Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thanh xuân của chúng ta, nay chỉ còn là những mảnh vụn vỡ. Người đã đi qua rồi, không thể níu lại được. Hà cớ gì mà phải nhớ nhung đến đau khổ, đến dằn vặt bản thân mình vì những chuyện không đáng?Thanh xuân năm ấy, đúng thật là có quá nhiều tiếc nuối đã xảy ra. Và lần đầu tiên trong cuộc đời tôi, tôi biết bản thân sống giả tạo thế nào. Mãi núp mình trong vỏ bọc mà quên đi thực tại. Chính vì thế, tôi và cậu đã lướt qua nhau như hai kẻ lạ mặt. Written by Bội.…
Hai con người qua bao nhiêu kiếp người đi tìm kiếm nhau mà chỉ như hai đường song song. Định lí hai đường thẳng song song liệu có còn đúng khi tình yêu dù xa cách cả không gian- thời gian. Giây phút gặp nhau liệu có lần nào chậm lại... để ta níu giữ người...…
"Anh xin lỗi, anh lại thất hứa rồi ! Nếu được sống thêm lần nữa, anh nhất định... sẽ không yêu em... Nhưng mà... anh vẫn muốn gặp được em. Anh như vậy tham lam đúng không? Jihoonie... " Lee Sanghyeok khép hờ đôi mắt, anh dùng chút ý thức còn sót lại nhìn Jeong Jihoon lần cuối... Lee Sanghyeok đi thật rồi! anh bỏ lại Jeong Jihoon, bỏ lại hết thảy thứ tình yêu anh từng nâng niu hơn cả mạng sống của mình mà đi...…
• Thể loại: Ngôn tình, Thanh xuân vườn trường, Thâm tình,..Quý em như đóa hoa dần nở, đẹp đẽ giữa trời xanh. Tình anh như ánh trăng sớm, sánh đôi soi rạng hàng ngàn sắc xuân. "Nhìn đường." Cậu níu lấy cổ áo của Tiêu Văn suýt tí nữa lại đâm vào cột điện mất rồi. Đôi mắt màu hổ phách điềm nhiên dừng lại trước gương mặt trắng nộm, cô vẫn không bật tâm đến cậu, Tô Dĩnh khẽ vuốt nhẹ sóng mũi cô. "Em lẩm nhẩm gì thế?""Công thức Vật Lý, anh đã thuộc chưa?"…
NHỮNG GIỌT LỆTrời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhật tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?(Hàn Mặc Tử)…
Những câu nói cũng những bài thơ hay mình tổng hợp trên các tập sách văn "Ở đó có một cô gái luôn rạng rỡ nụ cười giữa trời Sài Gòn vàng nắng. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là một trái tim không đủ sức chất chứa cho những khoảng trống cô đơn. Niu tay Ngày cũ Khi cuốn sách lên kệ, cũng là khi anh quay lưng bước về một vùng trời khác cách xa cả đại dương, xa cả những cái níu tay.Tình yêu mãi và luôn là một mối nhân duyên không bao giờ kết thúc. Có thể chúng ta sẽ đôi lần đi lạc vào cuộc đời ai đó, rồi lại đi ra. Có thể chúng ta sẽ là người ở lại để xây nên những ngôi nhà, để nghe về bản tình ca đồng thoại, để sống trọn vẹn cho cảm giác hạnh phúc mỗi ngày."" Sau ngày anh đi, không có chàng hoàng tử đích thực nào bước vào cuộc đời em, không một chàng trai nào mang nhiệm màu của cuộc sống đến và chỉ cho em sự tuyệt vời của tình yêu. Chỉ mỗi em cô độc nơi này, buồn đau cho cuộc tình đã kết thúc rất lâu rồi, như kẻ phiêu lãng trên đôi tay không cầm được la bàn, càng đi sâu vào quá khứ, càng đắm chìm vào vũng lầy nước mắt" (Trích từ tập truyện)"Duyên phận, nói cho cùng cũng phải xem có lòng với nhau hay không....? "Tình yêu chưa bao giờ là lời hứa bảo đảm cho tất thảy hạnh phúc tồn tại. Chỉ cần buông tay người ta đều dễ lạc nhau, lạc mất tháng ngày đã có. "Anh có biết có một tình bạn thân thiết hơn cả tình yêu mà cũng không thể gọi là tình nhân. Mối quan hệ đó không liên quan và chẳng ảnh hưởng tới tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là cùng nhau sẻ chia những vui buồn của cuộc sống, cùng nhau đi qua nỗi cô đ…
+Diệp Thiên Anh (Zen- nó, 18 tuổi) chìm đắm trong quá khứ vì thứ tình cảm giả tạo, bẩn thỉu, của tên giả dối đó- Vũ Minh Quân... chỉ vì nó nũng nịu hắn, lúc nào cũng bám hắn, nó lúc nào cũng ngây thơ.. vô tội.. không muốn trao nó cho hắn mà hắn nói nókhông hợp với khẩu vị của hắn sao? ---- --------------Ở nhà của hắn _______________( 1 năm trước)"...... Tôi chỉ chơi với cô, giả nai, nũng nịu, bám riết lấy tôi, cô không phải loại người tôi yêu, không hợp khẩu vị" Nói xong anh ném cả xấp tiền vào người nó nói : " Đây là tiên tôi đã bố thí cho cô, thích thì cầm hết đi, rồi cút ngay cho tôi, chia tay cho đỡ rắc rối" hắn nói xong liền bỏ nó ở đấy... nó chợt khóc.. tự hỏi nó đã làm gì sai mà phải chịu những điều này...? Tại sao nó lại đau thế này? Tại sao? nó chạy ra khỏi căn biệt thự đó mà lòng đau như cắt, thấy kinh tởm cái loại người như hắn...(1 năm sau)------------Ở công viên___________Hắn (Ken) người yêu nó vô cùng.. nhưng nó lại không chịu quan tâm hay liếc nhìn hắn dì chỉ 1 chút, hắn liều thử tán nó mà không biết mình rơi vào lưới tình khi nào... "Zen, sao em không thế quan tâm dù chỉ một lần?" nó vẫn bước đi không quay đầu lại, hắn chợt chạy lại nắm lấy đôi tay nó, cố giữ nó lại, hỏi: "Trong tim em... có tôi không?" nó quay đầu nhìn hắn nói ....…
-3 năm trước-Giữa căn phòng khách tối um, một tờ giấy ly hôn lạnh lẽo vẫn còn in mùi giấy mới nằm giữa cái bàn nhỏ xinh. Anh ngước nhìn tôi, vẻ mặt nhìn có vẻ bình thản nhưng sâu trong đôi mắt của anh, tôi thấy vẻ mệt mỏi và níu kéo. Nhưng bây giờ chẳng còn cách nào khác ngoài việc giải thoát cho cả hai. Tiếng bút loạt xoạt vang lên, từng nét chữ hằng ngày tôi thấy ở thời đi học rất quen thuộc giờ lại lạ lẫm. Tay tôi siết chặt, dù tình cảm vẫn còn đó, nhưng tôi nhận ra mình chỉ là thế thân.. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi "10 năm qua, anh ấy vẫn chưa có tình cảm với tôi? ". Nước mắt sắp rơi, nhưng tôi vẫn phải níu nó lại, dù muốn khóc, nhưng tôi lại không muốn anh thấy dáng vẻ sướt mướt của mình. " Chúng ta đi cục dân chính được chưa? ", giọng nói anh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Nghe thấy, tôi chỉ dám gật đầu nhẹ, nhưng cái gật đầu lại khó phát hiện. Nhưng làm sao qua mắt được anh? Tôi đứng dậy, toàn thân nặng trĩu, như có cục đá cả tấn vô hình đè lên người tôi. Từng bước chân nặng nề vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi với tay, lấy chiếc chìa khóa nhỏ nhắn ở trên móc treo. Rồi cánh cửa được mở, tiếng kẽo kẹt từng hòa với tiếng cười của anh giờ đây cô đơn đến lạ. Tôi bước ra ngoài, anh cũng bước theo. Ngồi trong xe, tay tôi luôn siết chặt vô lăng như muốn giật nó ra vậy. Từng con đường bình yên giờ đây đối với tôi đau đớn kì lạ. Cứ thế, dòng suy nghĩ vớ vẩn của tôi cũng bị cắt đứt khi thấy cục dân chính ngay trước mắt. Tôi cố gắng chậm lại trong lúc đậu xe chỉ mo…
Tên gốc: Sau khi sống lại, chồng cũ xấu xa bỗng thay đổiTác giả Thủ Đinh TửBiên dịch Lãn Gia***Giới thiệu:Gia Hòa ái mộ Thẩm Vân Đình, nhưng trong mắt hắn chỉ có Ngân Chu. Hắn thích Ngân Chu, hết sức quý trọng nàng ta. Chỉ là, Ngân Chu chê Thẩm Vân Đình xuất thân bần hàn nên rất sợ dính dáng đến hắn.Lần đầu tiên, Gia Hoa luôn rụt rè và nhẫn nhịn đã thu hết can đảm để theo đuổi tình yêu của mình.Nếu người khác không trân trọng vật báu của nàng thì để nàng tự nâng niu vậy. Nàng chờ mong một ngày có thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của Thẩm Vân Đình, và hắn cũng sẽ đáp lại nàng bằng sự yêu chiều thật tâm.Có điều, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Thẩm Vân Đình vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với nàng. Hắn không bao giờ ăn những món lót dạ do nàng tỉ mỉ chuẩn bị, thậm chí còn ném túi tiền mà nàng tự tay khâu từng đường kim mũi chỉ sang một bên. Gia Hòa dè dặt dỗ dành Thẩm Vân Đình, song lại chỉ nhận được nụ cười khẩy của hắn. Cái đêm nàng trao thân cho hắn, hắn cũng không hề tỏ ra thương hương tiếc ngọc.Thẩm Vân Đình miễn cưỡng cưới Gia Hòa. Vào đêm tân hôn, nàng đợi hắn mãi đến tận khuya. Khi nàng đang ngập tràn thất vọng và cho rằng Thẩm Vân Đình sẽ không đến với mình thì hắn lại tới.Hắn đột nhiên thay đổi thái độ thờ ơ khó gần trước đây, nhẹ nhàng vén ra khăn trùm đầu màu đỏ của nàng, rồi nâng mặt nàng lên dịu dàng đặt xuống một nụ hôn với ánh mắt thâm tình chưa từng có.Sau khi kết hôn, Thẩm Vân Đình nâng niu Gia Hòa trong lòng bàn tay. Gia Hòa cảm thấy trong lòng còn ngọt ngào h…
Cô Tiệp Chi Băng - thiên kim Tập đoàn ES đứng đầu thế giới về lĩnh vực đá quý. Từ nhỏ đã được nâng niu như viên ngọc quý. Trước mặt công chúng thì lạnh nhạt, ít nói, dịu dàng đúng chuẩn loại tiểu thư trong trẻo ngây thơ - là hình tượng nữ thần tiêu biểu trong mắt nam nhân của mọi thời đại. Khi trở về nhà thì cứ vậy mà bung lụa, thể hiện bản chất, có thể nói là trái ngược cỡ 50% so với cái hình tượng nữ thần kia.. Mặc dù có tính cách hơi quái dị cùng với sở thích đeo mặt nạ sống với đời, nhưng tại sao cô vẫn được gia tộc nâng niu thế kia.. Bởi vì cô có tài năng và người trong gia tộc không chém giết lẫn nhau ah~ Có thể nói cô có tất cả mọi thứ mà người ta hằng ao ước: một gia đình hoàn hảo, giàu có, yêu thương nhau, một nhan sắc được coi là thanh tú, IQ cao ngất ngưởng nhưng lại lười vận dụng chất xám trừ khi có việc quan trọng,... Và chỉ vì một sự cố nho nhỏ mà cô hoa hoa lệ lệ xuyên không. Cơ mà thế éo nào lại xuyên vào quyển tiểu thuyết cẩu huyết mà cô vừa mới đọc xong? Đúng là vận c*t chóa.. Xuyên đúng vào nhân vật nữ phụ mà cô thương cảm, tốn cả đống nước mắt cho số phận éo le nghiệt ngã ở dưới ngòi bút của mụ tác giả vô lương kia.. --------------------------------- #Truyện đang trong quá trình sáng tác và nghĩ thêm chi tiết!…
Như một giấc mơ tuổi 17, thoáng qua, rung động, trong thanh xuân của Ngân có Nghĩa. Nếu hỏi ngược lại, liệu đáp án của Nghĩa có phải là cái tên của Ngân không?Cứ nghĩ chỉ là cái chạm mặt thoáng qua trong một cuộc thi, chẳng ngờ đó lại là khởi đầu cho một chuyện tình đơn phương đầy thăng trầm. Có người nói rằng "thích mà không chủ động là ngốc", cũng có người luôn quan niệm thà bỏ lỡ còn hơn chủ động. Vậy ai đúng ai sai? Thật ra đáp án là ở người được thích. Nghĩa cứ như một cơn gió, Ngân lại là bông hoa nở trong mùa gió ấy. Cả hai rõ ràng đã chạm nhau, nhưng lại thoáng qua nhau một cách vô tình. Cơn gió ấy liệu rằng là cố tình thoáng qua để chạm đến một bông hoa hay là chỉ luôn tiến về phía trước? Dù sao đi nữa trên hành trình ấy "gió" cũng đã lướt qua một "hoa" nhỏ si tình và mang hương thơm của "hoa" ấy đi thật xa thật xa..thật xa._______________________________________Gửi đến một người. _Nếu anh là gió hạ... vậy anh có đến cùng mùa hạ năm em 18 tuổi không?_…
Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác là truyện ngôn tình xoay quanh về cuộc hôn nhân thương mại đã thay đổi vận mệnh cả cuộc đời cô. Dù chỉ mới nhìn vào đôi mắt rét lạnh ấy chỉ một lần duy nhất, cũng đủ để khiến trái tim cô hướng về anh. Ấy vậy, sự thật tàn nhẫn của anh lại khiến cô hoảng sợ. Sự hung ác của anh khiến cô tuyệt vọng. Cô ngây thơ cho rằng sự thùy mị của người con gái sẽ đổi lấy sự dịu dàng của người đàn ông. Nhưng không, vì yêu thương nên mới chấp nhận sự ngông cuồng của anh, muốn cùng anh sáng bước dù cho cô chẳng thay đổi được gì từ anh.Người con gái nguyện nhận thiệt thòi cho bản thân mình, tưởng anh sẽ xót xa, nhưng anh vô tình tuyên bố không quan tâm đến đứa con trong bụng cô. Đến tận bây giờ cô mới biết, tình yêu đối với cô còn xa vời lắm, cô muốn níu kéo, giữ chặt bên người thì tình yêu cũng cố gắng mà bay xa. Cô không thể chịu đựng thêm nữa, trái tim đã trở nên nguội lạnh khi người đàn ông cô yêu thốt lên “đời này kiếp này, cô đừng mơ mộng hão huyền rằng tôi sẽ yêu cô”Anh vốn dĩ tàn ác, cô không phải không biết nhưng cô có chết cũng không ngờ rằng bao hy sinh cô dành cho anh cũng không đủ sở hữu một chút tình cảm từ anh. Người con gái yếu đuối là thế, nay vì tình yêu mà tan nát cõi lòng. Thử hỏi, những quãng ngày còn lại với cô sẽ đi về đâu?Khác với Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc và Thời Gian Tươi Đẹp của Anh Và Em. Truyện có nội dung buồn thảm thiết, khi nước mắt của người con gái đã thấm dần từng trang sách để lại những câu từ cô đọng đầy sâu sắc. Đến với truyện để trải mình và hòa quyện vào cảm xúc của nhân vật và chiêm nghiệm những tựa truyện mới nhất hiện nay.…
Title: The HealersAuthor: Thậm Miên aka Phong Vãn ThiênRating: RGenre: Lãng mạn, ngược tâm, smut pha chút thần bí tâm linh. Available Couples:Ma Kết - Thiên BìnhThiên Yết - Song TửSong Ngư - Kim NgưuSummary:"Anh đã từng nghe qua từ Twinflames bao giờ chưa?" Cô ngước mắt lên nhìn hắn, dường như thấy đâu đó thấy được mặt hồ mùa thu sóng sánh phủ lên con ngươi nâu sậm của cô.Hắn im lặng, cánh môi cũng không có ý định sẽ cất lời. Có vẻ như hắn bắt đầu nhớ về lần đầu tiên hai người gặp nhau, dường như bị hút đến mãnh liệt. Cái cảm xúc mà hắn chưa bao giờ có. Cô chẳng buồn thở dài lấy một cái, có lẽ vì đã quá đỗi quen thuộc. Quen thuộc đến mức chẳng dám hy vọng điều gì, nên cũng không tồn tại thất vọng nữa."Tôi xin lỗi." Ba từ vỏn vẹn phát ra từ phía hắn. Bước chân chuẩn bị rời đi của cô như bị níu lại, xoay người nhìn sâu vào đôi mắt buồn của hắn. Cô khao khát tìm thấy điều gì đó, nhưng tất cả, cũng chỉ là một tấm gương soi nhau đến trần trụi."Cảm ơn."Câu nói cuối cùng hai người dành cho nhau, trắng đen rõ ràng, đối nghịch nhau đến sòng phẳng. Dẫu vậy, kẻ tự xưng là Healer, vẫn không thể chữa lành cho chính bản thân mình.…
theo ông bà ta thường nói " sông chết có số" nhưng nếu người ta không muốn đi thì sao ?bộ họ có níu kéo gì à? hay di nguyện vẫn chưa hoàn thành được? hay họ mất vào giờ linh? quá nhiều lí do để họ được ở lại cho dù người thân có cúng vái ra sao cũng không chịu đi vì đây là lựa chọn của họ . Người ta hay nhắc cho các con cháu của người ta biết rằng " cho dù biết đó là gì thì phải nói là khách nhiều người họ không thích gọi bằng con này con nọ đâu!" nếu như muốn hãy cùng tôi đi tới những câu chuyện về khách tôi đảm bảo bạn sẽ thích nó…
Tình cảm thuở thiếu thời mấy ai đi được đến hạnh phúc, ấy vậy mà vẫn có những kẻ khờ mãi trầm luân ngây ngốc vào mà tự mình đa tình, dẫu cho chỉ là đơn phương, dẫu cho kẻ tiến người lùi, dẫu cho có thế nào, họ vẫn muốn níu giữ người trong tim. Đây là câu chuyện tình cảm học đường nhẹ nhàng giữa những nhân vật chính của chúng ta. Mỗi người họ có thể có "bạch nguyệt quang" của mình, và cũng có thể là "chu sa chí" của người khác. Chỉ có hai sự lựa chọn, quay đầu, hoặc bước tiếp.…
Thanh xuân là cả quãng trời thơ mộng của tuổi trẻ, dâng lên niềm khát vọng của tuổi học trò, nó níu giữ lấy những ký ức đẹp đẽ nhất của cả đời người nhưng thanh xuân cũng là một gánh nặng ghi mãi một dấu ấn trong tim của triệu trái tim thuần khiết, gánh nặng mang tên tình đơn phương. Đơn phương là xúc cảm vừa cay đắng lại vừa ngọt ngào, hệt như ngàn ngọn giáo nhọn đâm vào cả da thịt, chạm đến trái tim tạo ra một nỗi đau không thể thấu nhưng lại có thể chấp vá bằng những lời mật ngọt của tỉnh yêu.…
Những câu chuyện ngắn về những mối tình khác nhau. Có những mối tình vừa chớm nở đã lụi tàn, có những tiếc nuối day dứt hoài về tuổi thanh xuân, có những ngày mưa không ai chờ đợi, có những tình cảm tâm tư còn chôn giấu.P/s : Mình mới viết truyện gần đây nên còn nhiều sai sót, mình rất mong nhận được phản hồi từ mọi người để mình rút kinh nghiệm cho lần sau❤️Xin cảm ơn ạ…
Một chiều mùa hạ tháng tám, năm 2045, trong lúc dọn dẹp phòng ngủ, con gái đưa cho tôi một bức thư cũ đã ngả màu vàng nhạt của thời gian.Con bé hỏi tôi: Mẹ, người trong bức thư này là ai? Tôi đưa tay đón lấy, tựa như thể nâng niu cả thanh xuân tươi trẻ của mình. Người đó là ai nhỉ? Phải rồi, đó là người tôi đã từng yêu. Tình yêu của chúng tôi nhen nhóm giữa tiết mù sương của nước Anh, nồng nhiệt tựa như nắng hè nước Ý, nhẹ nhàng tựa cánh hoa anh đào ở Seoul và rồi kết thúc dưới mùa thu Hà Nội.Người ấy từng là tất cả của tôi - Na Jaemin.…
Trượt học bổng, bị người yêu cắm sừng rồi lại còn bị bà ngoại gả cưới cho một người lạ vừa chỉ gặp lần đầu.Cứ tưởng cuộc hôn nhân sắp đặt này chỉ có kết cục bi đát nhưng rồi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cả hai đều yêu nhưng chẳng ai nói. Một cuộc chiến ái tình, người nào ngỏ lời trước sẽ bị knock out.Vậy ai sẽ là người rời khỏi cuộc chơi này?…
Ryu Minseok dốc hết công sức để cua đổ Lee Minhyeong Mình dựa vào chuyện tình thực tế của bản thân và chuyển vào cho 2 bạn nhỏ nhà mình nhé.Mình = MinseokAnh nhà = Minhyeong và một số nhân vật khác là bạn bè xung quanh mình sẽ thay thế bằng một vài tuyển thủ khác.Tên trường và một số địa điểm mình cũng sẽ tự đề ra, không có thật nhé.Anh nhà mình là Tê con, còn mình là Cam con, nên mình sẽ đặt sang tựa game khác cho đội tuyển nhé.Mọi người hoan hỉ nhé!…