ngự thê 108 thức 》;Liễu Phù mỗi ngày phải làm chuyện: nũng nịu giả bộ đáng thương.PS: nam chủ mạnh, nữ chủ lúc khi còn yếu mạnh ( nhìn tâm tình cùng đối tượng ╮(╯▽╰)╭)…
Văn án : 🌸 Nuôi Dưỡng Tình Yêu Cấm Kỵ 🌸Thể loại: Bách hợp 🌈 | Nữ cường 💼 | Ngược nhẹ 🥀 | Giam cầm tinh thần 🧠 | Sủng 💗 | Hiện đại 🏙️ | Duyên phận ✨🗼Bối cảnh: Một thành phố lớn hiện đại, rực rỡ ánh đèn và đầy cám dỗ. Nơi mà đằng sau những tòa nhà chọc trời và những cuộc đời xa hoa, ẩn giấu những trái tim cô đơn và những mối tình không lối thoát...💬 Giới thiệu tác phẩm: "Nuôi Dưỡng Tình Yêu Cấm Kỵ" là một bản tình ca pha trộn giữa dịu dàng và chiếm hữu, giữa chăm sóc và kiểm soát. Khi tình yêu không chỉ là cảm xúc... mà còn là sự ràng buộc vô hình, là chiếc lиg son mạ vàng được xây bằng những lời hứa ngọt ngào nhất.🧊 Cô - Doãn Mặc Đình, nữ tổng tài lạnh lùng, tài giỏi và quyền lực tuyệt đối, mang trái tim với một khoảng trống không tên - đã lấp đầy nó bằng một ánh mắt của Diệp Chi nhỏ bé.🌱 Em - Lâm Diệp Chi, cô bé mồ côi ngây thơ, lớn lên trong vòng tay của người phụ nữ ấy, giữa lụa là và nâng niu... nhưng càng trưởng thành, em càng nhận ra: tình yêu dịu dàng kia lại giống như chiếc khóa vô hình, khóa chặt cả trái tim và tự do của mình.💢 Từ một cuộc gặp gỡ định mệnh năm ấy...🛑 Đến những năm tháng lớn lên trong sự "chăm sóc" đặc biệt...💔 Và rồi một ngày, em biết: tình yêu ấy không còn là chở che - mà là giam cầm.💭 Diệp Chi giằng xé giữa tình cảm và lý trí, giữa yêu thương và khát vọng tự do.💥 Doãn Mặc Đình lại không thể buông tay, không cho phép ai thay thế mình trong trái tim của cô bé ấy - người mà cô đã "nuôi lớn để yêu".✨ Tình yêu cấm kỵ này... là…
* Fic 3* Thể loại: Dân quốc, ngược, He* Au: Ji"Khép đầu vào, tôi sẽ kể em ngheCâu chuyện xa xăm của người lính tiền phươngMang một vết thương thật dài trong tim ra chiến trậnCất những nhớ nhung yêu thương thầm lặngGửi hết vào khói mù của bom đạn chiến tranhCó những ngày mưa gió lạnh tanhAnh thả những nhớ nhung về miền ký ứcCó yêu thương, có hiểu lầm cùng thổn thứcSong tất cả chẳng là gì, với nỗi nhớ tên emChiến trường vô tình, bom đạn lấn xenTôi cứ ngỡ hồn về nơi phiêu lãngBóng hình em như trăng trời tỏ sángTôi níu ánh nhạt nhòa tiếp tục hướng tương lai***Tôi cũng muốn kể anh nghe ở những tháng ngày dàiCủa một chàng thương nhân đem lòng yêu một người bác sĩThời gian phũ phàng mang đi tất thảyCòn sót lại sự muộn màng day dứt của con tim..Anh ấy đi rồi, ngày tháng cũng lặng imBình minh rồi hoàng hôn cũng chẳng còn đẹp nữaAnh ấy đi rồi, hồn tôi còn lại nữaNữa của u sầu, của cô độc không tênBước trên đường đời mọi nẻo chông chênhKhông có anh, tất cả đều nhạt nhẽo.............Bình minh của sau này, bình minh không khói lửaCánh nhạn tìm đàn, cũng chẳng lạc mất nhau.."Chấp bút 20/06/2020…
Kể từ lúc bản thân sa vào lưới tình không lối thoát, Yoongi sớm nhận ra đã có thứ gọi là bi kịch níu chân mình...{ namgi • oneshot }___________•• ˈtrædʒɪk là từ phiên âm Tiếng Anh của tragic, có nghĩa là bi kịch…
Nỗi trống rỗng bủa vây lấy người, nỗi đau đớn như xé toạc cả trái tim. Muốn sớm thoát khỏi chốn này, nhưng chấp niệm lại níu giữ người ở lại. Trái tim mỏng manh như thủy tinh nhưng tâm trí lại tỏ ra rắn rỏi như sỏi đá. Nỗi đau tê tái như xé toạc cả làn da, mà bề ngoài lại tỏ ra chẳng có gì. Nắm lấy tay người được không? Em có thể đi cùng người chứ? Dù có phải chiến đấu với những đêm thức trắng hay thậm chí kéo dài cả trăm năm, lang thang trong đêm đen trống vắng tối tăm mà không lối thoát, em vẫn mong một ngày nào đó, người có thể bước khỏi chốn này.…
_Em như một cành dương xỉ khô héo trong tiết trời dần chuyển lạnh cuối thu, tuy đã sắp rụi tàn nhưng vẫn cố níu giữ lấy gốc rễ của mình__Mọi thương nhớ anh dành cho em đều đổ vào hết chậu dương xỉ này, bây giờ nó đã héo vàng úa, có phải chăng là do cảm xúc của chúng ta đang dần phai nhạt đi, như sắc màu xanh tươi những ngày thanh xuân của dương xỉ đã bị thời gian và sự lìa bỏ từ từ nhấm nháp, đau đớn nhưng lại mãn nguyện..._ Author: Lemonster, hay còn gọi là cú :3Lần đầu viết Oneshot SE :'))Mong mọi người đọc vui vẻ :v…
ID=4056376Lại là một bộ chủ thụ của Thành Quang Dĩ Bắc nếu bộ "Tiền Nhiệm Từng Cái Là Nữ Thần " có cái nv 9 là vô liêm sĩ và diễn tinh thì bộ này là có cái lạnh tâm bạch liên hoa. Nàng sẽ diễn bạch liên hoa, nhưng mà vẫn muốn mặt kh có tự kỷ như nv 9 của bộ Nữ Thần. Chỉ có điều nàng cũng giống Cố Như thật là lạnh tâm, nhìn bề ngoại nàng nhiệt tình, nhưng thật ra so với nữ chủ thì của nàng thích có rất nhiều đắng đo và kiềm chế. Truyện này còn đang đăng, nói trước mình đăng nếu thấy kh hay thì sẽ bỏ đó ( ・ ̫・) cẩn thận khi nhập hố. PS: Không biết có phải là cùng một cái thế giới kh nhưng mà hệ thống của bộ này là 0516 mà bộ kia là 0518.…
Hai kình ngư đỉnh cao. Một tai nạn dưới nước. Một người mất đi sự nghiệp vì chấn thương cột sống. Người kia sống sót nhưng mang trong mình nỗi sợ nước và những cơn ác mộng chìm dần. Năm năm sau, họ tình cờ gặp lại trong một quán bar tầng hầm. Không ai nhận ra ai. Nhưng giọng nói kéo một người về quá khứ. Đôi mắt khiến người kia ám ảnh. Họ gặp nhau mỗi đêm. Không nhắc về chuyện cũ. Chỉ là hai con người tan vỡ cố níu lấy hơi ấm từ sự cô đơn của nhau. Rồi sự thật lộ diện - không phải về tai nạn, mà về lý do thực sự khiến người ta lao xuống cứu. Câu hỏi cuối cùng không phải "ai có lỗi", mà là: Khi kẻ suýt trở thành hung thủ và nạn nhân đối diện nhau, liệu họ chọn cách xa nhau hay ở bên nhau vì những tổn thương đã trở thành một phần không thể tách rời?…
Bạch Ngọc Đường : 26 tuổi chủ tịch tập đoàn Bạch thị đứng đầu cả nước , tính tình lạnh lùng ít nói, mang lại cho người ta cảm giác người sống chớ tới gần. Có lẽ sự ôn nhu và dịu dàng của cả đời hắn cũng chỉ dành cho một người là cậu. Triển Chiêu : 18 tuổi con trai út của cựu chủ tịch tập đoàn Triển thị , bảo bối của baba và anh chị , vì từ nhỏ được cưng chiều và bảo hộ trong vòng tay của baba và anh chị nên cũng tạo nên cho cậu tính tình ngây thơ hoạt bát trên môi luôn nở nụ cười như nắng ấm, khiến người khác chỉ muốn nâng niu và bảo hộ .…
người được thương sẽ luôn mang trong mình dáng vẻ không ai có được - tựa như cái cách ahn keonho thong thả cười đùa trong vòng tay của eom seonghyeon ở mọi vũ trụ khác nhau.…
Tôi là một ca sĩ nổi tiếng.Cậu là một quản lý dở hơi.Jessica Jung, tôi ghét cô.Tôi không thể hát nữa sao? Tại sao lại như vậy chứ?P/s: Jessica Jung chính là tình yêu và niềm tin của mình. Dù hiện tại có nhiều điều thay đổi, nhưng không sao, mắt thấy chưa hẳn đã đúng, hãy sử dụng con tim để cảm nhận. Jessica Jung với mình xứng đáng được thương yêu, chiều chuộng và là một cô công chúa đáng nâng niu và trân trọng nhất. Do đó, những thành phần khác trong fic của mình, nhất định sẽ phải cam tâm chịu lép vế trước em nó. Viết truyện với mục đích thỏa mãn sự yêu thích bản thân, nên hy vọng không ai đem fic đi đâu hết. Vì tình yêu với Jessica Jung mới viết fic này. Cám ơn các bạn đã đọc!…
"M" là những kẻ nằm trên "Mấy sếp làm gì vậy ạ"_Take run sợ"Anh à~hành hạ em nữa đi...em muốn nữa aaa~"_Ken"Gì vậy cha"_Take hoang mang"Bảo bối à..hãy chà đạp em nữa đi, em n*ng quá anh ơi~"_Hanma"Aaaaa tránh ra đi mà"_Take cố đẩy hắn ra"Anh Takemichi hãy chà đạp tụi em nữa đi~tụi em muốn nữa anh ơi~"_all"Aaaa các người nói gì tôi không hiểu nhưng tránh xa tôi ra đi mà"_Take sợ hãi "Anh Takemichi~"_all…